Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Tên nước Yên kia cực kỳ xảo quyệt, lấy cớ dâng địa đồ, lén lút giấu đao, mưu đồ ám sát Đại vương...”
“Trời đất!”
Mọi người xung quanh đều hít vào một ngụm khí lạnh, nín thở lắng nghe Quý Anh thuật lại câu chuyện kinh tâm động phách này. Mãi đến khi nghe tin Đại vương bình an vô sự, bấy giờ đám đông mới thở phào nhẹ nhõm, nhao nhao buông lời nguyền rủa tên thích khách và nước Yên, đồng thời cảm thán: “Đại vương được trời cao che chở, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.”
Có thể thấy ít nhất là vào lúc này, Tần Vương Doanh Chính trong lòng của bá tánh nước Tần vẫn là tồn tại cao ngang trời, cực kỳ được kính ngưỡng.
Chỉ có mình Hắc Phu là thầm tiếc hận thay cho Kinh Kha, thế nên hắn im lặng không nói gì.
Hắn từ chỗ huynh trưởng Trung nghe được, ba năm trước (năm 230 TCN), nước Hàn đã bị Thái thú quận Nam tên Đằng dẫn binh tiêu diệt, một năm trước (năm 228 TCN), kinh đô nước Triệu là Hàm Đan cũng bị quân Tần chiếm đóng, Trung còn từng tham gia trận chiến ấy.
Nay việc Kinh Kha hành thích Tần Vương đã xảy ra, điều đó có nghĩa là nước Yên sắp sửa xong đời rồi!
Là một kẻ am hiểu lịch sử, Hắc Phu biết rõ kịch bản tiếp theo: Để trả thù, Tần Vương Doanh Chính sẽ phái đại quân chinh phạt nước Yên, một năm sau kinh đô nước Yên thất thủ, Thái tử Đan bị giết, Yên Vương phải lùi về trấn giữ Liêu Đông.
Cùng lúc đó quân Tần chuyển sang tấn công điên cuồng thành Đại Lương, nước Ngụy cũng sẽ sớm diệt vong.
Cứ như vậy Tần quốc đã quét ngang phương Bắc, thanh kiếm của Tần Vương Doanh Chính sắp sửa chỉ thẳng về hướng nước Sở ở phương Nam!
Nói cách khác, chỉ hai năm nữa thôi, chiến tranh Tần Sở sẽ bùng nổ toàn diện.
Hắc Phu bấm ngón tay tính toán, trong lòng thầm kêu không ổn. Những đại sự thiên hạ tưởng chừng như xa xôi kia, kỳ thực lại có liên quan mật thiết đến hắn. Theo từng bước thắng lợi của quân Tần, bước chân của tử thần cũng đang dần dần áp sát bản thân hắn.
Cuộc chiến diệt Sở kéo dài ròng rã mấy năm trời, lúc kịch liệt nhất, đại tướng quân nước Tần là Vương Tiễn đã huy động tới sáu mươi vạn quân... Quận Nam lại nằm sát biên giới với nước Sở, vốn là điểm trưng binh quan trọng. Hắc Phu thân là Sĩ ngũ tại địa phương, chắc chắn không thể trốn khỏi.
Đến lúc lệnh trưng binh được tới tay, hắn phải làm sao đây?
Bỏ trốn?
Ý nghĩ này vừa lóe lên đã lập tức bị Hắc Phu gạt phắt đi.
Không được! Luật pháp nước Tần với những kẻ hèn nhát, trốn tránh nghĩa vụ quân sự cực kỳ nghiêm khắc. Một khi bị bắt, chẳng những bản thân phải chịu hình phạt cắt tóc giáng xuống làm nô lệ mà ngay cả người thân, láng giềng cũng đều bị phạt theo. Một người bỏ chạy, cả nhà gặp tai ương.
Hơn nữa dù có trốn thì hắn biết trốn đi đâu? Tuy huyện An Lục cách nước Sở không xa, chỉ cần cẩn thận một chút, né tránh biên quan thì việc lén đi không quá khó nhưng sớm muộn gì nước Tần cũng thống nhất, sáu nước diệt vong là chuyện không thể thay đổi.
Cho dù hắn có rời khỏi Trung Nguyên cũng vô dụng, sau này Tần Thủy Hoàng còn chinh phục tất cả những nơi mà ông ta biết. Có câu nào ấy nhỉ? À à, thiên hạ bốn phương đều là đất của Thiên tử, sa mạc phía Tây, từ Nam chí Bắc, Đông có Đông hải, Bắc qua Đại Hạ, chỉ cần ngài đặt chân đến thì người người thần phục. Thế nên dù Hắc Phu có trốn tới chân trời góc bể, cuối cùng vẫn sẽ bị nước Tần thống trị.
Hơn nữa tuy bá tánh nước Tần phải chịu sưu thuế nặng nề, phải ứng phó với lao dịch, binh dịch dày đặc, sống khổ cực hơn Trung Nguyên trù phú một chút, đời sống tinh thần cũng không phong phú bằng người nước Tề nhưng vẫn có một ưu điểm rất lớn: Nơi này ít nhiều gì cũng cho tầng lớp bình dân một con đường thăng tiến công bằng, đó là chế độ Quân công tước!
Không chỉ có đầu thai mà xuyên không cũng là một môn nghệ thuật, nhìn những kẻ trong tiểu thuyết vừa mở mắt ra đã thành thứ tử của khanh tộc hay công tử vương tôn mà Hắc Phu ganh tỵ không thôi. Nếu hắn cũng có một xuất thân tốt, đương nhiên sẽ thích hợp ở các quốc gia khác mà say sưa chè chén, làm xằng làm bậy. Thế nhưng, thân là một thứ dân không có bối cảnh lại đầy hoài bão, hắn vẫn cảm thấy ở nước Tần là tốt nhất.
“Các ngươi lại đang nghị luận cái gì đó? Nếu kẻ nào dám nói năng bừa bãi, phỉ báng Đại vương, quan phủ, đừng trách lão đi tố cáo!”
Lúc này xá nhân mới lề mề bưng canh nóng tới, không quên buông lời cảnh cáo.
Mọi người vội vã nói không dám, bọn họ đưa mắt ra hiệu cho nhau, ngừng câu chuyện dang dở lại, đứng dậy nhận lấy canh nóng.
Tên Quý Anh lắm lời kia vừa hớp một ngụm đã phàn nàn: “Lão trượng, canh này không đủ nóng, có phải chưa đun sôi không?”
Lão xá nhân lườm y một cái: “Không thích uống thì ra ngoài uống nước mưa đi!”