Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
*Sĩ ngũ: Cách gọi dân thường thời nhà Tần.
Tần Vương Chính năm thứ hai mươi (năm 227 TCN), tháng chín, huyện An Lục, quận Nam, nước Tần. Khi hoàng hôn buông xuống, bên bờ đầm Vân Mộng chợt đổ cơn mưa rào. Sóng nước gợn lăn tăn làm cho lá chuối bị quất tơi bời, chỉ có những giọt nước mưa xối xuống mái hiên quán trọ là chẳng cam lòng bị lớp mái ngói ngăn lại.
Bên trong quán trọ đơn sơ cạnh hồ, lão xá nhân tức chủ quán trọ, hai bên tóc đã điểm bạc, vừa ngâm nga khúc dân ca nước Sở vừa bận rộn trong ngoài. Bỗng nhiên, lão nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng chó sủa, ngay sau đó là tiếng gõ cửa dồn dập, nặng nề.
“Đêm hôm thế này còn có người đến.” Lão lầm bầm chửi một câu, rồi mới chậm chạp lê bước ra mở cửa.
“Đa tạ lão trượng!”
Vị khách ngoài cửa lúng túng lách mình vào trong, hắn mặc áo nâu, cả người ướt sũng, bên dưới mặc khố, chân đeo giày cỏ, tóc búi lệch sang trái, được cố định bằng một chiếc trâm gỗ. Khi hắn ngẩng mặt lên, lộ rõ làn da ngăm đen, ngũ quan đoan chính, mày rậm mắt to, dưới cằm chưa có râu, rõ ràng là một thiếu niên thường dân độ khoảng mười bảy, mười tám tuổi...
Thiếu niên vừa lau nước mưa trên mặt vừa tươi cười, để lộ ra hàm răng trắng bóng. Hắn chắp tay hành lễ với xá nhân: “Lão trượng, trời mưa đường khó đi, ta muốn xin tá túc một đêm tại quán trọ.”
“Có chứng minh và thông hành không?”
Nghe thấy người này muốn ở trọ, dáng vẻ lão nông quê mùa của xá nhân biến mất, ánh mắt lão trở nên sắc bén, liếc nhìn qua thanh đoản kiếm bên hông thiếu niên.
“Có ạ.”
Thiếu niên cúi đầu lục tìm trong túi vải, cẩn thận lấy ra lệnh bài bằng gỗ bạch dương, đó chính là chứng minh, cùng một tấm thẻ được làm từ gỗ liễu vót nhọn, đây chính là thông hành. Thiếu niên thấy chữ khắc trên đó chưa bị nước mưa làm nhòe, mới thở phào một hơi, hai tay cung kính đưa cho xá nhân, đồng thời tự giới thiệu:
“Ta là Sĩ ngũ tại xã Vân Mộng, huyện An Lục, lão trượng cứ gọi ta là Hắc Phu!”
“Hắc Phu?”
Xá nhân có nhiều người quen ở huyện Vân Mộng, nhưng chưa từng nghe qua cái tên này. Lão đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa tấm chứng minh và khuôn mặt của Hắc Phu. Dáng vẻ nghiêm túc ấy khiến Hắc Phu có ảo giác hắn đang bị cảnh sát kiểm tra căn cước ở kiếp trước, trong lòng không khỏi toát mồ hôi lạnh...
Hắc Phu không thể nào không chột dạ, bởi thân phận này của hắn, nói là thật cũng đúng mà nói là giả cũng chẳng sai!
Hóa ra hắn vốn không còn là “Hắc Phu”, một thường dân của nước Tần. Hắn vốn là sinh viên của học viện cảnh sát tại một tỉnh ở thế kỷ hai mươi mốt, sau khi tốt nghiệp hắn đã thi đỗ vào biên chế vào một đồn công an huyện, ngay khi đang cùng bạn bè ra bờ hồ ăn mừng, hắn vì cứu một đứa trẻ rơi xuống nước mà bất hạnh qua đời.
Đến khi tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang nằm trên chiếc sập cứng ngắc, xung quanh là một đám "người lạ" mặc đồ cổ trang, họ vây lấy hắn ân cần hỏi han.
Sau đó hắn mới biết, đây chính là mẫu thân, huynh trưởng và đệ đệ của hắn. Có lẽ hắn đã không may dính phải thứ tình tiết xuyên không rẻ tiền trong mấy cuốn tiểu thuyết, hơn nữa còn xuyên thẳng về hơn hai nghìn năm trước, trở thành một thanh niên tên Hắc Phu, sống ở huyện An Lục, nước Tần!
"Hắc Phu, đây chẳng phải là người lính nước Tần trong ‘Bức gia thư đầu tiên của Trung Quốc’ sao?"
Hắn từng xem qua một chương trình nói về những thẻ tre cổ xưa được khai quật tại Vân Mộng, hắn đặc biệt ấn tượng với “Hắc Phu mộc độc*”, không ngờ chính hắn lại biến thành chủ nhân của bức thư ấy...
*Hắc Phu mộc độc: Là một văn thư nổi tiếng trong số những thẻ tre khắc chữ được khai quật, ghi lại chuyện một người lính tên Hắc Phu.
Nghĩ đến tương lai của bản thân, hắn không khỏi rùng mình ớn lạnh. Chương trình truyền hình nói rằng, Hắc Phu viết thư khi đang ở trong quân doanh, hai huynh đệ bọn họ chỉ là binh lính, thấp kém tầm thường trong quân Tần, chẳng những phải ra trận tác chiến mà còn thiếu ăn thiếu mặc, buộc phải viết thư về nhà xin tiền mua y phục, trong thư còn nói nếu không gửi tiền sớm thì sẽ có người bỏ mạng! Tình hình nguy cấp!
Y phục và tiền bạc mà Hắc Phu xin gia đình có được gửi đến hay không, hậu thế không ai rõ nhưng có một điều mà các nhà khảo cổ rất chắc chắn đó là trong quá trình khai quật, trong mộ chỉ có bức thư này mà không thấy hài cốt của Hắc Phu. Nói cách khác Hắc Phu rất có thể đã tử trận trong cuộc chiến Tần diệt Sở, chỉ để lại bức thư này, có lẽ nó đã được người nhà chôn cất xem như là để tưởng nhớ...
"Mình sẽ tử chiến sa trường, hài cốt không còn sao?"
Hắc Phu bắt đầu vắt óc suy nghĩ làm sao để tránh khỏi vận mệnh tử trận sau này. Thế nhưng chưa kịp nghĩ ra manh mối gì thì trưởng thôn (lý chính) đã đột ngột tìm đến cửa, chỉ đích danh muốn gặp hắn!
Thì ra năm nay Hắc Phu đã tròn mười bảy tuổi. Theo luật pháp nước Tần, hắn đã là nam tử trưởng thành, phải tiến hành phó tịch, tức là đăng ký hộ tịch và gánh vác nghĩa vụ phục dịch.
Hắc Phu nghe xong thì ngây người, hắn cứ ngỡ mình sắp bị bắt đi lính ra chiến trường. Tuy kiếp trước hắn từng được huấn luyện tại học viện cảnh sát, lúc thực tập cũng từng thấy máu nhưng đấu tay đôi một chọi một là một chuyện, còn trên chiến trường vạn người chém giết lẫn nhau lại là chuyện hoàn toàn khác.