Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Thiển Thiển." Tạ Dư Thành cúi đầu trao cô một nụ hôn.

Lê Thiển cũng ôm chặt lấy anh, một lúc lâu sau hai người mới tách nhau ra.

"Để anh ra dọn dẹp chỗ tài liệu học tập kia đã." Sợ Lê Thiển phát hiện ra sự rạo rực của bản thân, Tạ Dư Thành vội vàng chạy biến khỏi bếp.

Tạ Dư Thành tháo đoạn dây buộc miệng túi ra, trút hết mớ tài liệu học tập bên trong ra ngoài.

"Thiển Thiển, đống tài liệu học tập này dọn thế nào đây em."

"Anh cứ phân loại theo từng bộ trước đã, bộ nào lẻ thì xếp theo từng môn. À đúng rồi, nhớ chừa lại hai bộ tốt nhất cho hai đứa mình dùng nhé. Tạ Dư Thành, em nghe người ta đồn là sắp khôi phục thi đại học rồi đấy, em nghĩ hai đứa mình cũng nên ôn tập dần là vừa." Lê Thiển nói.

"Được!" Tạ Dư Thành nhận lời ngay tắp lự, chẳng mảy may thắc mắc nửa lời. Anh hoàn toàn đặt niềm tin tuyệt đối vào Lê Thiển, bất kể Lê Thiển nói gì anh cũng tin cả.

Thiển Thiển bảo sẽ khôi phục thi đại học thì nhất định sẽ được khôi phục!

"Thế để em cắt chữ Hỉ." Tạ Dư Thành bận rộn làm lụng nãy giờ, Lê Thiển sợ anh sẽ chạnh lòng tủi thân nếu mình đi nghỉ nên cô quả quyết nhận lấy một phần việc nhẹ nhàng nhất.

"Được!" Giọng điệu của Tạ Dư Thành nghe vô cùng hớn hở.

Lê Thiển ngồi vào ghế, trải giấy đỏ và đặt kéo ngay ngắn trên bàn. Cô chăm chú cắt chữ Hỉ. Cắt xong, cô vẩy chút nước lên mặt kính cửa sổ rồi cẩn thận dán tấm chữ Hỉ đỏ chót vừa hoàn thành lên đó.

Lê Thiển vừa mới dán xong chữ Hỉ thì Trương Thanh Thanh đã dẫn Triệu Tiểu Quân bước tới.

Trên tay Triệu Tiểu Quân còn xách theo một chiếc giỏ tre, bên trong đựng sẵn chút thịt và hoa quả.

"Thiển Thiển!" Trương Thanh Thanh vẫy tay với Lê Thiển.

"Thiển Thiển, sao cô không báo trước cho tôi biết hôm nay cô và đồng chí Tạ đi đăng ký kết hôn vậy."

"Tôi đang định đợi thu xếp xong việc nhà thì sẽ mời cô và đồng chí Triệu sang dùng bữa tối đây!" Lê Thiển vừa nói vừa đưa mắt nhìn vào trong nhà.

Bên trong, Tạ Dư Thành đã dọn dẹp gần xong mọi thứ, toàn bộ mớ tài liệu học tập đều đã được anh chuyển gọn vào phòng.

Sau khi xác nhận trên sàn nhà không còn sót lại chút dấu vết nào, Lê Thiển mới yên tâm kéo tay Trương Thanh Thanh đi vào nhà.

Chuyện sắp khôi phục kỳ thi đại học tuyệt đối không thể để lọt ra ngoài. Chỉ riêng đám người trong khu nhà thanh niên trí thức mà đánh hơi thấy tin tức này thì chắc chắn sẽ liều mạng cắm đầu vào học, đến lúc đó cô và Tạ Dư Thành lại tự dưng rước thêm một đống đối thủ cạnh tranh.

Hơn nữa, hiện giờ liệu học tập còn dễ mua, cứ ra trạm thu mua ve chai là lấy được cả mớ. Nếu ai nấy đều đổ xô đi mua tài liệu thì mai sau còn ai thèm mua hàng cô bán nữa, thế thì cô lấy đâu ra cơ hội kiếm tiền?

Còn một điểm quan trọng nữa, nếu tin tức này bị đồn ầm lên là xuất phát từ chỗ cô mà hiện giờ mới chỉ là cuối tháng sáu, phải đến tận cuối tháng mười mới có thông báo chính thức, khoảng thời gian những bốn tháng trời chắc chắn sẽ có kẻ thiếu kiên nhẫn, quay ra chửi cô ăn ốc nói mò.

Đám thanh niên trí thức thì bỏ bê công việc, mòn mỏi chờ đợi mãi mà chẳng thấy tin tức gì, lỡ đâu có vài kẻ hẹp hòi lại tiện tay chụp cho cô cái mũ phá hoại sản xuất thì khốn.

Cô không ngu ngốc đến mức làm việc tốn công vô ích như vậy! Giúp đỡ bọn họ chẳng đem lại cho cô chút lợi ích nào, ngược lại toàn rước họa vào thân.

"Ngoài trời nắng lắm, Thanh Thanh, cô mau ngồi xuống nghỉ chân đi." Lê Thiển mời Trương Thanh Thanh ngồi.

"Đồng chí Triệu, anh cũng ngồi đi, để tôi rót nước mời hai người."

Triệu Tiểu Quân ngồi xuống ngay cạnh Trương Thanh Thanh.

Lê Thiển rót cho Trương Thanh Thanh và Triệu Tiểu Quân mỗi người một cốc nước đun sôi để nguội rồi ngồi xuống đối diện.

"Thiển Thiển, đây là chút quà nhỏ hai chúng tôi mang đến mừng đám cưới cô và đồng chí Tạ. Chúc hai người tân hôn vui vẻ." Trương Thanh Thanh đẩy chiếc giỏ tre về phía Lê Thiển.

"Thật sự cảm ơn cô nhé, Thanh Thanh. Hai người khách khí quá." Lê Thiển liếc mắt nhìn vào trong giỏ tre, thấy có một miếng thịt, một quả dưa hấu nhỏ và ít táo xanh.

"Mấy quả táo này là từ cây nhà tôi trồng đấy. Trông vẻ ngoài không được bắt mắt cho lắm nhưng ăn rất ngon."

"Tuyệt quá."

"Mời đồng chí Trương, đồng chí Triệu dùng chút đồ ăn nhé." Tạ Dư Thành bưng một chút đồ ăn ra mời khách, trong đó có cả kẹo sữa và kẹo hoa quả.

"Cảm ơn đồng chí."

Trương Thanh Thanh và Triệu Tiểu Quân nán lại dùng bữa tối cùng hai vợ chồng. Hồi trưa Lê Thiển có dặn muốn ăn món thịt nhúng cay, dĩ nhiên đến tối món này đã xuất hiện trên mâm cơm.

Tạ Dư Thành còn tận dụng luôn miếng thịt Trương Thanh Thanh và Triệu Tiểu Quân vừa đem tới để nấu một nồi thịt hầm khoai tây. Vì cả anh và Lê Thiển đều không ăn được thịt mỡ nên chỗ thịt hầm khoai tây này được lựa toàn thịt nạc và một phần nhỏ thịt ba chỉ.

Canh trứng nấu mướp, bí đao xào, lại thêm một đĩa cá kho, mâm cơm năm món đã xong xuôi.

Chỗ cá này là do hồi chiều Tạ Dư Thành cùng Triệu Tiểu Quân đi câu. Hai người câu được kha khá nhưng phần lớn toàn là cá diếc.

Chỉ có duy nhất một con to nhỉnh hơn, tầm cỡ hơn nửa kí, Tạ Dư Thành bèn đem con cá to nhất này đi kho.

"Tiếc quá, thiếu rượu. Phải chi lúc này có chút rượu nhâm nhi thì tuyệt biết mấy." Trương Thanh Thanh không nhịn được cảm khái.

Thức ăn ngon thì phải có rượu ngon, món ngon thế này sao lại thiếu đi hương vị của rượu chứ!

"Lúc nãy về nhà anh có xách theo rồi." Triệu Tiểu Quân lôi một bình nhỏ màu xanh lá cây, chuyên dùng để đựng rượu từ trong túi áo ra.

Hôm nay là ngày Lê Thiển và Tạ Dư Thành đăng ký kết hôn, anh ấy đoán chắc Trương Thanh Thanh sẽ muốn uống rượu. Thế nên lúc tạt về nhà lấy cần câu, anh ấy đã nhân tiện chiết một bình rượu nhỏ mang đi.

"Đúng là chỉ có Tiểu Quân mới hiểu em thôi!" Trương Thanh Thanh nháy mắt với Triệu Tiểu Quân.

"Để tôi đi lấy ly." Tạ Dư Thành lấy ra bốn ly rượu nhỏ.

Những vật dụng cần thiết trong nhà đều đã được sắm sửa tươm tất. Lường trước sẽ có lúc cần uống rượu nên Tạ Dư Thành đã sắm hẳn sáu ly rượu nhỏ. Vừa mới mua hồi sáng nay, thế mà tối đã mang ra dùng ngay.