Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch: Dưa Hấu

Đường Sinh vừa định cưỡi lên lưng mãnh hổ thì trong núi rừng bước ra một vị mãnh hán.

Đầu đội mũ da báo, mình mặc áo da dê, thắt ngang lưng bằng dải lụa, chân mang giày da hươu.

Rõ ràng là dáng vẻ của một vị sơn đại vương.

Lão hổ vừa thấy người này xuất hiện, lập tức cụp đuôi bỏ chạy.

“Vị trưởng lão này, ta là Trấn Sơn Thái Bảo Lưu Bá Khâm, sống bằng nghề săn bắn trong núi.” Mãnh hán ôm quyền hành lễ: “Có duyên gặp nhau, thật là may mắn.”

“Bần tăng pháp hiệu Huyền Trang, đến từ Đại Đường, phụng chỉ đi Tây Thiên bái Phật cầu kinh. Đi ngang quý địa, thất lễ rồi.” Đường Sinh chắp một tay trước ngực, khẽ thi lễ.

Vị Thái Bảo trước mắt cầm trong tay tam tiêm cương xoa, sau lưng đeo cung tên. Dù ăn mặc kiểu sơn dã, vẫn khó che được phong thái anh hùng.

Dung mạo chỉ kém vị Tây Hành Mị Ma hắn này vài phần, khiến trong lòng hắn càng thêm khẳng định suy đoán.

“Nơi đây tuy là biên giới Đại Đường, nhưng ngươi và ta đều là người Đại Đường. Trưởng lão không bằng đến chỗ ta nghỉ chân một lát.” Lưu Bá Khâm nhiệt tình mời.

Trước hết mời Đường Huyền Trang vào phủ đã, chuyện siêu độ cho phụ thân, dù phải trả giá thế nào hắn cũng chấp nhận.

“Đa tạ Thái Bảo.” Đường Sinh gật đầu đồng ý.

Dù sao hắn cũng định đi thật chậm để hấp thu công đức, nếu người này thật sự là vị Chân Quân kia thì càng đáng để dừng chân. Để Hầu Tử chịu khổ thêm một đêm cũng chẳng sao, bởi vì lần này là Chân Quân cầu hắn.

Lưu Bá Khâm nhận lấy hành lý, đi phía trước dẫn đường.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện về phong cảnh Đại Đường. Đến chỗ hứng khởi, Thái Bảo còn tiện tay đánh chết một con mãnh hổ.

“Trưởng lão, giữa trưa lấy thịt hổ chiêu đãi ngươi.”

Không bao lâu, hai người lên gần tới đỉnh núi, phía trước sừng sững một tòa sơn trang.

Cổ thụ trước cổng vươn tận trời, vách đá xanh biếc kỳ tú, hai bên đường nhỏ hoa thơm cỏ lạ nở khắp nơi.

Lầu cỏ, hàng rào, cầu đá, tường trắng... hòa quyện thành một bức tranh thanh nhã.

Trong rừng thưa chim núi ríu rít, ngoài cổng trang chó sủa vang.

Thái Bảo ném con hổ xuống rồi gọi lớn: “Mang con hổ này đi lột da, lấy thêm ít sơn trân quý hiếm, giữa trưa đãi khách.”

Trong cửa lập tức có sáu gia đồng đáp lời bước ra, người nào cũng tướng mạo hung ác kỳ dị.

Đường Sinh càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng, nuôi chó săn, có Mai Sơn Lục Quái đi theo, cầm tam tiêm cương xoa, dung mạo chỉ kém mình một chút.

Ngoài vị Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân nghe điều không nghe tuyên kia, còn có thể là ai?

Sau khi dặn dò xong công việc, Thái Bảo dẫn Đường Sinh vào phòng ngồi.

Qua một phen tiếp xúc, hai bên cũng hiểu nhau phần nào.

Lưu Bá Khâm thấy vị hòa thượng này không hồ đồ, bèn nói thẳng: “Mấy ngày nữa là ngày cúng tế phụ thân ta. Trưởng lão có thể giúp một việc, tụng một đoạn kinh văn siêu độ được không?”

“Bần tăng phụng chỉ đi Tây Thiên, không tiện trì hoãn.” Đường Sinh lộ vẻ khó xử, “Ta có thể viết một phong thư, bảo trụ trì Tam Tạng Thiền Viện dưới núi dẫn hơn trăm tăng nhân đến làm một đại pháp sự cho phụ thân Thái Bảo.”

“Chuyện này không thể thiếu Thánh Tăng, mong Thánh Tăng nhận lời.” Lưu Bá Khâm thần sắc nghiêm nghị.

Trong lúc nói, thần lực trên người khẽ tỏa ra, trịnh trọng thi lễ.

“Hôm nay nhận đại ân này, bổn quân sẽ khắc ghi trong lòng, ngày sau nhất định báo đáp.”

Nghe hai chữ bổn quân, Đường Sinh bật cười, “Xin hỏi Chân Quân, cuộc nói chuyện giữa hai chúng ta có thể giấu được người ngoài không?”

Lưu Bá Khâm kinh ngạc nhìn Đường Sinh, quả nhiên vị hòa thượng này không hề hồ đồ.

Hắn cười lớn: “Thánh Tăng có điều chưa biết. Thỉnh Kinh là đại sự số một của thiên địa hiện nay, trong đó thiên cơ không thể tiết lộ. Phật Đà, Bồ Tát không thể dò xét, Thánh Nhân cũng không thể suy diễn.”

“Dù có thiên nhân âm thầm quan sát người thỉnh kinh thì cũng chỉ có thể thấy hình, nghe tiếng.”

“Nhưng Thánh Tăng đã theo bổn quân vào phủ, với pháp lực thần thông của ta, bọn hắn còn chưa đủ tư cách nhìn trộm hay nghe lén.”

Lời nói đầy tự tin.

“Thì ra là vậy.” Đường Sinh bừng tỉnh, “Thân là người thỉnh kinh, tự nhiên được thiên cơ che chở. Người khác nhìn ta, chỉ có thể dùng mắt thường và tai thường phân biệt, không thể dùng thần thông suy diễn hay nhìn trộm.”

Nhờ Chân Quân giải thích, rất nhiều nghi hoặc tích tụ lâu nay trong lòng hắn lập tức được hóa giải.

Đồng thời cũng nhìn thấy một góc chân tướng của Tây Du, khó trách phải an bài Lục Đinh Lục Giáp, Ngũ Phương Yết Đế, Tứ Trị Công Tào, Hộ Giáo Già Lam thay nhau trực ban.

Không chỉ để bảo vệ hắn, mà còn phòng trường hợp hắn mất tích rồi không tìm được.

Đầu óc Đường Sinh lập tức vận chuyển, có rất nhiều thứ có thể thao tác.

“Nếu không thể thiếu bần tăng, vậy bần tăng xin nhận lời. Chỉ mong Chân Quân... đừng quên chuyện hôm nay.” Đường Sinh không tiếp tục giả ngốc nữa, gật đầu đáp ứng.

Một trong những người phản Thiên Đình, rất đáng để kết giao.

Nghe Đường Huyền Trang gọi mình là Chân Quân, Lưu Bá Khâm nhìn hắn thật lâu.

Hòa thượng này… Hắn có một loại dự cảm.

Thiên Đình và Linh Sơn chuẩn bị suốt trăm ngàn năm, tự cho là vạn vô nhất thất đối với việc Thỉnh Kinh.

Chỉ e sẽ trở nên vô cùng thú vị.

“Nếu đã phải tụng kinh siêu độ thì hôm nay bắt đầu luôn.” Thời gian của Đường Sinh vô cùng quý giá, không muốn trì hoãn.

Chỉ cần tụng kinh một ngày ở đây thì Già Thiên thế giới đã trôi qua mấy chục, thậm chí hơn trăm ngày.

“Đại ân không lời nào cảm tạ hết được.” Dương Tiễn nghe hắn nói lập tức bắt đầu thì trong lòng vô cùng vui mừng.

Mỗi chậm thêm một ngày, phụ thân hắn sẽ phải chịu thêm một ngày thống khổ dưới Địa Phủ, có thể sớm siêu thoát chính là điều hắn mong mỏi nhất.

Dương Tiễn đi ra chuẩn bị, trước tiên sai người dâng lên một đĩa linh quả, lại gọi Mai Sơn Lục Huynh Đệ dựng linh đường.

Đường Sinh cầm một quả linh quả ăn thử, trong nháy mắt tai sáng mắt tinh, mệt mỏi tan biến, hắn không khỏi bật cười.

“Vị Chân Quân này đúng là nhìn người mà bày món.”

Nếu là một hòa thượng ngu ngốc tới đây, siêu độ xong thì nhân quả chấm dứt.

Nhưng Đường Sinh hắn không phải hòa thượng ngu ngốc, hắn biết rất nhiều bí mật Tam Giới.

Phụ thân của Dương Tiễn là Dương Thiên Hữu, chuyện Nhị Lang Thần bổ sơn cứu mẫu lưu truyền rất rộng.

Nhưng Dương Tiễn chỉ cứu được mẫu thân, phụ thân chỉ là phàm nhân, tuổi thọ hết thì phải xuống Địa Phủ.

Có Dương Tiễn che chở, Dương Thiên Hữu có lẽ sẽ không chịu nhiều cực hình, nhưng cũng đừng mong được đầu thai.

Diêm Vương nghe lệnh Thiên Đình.

Ngọc Đế không gật đầu, ai dám tự tiện làm chủ?

Quan trọng hơn là… Ngọc Đế cũng không thể gật đầu.

Ngọc Đế đã vì chuyện bổ sơn cứu mẫu mà tha cho muội muội một lần.

Nếu lại để Dương Thiên Hữu đi luân hồi thì khác gì trực tiếp tha cho hắn ta?

Tha thêm cả muội phu.

Vậy uy nghiêm Thiên Đình ở đâu?

Thiên điều ở đâu?

Đã nói thiên tử phạm pháp cũng cùng tội với thứ dân cơ mà?

Nhưng dưới Địa Phủ còn có một thế lực khác...

Phật môn.

Nếu Địa Tạng Vương âm thầm đưa Dương Thiên Hữu đi đầu thai, hai bên thuộc hai hệ thống khác nhau, Ngọc Đế cũng chẳng biết nói gì.

Mọi người đều vui.

“Quá đen.” Đường Sinh vừa ăn linh quả vừa lắc đầu, tính toán mọi chuyện trong đó.

Cùng bị đại sơn trấn áp, muội muội Ngọc Đế thì giống như nghỉ dưỡng trong sơn động.

Còn Tôn Ngộ Không thật sự bị giam, năm trăm năm chỉ lộ mỗi cái đầu.

...

Ở hậu viện.

Dương Tiễn gặp mẫu thân và muội muội, đem chuyện với Đường Sinh kể lại.

Dương Thiền khó hiểu: “Ca ca đã nhận lời Phật môn rồi, vì sao còn phải vô cớ thiếu vị hòa thượng kia một ân tình?”

“Hắn là người thỉnh kinh của kiếp này. Chỉ có hắn siêu độ cho phụ thân ngươi thì mới có thể xóa sạch kiếp khí và nghiệp lực đã quấn quanh Thiên Hữu bao năm, giúp hắn hoàn toàn thoát khỏi thân phàm.”

Dương mẫu khẽ thở dài, “Thì ra là vậy. Nếu phụ thân thật sự được giải thoát, vậy ta cũng thiếu hắn một ân tình.”

Dương Thiền vui mừng khôn xiết.

“Một ân tình mà thôi.” Nhị Lang Thần không hề để ý, chỉ cần có thể giúp phụ thân siêu thoát thì chuyện gì hắn cũng nguyện làm.

Huống hồ một người thỉnh kinh… Lẽ nào còn có thể nhờ hắn đánh lên Linh Sơn?

...

Đường Sinh ngồi trong phòng được một lúc.

Lưu Bá Khâm bỗng dẫn theo một lão ẩu và một thiếu nữ đi tới.

“Đây là gia mẫu, đây là xá muội. Trước tiên cảm tạ trưởng lão đã có lòng độ hóa.”

Lão ẩu hẳn chính là muội muội của Ngọc Đế, chỉ biến hóa thành dáng vẻ một lão nhân phàm tục.

Không thể nhìn thấy phong thái thật sự, khiến Đường Sinh có chút tiếc nuối.

Thiếu nữ kia da trắng như mỡ đông, váy trắng phiêu dật, hẳn là Tam Thánh Mẫu Dương Thiền, muội muội của Dương Tiễn.

Dù mặc áo vải thô sơ cũng khó che được tiên tư tuyệt thế, trong truyền thuyết dân gian, dung mạo nàng có thể sánh với Hằng Nga ở Quảng Hàn Cung, hai người còn là khuê mật.

Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.

Đáng tiếc… Đường Sinh tâm như chỉ thủy, chỉ là trong lòng lại mắng Phật môn thêm một ngàn lần.

Cũng may, kẻ làm thủ đoạn trên người hắn tu vi không cao, đợi sau này hắn mời người phá giải là được.

Trong nguyên tác dường như Tam Thánh Mẫu chưa từng xuất hiện, sự xuất hiện của Đường Sinh đã làm thay đổi rất nhiều chuyện.

Ví dụ như… Thái Bạch Kim Tinh hiện đang nợ hắn hai kiện Linh Bảo.