Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Thiển Thiển, đừng sợ! Có thím ở đây rồi, thím sẽ bảo vệ cháu." Bà thím hàng xóm bước đến bên cạnh Lê Thiển, đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô.

"Cháu cảm ơn thím." Lê Thiển òa khóc nức nở.

Nước mắt đôi khi cũng có thể trở thành thứ vũ khí sắc bén, đừng nghĩ rằng chỉ có Hứa An Noãn mới biết tỏ ra yếu đuối. Đúng lúc trước khi phải về nông thôn, cô sẽ mượn cớ này hành hạ người cha mù quáng, gã anh ngu xuẩn đến cực điểm và đứa em gái nuôi bạch liên hoa kia một trận tơi bời.

Bọn họ đã làm cho cô sống không thoải mái thì sao cô chịu để bọn họ yên ổn được cơ chứ?

Lê Thiển vươn tay ôm chầm lấy thím hàng xóm. Khi ôm bà, ống tay áo của cô vô tình kéo lên một đoạn, để lộ ra một vết bầm tím bên dưới.

Chủ nhiệm Hội phụ nữ đứng ngay bên cạnh đã nhìn thấy vết bầm ấy, bà sửng sốt lại gần muốn nhìn kỹ lại xem.

Khi nhận ra ống tay áo của mình bị kéo lên, Lê Thiển vội vàng vuốt tay áo xuống, luống cuống nắm chặt, tỏ vẻ không muốn để người khác nhìn thấy vết thương.

Vì nhận ra sự miễn cưỡng của Lê Thiển nên Chủ nhiệm Hội phụ nữ không nói gì thêm, bà chỉ xót xa liếc nhìn cô một cái rồi lại dời ánh mắt đi chỗ khác.

Hai cha con Lê Vi Dân và Lê An này thật đúng là không bằng cầm thú mà!

"Lê Vi Dân! Đi thôi, theo tôi về đồn để tiếp nhận giáo dục đàng hoàng." Chủ nhiệm Hội phụ nữ túm lấy tay Lê Vi Dân, muốn áp giải ông ta đi.

"Tiếp nhận giáo dục? Tôi thì cần phải tiếp nhận giáo dục gì chứ? Người đáng bị giáo dục phải là con súc sinh Lê Thiển này mới đúng!" Lê Vi Dân chỉ tay vào Lê Thiển, bất mãn lên tiếng.

Người ta vẫn nói chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, thế mà nó cứ một mực muốn làm ầm chuyện nhà họ cho tất cả mọi người cùng biết!

Đứa con gái súc sinh này, chẳng phải chỉ là bắt nó xuống nông thôn thôi sao? Thế mà nó lại gây ra biết bao nhiêu chuyện thị phi như vậy. Ông ta đúng là quá mềm lòng với nó rồi, biết thế lúc trước khi đi ghi danh, ông ta nên điền tên nó vào danh sách đến tận vùng Đại Tây Bắc mới phải.

"Ông đang nghi ngờ quyết định của tổ chức đấy à? Thái độ vũ phu muốn đánh người lúc này của ông, tôi đã nhìn thấy rành rành ra đấy!" Chủ nhiệm Hội phụ nữ siết chặt cánh tay Lê Vi Dân, ngẩng đầu nhìn thẳng vào ông ta.

Ánh mắt của Chủ nhiệm Hội phụ nữ hơi đáng sợ, Lê Vi Dân bị nhìn chằm chằm đến mức trong lòng rờn rợn.

"Làm gì có chuyện đó!" Bị chụp cho cái mũ lớn như vậy, sao Lê Vi Dân dám thừa nhận.

Ông ta chỉ đành nhân lúc Chủ nhiệm Hội phụ nữ không để ý, lén lút trừng mắt với Lê Thiển.

"Lê An, cậu cũng phải đi tiếp nhận giáo dục cùng." Chủ nhiệm Hội phụ nữ đưa mắt nhìn Lê An đang nằm trên mặt đất.

Lê An vẫn nằm lăn lộn dưới đất, tay ôm chặt vùng hạ thân. Đã qua một lúc lâu rồi mà anh ta vẫn chưa hết đau.

"Anh, để em đỡ anh dậy." Hứa An Noãn ngồi xổm xuống dìu Lê An.

Lê An vẫn tỏ vẻ đau không chịu nổi: “Đau! Đau quá!"

"Lê Thiển, con khốn kia, mày cứ chờ đó cho tao!" Đã qua lâu như vậy mà cơn đau vẫn không hề thuyên giảm, Lê An cũng bắt đầu lo không biết nửa đời sau của mình liệu có còn được làm đàn ông nữa hay không.

Hiện giờ anh ta hận Lê Thiển đến thấu xương. Nếu không phải do cơ thể không cho phép, anh ta hận không thể lao đến đạp cho cô hai cước, trả lại toàn bộ những nỗi đau đớn mà bản thân phải chịu đựng.

"Hay lắm! Tôi còn đang đứng sờ sờ ở đây mà cậu dám nói vậy! Lê An, cậu có ý gì hả!" Khi nghe thấy những lời chửi rủa thốt ra từ miệng Lê An, sắc mặt của Chủ nhiệm Hội phụ nữ tối sầm lại.

"Chủ nhiệm ơi, anh cháu không có ý đó đâu ạ. Chỉ vì anh quá đau nên mới lỡ lời thôi." Hứa An Noãn tỏ vẻ tủi thân nhìn Chủ nhiệm Hội phụ nữ.

Chủ nhiệm Hội phụ nữ chẳng buồn đếm xỉa đến Hứa An Noãn. Trong mắt bà, nếu không có kẻ chuyên thọc gậy bánh xe là cô ta ở đây thì nhà họ Lê cũng đã chẳng náo loạn đến nông nỗi này.

"Cậu ta đau thì cô không biết đường đưa cậu ta đến bệnh viện khám sao! Lê An, những lời cậu nói vừa rồi tôi không hy vọng sẽ phải nghe thấy lần thứ hai đâu." Chủ nhiệm Hội phụ nữ nghiêm khắc cảnh cáo.

"Nhìn Lê An đau chưa kìa, nếu còn không đi bệnh viện ngay thì e là hỏng thật rồi chứ chẳng đùa."

"Cú đạp lúc nãy của Lê Vi Dân đâu có nhẹ gì cho cam!"

"Không phải là nửa đời sau anh ta sẽ bị liệt thật đấy chứ? Anh ta còn chưa kết hôn cơ mà!"

Khi nghe thấy những người xung quanh bàn tán về mình, sắc mặt của Lê An càng trở nên khó coi. Vừa nghe thấy bản thân có nguy cơ sẽ tàn phế nửa đời sau, anh ta liền sốt ruột đến phát điên.

"Nhanh! Noãn Noãn, mau đưa anh đến bệnh viện!"

Anh ta còn chưa kết hôn cơ mà! Anh ta vẫn chưa có con, nếu như "chỗ kia" mà hỏng thật thì nửa đời sau của anh ta coi như chấm hết.

"Dạ, em đưa anh đi bệnh viện ngay đây." Lúc nói chuyện, Hứa An Noãn lén liếc nhìn Lê Thiển một cái. Cô ta thấy Lê Thiển đã điên thật rồi.

Làm lớn chuyện tới mức này, hoàn toàn trở mặt với Lê Vi Dân và Lê An, đợi đến lúc Lê Thiển xuống nông thôn rồi, chắc chắn đám người Lê Vi Dân sẽ không thèm gửi bất cứ thứ gì cho cô nữa.

Một thân một mình ở nông thôn thì sao có thể sống sung sướng được. Lê Thiển đúng thật là một đứa ngu xuẩn.

Càng tốt, đằng nào hiện giờ Lê Vi Dân và Lê An cũng đang rất bất mãn với Lê Thiển. Cô ta chỉ cần thể hiện cho thật tốt, nói không chừng có thể hoàn toàn thay thế vị trí của Lê Thiển, khiến hai cha con họ không nhớ tới cô nữa.

Hứa An Noãn dìu Lê An đứng dậy, đỡ anh ta bước ra ngoài. Lê An thật sự rất đau nên chẳng còn chút sức lực nào, dựa cả nửa người vào Hứa An Noãn, dồn hết sức nặng lên người cô ta.

Hứa An Noãn vốn yếu ớt, gần như không chịu nổi cân nặng của một người đàn ông, mấy lần khiến cả hai suýt chút nữa thì ngã nhào. Lê An thấy vậy đành phải nghiến răng nén đau, lê từng bước một đi ra ngoài.

Nỗi đau của ngày hôm nay, anh ta sẽ khắc cốt ghi tâm. Anh ta nhất định sẽ bắt Lê Thiển phải trả giá.