Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Anh đang nấu món gì ngon vậy?" Lê Thiển vòng tay ôm lấy eo Tạ Dư Thành.
"Anh nấu chút mì. Thiển Thiển, em đi rửa mặt trước đi. Anh đổ đầy nước nóng vào phích rồi, kem đánh răng cũng nặn sẵn cho em luôn."
"Vâng."
Ăn sáng và thu dọn cá nhân xong xuôi, Tạ Dư Thành không chờ nổi kéo ngay Lê Thiển đi tìm đại đội trưởng để xin giấy chứng nhận.
"Hai người muốn xin giấy chứng nhận kết hôn sao?" Đại đội trưởng suýt chút nữa thì phun ngụm nước trong miệng ra ngoài.
Hai người bọn họ mới xuống nông thôn được bao lâu cơ chứ, thế mà giờ đã đòi xin giấy chứng nhận để đi đăng ký kết hôn, quả thật là lần đầu tiên ông gặp chuyện này.
"Bọn cháu quen nhau nhiều năm rồi, lại yêu đương cũng lâu như vậy, muốn tiến tới hôn nhân chẳng phải là chuyện bình thường sao ạ? Phiền đại đội trưởng cấp giấy chứng nhận cho bọn cháu với." Lê Thiển lấy từ trong túi áo ra một nắm kẹo đặt lên bàn.
"Đây là kẹo cưới bọn cháu kính biếu đại đội trưởng ạ."
Đại đội trưởng ngẫm lại cũng thấy có lý. Hai người này vốn đã là người yêu của nhau, nay muốn kết hôn cũng là chuyện bình thường.
"Được rồi, để tôi viết giấy chứng nhận cho hai cô cậu."
Trước đây chưa từng xảy ra trường hợp nào thế này, có lẽ là do đám thanh niên trí thức xuống nông thôn chẳng mấy ai đi cùng người yêu.
Đại đội trưởng đóng dấu mộc lên tờ chứng nhận vừa viết xong, sau đó đưa tờ giấy cho Tạ Dư Thành.
"Cảm ơn đại đội trưởng."
"Vậy đại đội trưởng cứ làm việc nhé, bọn cháu xin phép đi trước."
Tạ Dư Thành và Lê Thiển ngồi máy cày lên huyện. Tiền xe do Lê Thiển trả, mỗi người hai hào, hai người tốn tổng cộng bốn hào.
Số tiền trên người Tạ Dư Thành sớm đã tiêu hết sạch, mọi chi tiêu hiện tại đều nằm trong tay Lê Thiển. Cô từng hỏi xem có cần đưa cho anh chút tiền tiêu vặt không nhưng Tạ Dư Thành nằng nặc từ chối, anh còn bảo bản thân rất tận hưởng cảm giác được Lê Thiển bỏ tiền ra chi trả cho mình thế này.
"Gửi chú ạ, đây là tiền xe của hai đứa cháu." Lê Thiển móc từ trong túi ra bốn hào, đưa cho chú Dương Tam đang lái xe.
"Lên xe đi."
Mấy bà thím và vài thanh niên trí thức ngồi sẵn trên máy cày chẳng nói câu nào nhưng ai nấy đều không kìm được mà lén nhìn Lê Thiển và Tạ Dư Thành.
Sao lại thế này? Thanh niên trí thức Tạ thân là đường đường là đàn ông, dẫn bạn gái đi chơi mà lại để cho cô trả tiền ư.
Một người đàn ông to xác mà không biết xấu hổ thế à? Chẳng hiểu thanh niên trí thức Lê đang nghĩ gì trong đầu nữa.
Một bà thím lườm nguýt Tạ Dư Thành đầy ghét bỏ. Anh chàng này không ổn tí nào. Có chút tiền cũng tiếc rẻ không chịu chi cho bạn gái. Theo bà thấy thanh niên trí thức Lê thà đi đổi người yêu khác còn hơn.
Tạ Dư Thành hoàn toàn không nhận ra sự ghét bỏ trong mắt bà thím kia. Chạm mắt nhau, anh còn nở một nụ cười rạng rỡ đáp lại.
Thấy chưa! Bọn họ đều đang ghen tị với anh đấy!
Tạ Dư Thành bước về phía đuôi xe máy cày, đưa tay kéo Lê Thiển lên xe.
"Thiển Thiển, em ngồi đây này." Tạ Dư Thành lấy một chiếc áo cũ không mặc từ trong gùi tre ra, lót ngay ngắn lên thùng xe rồi mới để Lê Thiển ngồi xuống.
Cái gùi tre này là do Lê Thiển nhờ Trương Thanh Thanh nói với người thợ đan lát trong thôn làm giúp. Cô đã dùng hẳn nửa kí thịt lợn để làm quà cảm tạ người thợ ấy.
Trên suốt dọc đường đi, đám thanh niên trí thức và mấy bà thím trên xe không ít lần liếc trộm Lê Thiển và Tạ Dư Thành.
Cặp đôi này đang bận bàn bạc xem nên trang trí nhà cửa thế nào, cần phải sắm sửa những thứ gì. Họ mải mê trò chuyện đến mức chẳng buồn bận tâm xem xung quanh đang có bao nhiêu ánh mắt lâu lâu lại nhìn trộm mình.
Vừa đặt chân lên huyện, việc đầu tiên Tạ Dư Thành và Lê Thiển làm chính là đi đăng ký kết hôn.
Cầm hai tờ giấy chứng nhận mỏng trên tay, Tạ Dư Thành ngơ ngẩn mất một lúc lâu mới có thể hoàn hồn. Giấy chứng nhận kết hôn chỉ là hai tờ giấy mỏng manh thế này thôi ư?
Từ nay về sau, anh và Thiển Thiển đã chính thức trở thành vợ chồng!
Tuyệt vời quá!
"Không được hét lên đâu đấy." Lê Thiển đã lường trước được sự tình, vội vã đưa tay bịt chặt miệng Tạ Dư Thành.
May mà cô phản ứng nhanh, chỉ một giây lơ là nữa thôi thì cô đã phải muối mặt ngay trên đường lớn rồi.
Tạ Dư Thành nhìn Lê Thiển cười. Anh gỡ tay cô xuống rồi nắm chặt lấy đôi bàn tay ấy: "Thiển Thiển, bắt đầu từ ngày hôm nay, hai đứa mình chính thức là vợ chồng rồi!"
"Đúng vậy, bắt đầu từ hôm nay hai chúng ta đã là vợ chồng, anh nhớ phải đối xử thật tốt với em đấy." Lê Thiển dắt tay Tạ Dư Thành.
"Anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, kính trọng em, yêu thương em cả đời."
"Đang ở ngoài đường đấy! Đi thôi, chúng ta đi mua đồ dùng trong nhà trước đã."
"Được."
Lê Thiển và Tạ Dư Thành ghé vào cửa hàng bách hóa mua một kí kẹo hoa quả. Tạ Dư Thành còn cẩn thận mua thêm một tờ giấy đỏ, bảo là mang về cắt chữ “Hỉ” dán lên cửa sổ.
Mặc dù tạm thời hai người chưa làm cỗ cưới nhưng những nghi thức cần thiết thì nhất định không thể qua loa.
"Thiển Thiển, hôm nay là ngày vui của hai đứa mình, em sắm một bộ quần áo mới nhé?"
"Cũng được, thế tụi mình mỗi người sắm một bộ mới đi. Em mua cho anh một chiếc áo sơ mi mới chịu không?"
"Được."
Lê Thiển chọn mua một chiếc váy liền màu xanh lam thẫm, còn Tạ Dư Thành thì sắm một chiếc sơ mi trắng và một chiếc quần đen.
Mớ đồ được Tạ Dư Thành xếp vào gùi tre.
"Tiếp theo tụi mình đi mua thịt thôi."
Cách đó không xa, có hai thanh niên trí thức đang nhìn Lê Thiển và Tạ Dư Thành.
Hiện tại trong khu nhà thanh niên trí thức chẳng mấy ai là không đỏ mắt ghen tị với Lê Thiển. Vừa mới xuống nông thôn chưa được bao lâu mà cô đã thuê nhà ra ở riêng.
Ai mà chẳng muốn được có một căn phòng riêng tư giống như Lê Thiển. Nhưng nhà cửa dưới này đâu phải dễ thuê như vậy? Tiền thuê nhà một năm cũng ngót nghét cả năm mươi đồng.
Càng khỏi phải nhắc đến chuyện Lê Thiển và Tạ Dư Thành gần như ngày nào cũng có thịt để ăn.
Trông thấy Lê Thiển lấy tiền từ trong túi áo ra thanh toán một cách vô cùng tự nhiên, hai tên thanh niên trí thức liền đưa mắt nhìn nhau.