Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô chẳng buồn nói chuyện với tên ngốc này. Làm sao anh ta có thể làm ra cái chuyện ngu ngốc đến thế cơ chứ. Tiền vốn ban đầu để Hứa An Noãn phất lên hầu như toàn bộ đều là do cô ta mượn danh nghĩa của cô để vòi vĩnh anh ta mới có.
"Thiển Thiển, em không sao chứ? Anh nghe nói ba em ra tay đánh em, em có bị thương ở đâu không?" Tạ Dư Thành buông Lê Thiển ra, anh lùi lại một bước, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới cẩn thận quan sát tình hình của cô.
"Tôi không sao!" Khi nghe Lê Thiển xác nhận bản thân không có việc gì, lúc này Tạ Dư Thành mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đóng cửa lại đi." Lê Thiển quay lưng bước vào trong nhà.
Cô còn phải tranh thủ trước khi đám người Lê Vi Dân trở về để lục tìm cho bằng sạch số tiền tiết kiệm của bọn họ nữa!
"À, ừm." Tạ Dư Thành vội vã đóng chặt cửa phòng lại.
"Anh sang căn phòng kia tìm xem có tiền ở đó không." Lê Thiển chỉ tay về phía phòng của Lê Vi Dân ra lệnh.
"Được, anh đi tìm ngay đây. Thiển Thiển, em cứ ngồi nghỉ ngơi đi. À đúng rồi Thiển Thiển, anh có mang đồ ăn cho em này, nếm thử xem." Trước khi lao vào phòng Lê Vi Dân tìm tiền, rốt cuộc Tạ Dư Thành cũng nhớ tới phần thức ăn mình đang xách trên tay.
Tạ Dư Thành mở hộp cơm ra, ân cần lấy đũa đưa cho Lê Thiển.
"Thiển Thiển, em ăn thử đi. Anh lén gói từ bàn ăn nhà anh mang sang đấy, ngon lắm."
"Em cứ yên tâm, mấy món này đều chưa có ai đụng đũa vào đâu, anh đã nhanh tay gói lại trước rồi." Tạ Dư Thành thấy Lê Thiển ngồi im bất động nên tưởng cô đang sợ bẩn.
"Có phải anh cũng chưa ăn gì không?" Lê Thiển ngước lên nhìn Tạ Dư Thành một cái.
Thôi bỏ đi, cái tên đại ngốc này. Nếu anh ta muốn thì cô đưa anh ta cùng xuống nông thôn cũng được. Còn nếu anh ta không muốn đi thì trước khi đi cô sẽ dặn dò anh ta cẩn thận hơn vài câu.
"Anh ăn rồi, ăn rồi."
"Ọt ọt ọt…"
Tạ Dư Thành chưa kịp nói xong thì bụng đã sôi lên.
"Tạ Dư Thành, anh mau đi tìm đi. Lục dưới gầm giường, kéo hết các ngăn kéo tủ quần áo ra xem bên dưới có gì không, cả trên bàn nữa. Anh tìm thấy tiền rồi thì chúng ta cùng ăn cơm." Lê Thiển đặt hộp cơm lên bàn.
"Được!" Đây là lần đầu tiên Lê Thiển chủ động rủ anh ăn cơm cùng. Tạ Dư Thành kích động đến mức lúc đi vào phòng Lê Vi Dân suýt nữa thì đập đầu vào cửa.
"Đồ ngốc." Lê Thiển khẽ bật cười.
"Anh nhìn đường chút đi."
"Ừm."
Lê Thiển bước vào bếp, lấy ra một cái bát. Nhìn thấy chỗ thịt còn dư trong bếp, cô dự định lát nữa rời đi sẽ gom mang theo hết.
Cô xới một bát từ hộp cơm Tạ Dư Thành mang tới.
"Tìm thấy rồi! Thiển Thiển, em đoán chuẩn thật đấy. Anh vừa kéo cái ngăn kéo dưới cùng của tủ quần áo ra thì thấy ngay một cái hộp sắt giấu bên dưới." Tạ Dư Thành đưa thẳng chiếc hộp sắt cho Lê Thiển.
"Ừm, biết rồi. Anh lấy tiền ra đi, còn cái hộp thì để lại chỗ cũ."
"Được." Tạ Dư Thành lôi hết tiền ra, đưa cho Lê Thiển. Cô lập tức nhét toàn bộ số tiền đó vào túi của mình.
"Mau đi rửa tay rồi ăn cơm thôi. Lát nữa ăn xong chúng ta còn có việc phải làm."
"Ừ, anh đi rửa tay ngay đây."
Ăn cơm trưa xong, dưới sự giúp đỡ của Tạ Dư Thành, Lê Thiển nhanh chóng thu dọn xong đồ đạc. Lê Thiển đi phía trước, Tạ Dư Thành đi bên cạnh, hai tay khệ nệ túi lớn, túi nhỏ.
Hai người họ tìm một nhà khách để dừng chân trước.
“Thiển Thiển, hay là em về nhà anh ở đi!” Tạ Dư Thành đặt đồ đạc trên tay xuống đất.
“Tôi với anh có quan hệ gì, tới nhà anh ở liệu có thích hợp không?”
Lê Thiển ngồi xuống cạnh giường, cô lấy cái cốc đưa cho anh. Cô là gái chưa chồng, nếu đến nhà Tạ Dư Thành ở, người khác sẽ nhìn cô thế nào? Hơn nữa nếu tin tức truyền ra ngoài, lỡ đâu lại khiến đám người Lê Vi Dân có cơ hội hắt nước bẩn vào cô, vậy những việc cô vừa làm chẳng phải đổ sông đổ biển hết sao.
Như thế không được!
Dù sau này cô không quay lại nữa cũng không thể để bị gán cái mác quan hệ bất chính với đàn ông, cái mác xấu xa này chỉ có thể tròng lên cổ đám người Lê Vi Dân mà thôi.
“Anh đi tìm lễ tân xin ít nước nóng đi.”
“Được, vậy Thiển Thiển em nghỉ ngơi một lát nhé.” Tạ Dư Thành nhận lấy cái cốc từ tay Lê Thiển.
Anh thầm nghĩ sao mình lại làm Thiển Thiển giận nữa rồi. Tạ Dư Thành thật sự không hiểu mình vừa nói gì sai, Thiển Thiển hỏi anh, anh với cô là quan hệ gì? Đương nhiên là quan hệ bạn bè rồi.
Nếu Thiển Thiển sẵn lòng cùng anh phát triển những quan hệ khác thì anh cầu còn không được. Tạ Dư Thành vừa nghĩ vừa không kìm được mà ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay mân mê cái cốc đang cầm trong lòng bàn tay.
“Lề mề cái gì thế? Tôi khát rồi, anh nhanh chân lên chút, nếu chút việc nhỏ này cũng làm không xong thì anh đi về nhà luôn đi.”
Đã nửa ngày rồi mà Tạ Dư Thành vẫn đứng bất động, Lê Thiển hơi bực mình. Cứ lề mề mãi, chỉ biết làm lỡ việc của cô, lát nữa cô còn bao nhiêu việc phải làm kia kìa!
“Anh đi tìm lễ tân lấy nước nóng ngay đây.” Nghe Lê Thiển thúc giục, Tạ Dư Thành nhanh chóng mở cửa đi tìm lễ tân.
“Chào đồng chí, cho hỏi ở đây có nước nóng không?”
“Phích nước nóng ở đằng kia, anh tự rót đi.” Lễ tân chỉ vào cái bàn bày không ít phích nước ở cách đó không xa.
“Vâng, cảm ơn đồng chí.” Tạ Dư Thành rót nửa cốc nước nóng, trên đường quay về phòng anh liên tục thổi cái cốc trong tay.
“Thiển Thiển, nước tới rồi, anh có thổi qua một chút nhưng chắc vẫn còn hơi nóng, em cẩn thận nhé.” Tạ Dư Thành đưa cốc nước cho Lê Thiển.
“Biết rồi, biết rồi, anh nói nhiều quá đấy.” Lê Thiển nhận lấy cốc, cô thổi vào miệng cốc rồi hơi nghiêng cốc, nhấp một ngụm nhỏ.
“Đóng cửa lại trước đi.” Lê Thiển ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình của Tạ Dư Thành.
Cái đồ ngốc này. Vào phòng mà cũng không biết đóng cửa cho kỹ, những chuyện cô sắp dặn dò anh ta tiếp theo đây nếu để người khác nghe thấy thì không hay chút nào. Anh ta ngốc như vậy, hay là mình cứ dẫn anh ta xuống nông thôn cùng luôn nhỉ? Nhưng lỡ như Tạ Dư Thành không muốn thì sao?
Không muốn thì thôi, cô quan tâm anh ta làm gì, cái đồ ngốc này có ở lại thành phố bị người ta lừa cũng là đáng đời.