Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 34. Thất kỳ phải bị chém đầu? (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trần Bách tướng sai tên huyện tốt bên cạnh đưa hai người Hắc Phu đến nơi ở của canh tốt. Suốt dọc đường, Quý Anh không khỏi thổn thức khôn nguôi, y nói rằng suýt chút nữa y phải ăn thêm một trận đòn roi nữa hơn nữa còn là hai mươi roi, cũng may được cứu kịp thời, nếu không mông của y đã sớm nở hoa rồi.

Trái lại Hắc Phu như đang trầm tư điều gì đó, ngoại trừ suy xét việc vừa rồi, hắn còn thấp giọng lẩm bẩm: “Thì ra hình phạt thất kỳ phục dịch còn chẳng nặng bằng tội thấy chết không cứu. Nghe nói trễ hạn là chém kia mà? Chẳng lẽ có chỗ nào nhầm lẫn sao? Hay là mình lại bị sách giáo khoa lịch sử lừa rồi...”

Chuyện này nhất thời hắn chưa nghĩ thông suốt nên tạm gác sang một bên. Lúc này Quý Anh phát huy sở trường nói nhiều của y, bắt chuyện làm thân với tên huyện tốt dẫn đường.

Hóa ra tên huyện tốt ấy cũng là người huyện Vân Thủy, tên là Chiếu. Nói là huyện tốt, thực chất ngoài việc tay cầm cây giáo, mặc giáp ra thì cũng chẳng khác gì bọn Hắc Phu. Vì cùng là đồng hương nên đi chưa được mấy bước, Chiếu đã dùng phương ngôn xã Vân Thủy tán gẫu với Quý Anh. Đợi đến khi họ đi được nửa đường, hai người họ cũng thân thiết hơn hẳn.

Hắc Phu nhìn thấy cảnh này thầm kinh ngạc không thôi, tên Quý Anh này quả có đôi phần bản lĩnh giao tế. Hắn liền kéo Quý Anh lại, nói nhỏ vài câu, Quý Anh gật đầu hiểu ý.

“Chiếu huynh.” Sắp đến nơi ở của canh tốt, Quý Anh đột nhiên hỏi: "Trần Bách tướng và Tân Bách tướng có phải là không hòa thuận không?"

Chiếu cười đáp: “Vừa rồi chẳng phải các ngươi đã tận mắt thấy rồi sao, rõ rành rành ra đó! Tân Bách tướng vốn là Công sĩ, theo Huyện Tả úy chinh chiến sa trường, nhờ chém đầu lập công mà từng bước thăng tiến. Còn Trần Bách tướng là kế thừa tước vị của phụ thân, vừa thành niên đã làm Bất canh, lại xuất thân là đệ tử học thất, được Huyện Hữu úy đề bạt, trực tiếp quân làm Bách tướng. Hai người họ từ ngày đầu cộng tác đã chẳng thể ngồi chung một chiếu, những việc tương tự như hôm nay bọn ta thấy nhiều rồi.”

Hắc Phu nghe xong yên lặng gật đầu, hèn chi Trần Bách tướng nói về luật lệnh cứ vanh vách ra, hóa ra là xuất thân học thất, nơi này xem như là lớp đào tạo cán bộ của nước Tần vậy.

Xem ra hắn ta cứu mình là để làm Tân Bách tướng mất mặt? Cũng thật thà quá rồi, nếu là hắn nhất định sẽ đứng bên cạnh xem thêm một lát, đợi roi quất xuống mới ra mặt ngăn cản. Như thế vừa có thể định tội Tân Bách tướng lạm dụng chức quyền, dù không khiến gã ta mất chức cũng có thể khiến gã ta bị phạt tiền cho bõ ghét. Ngoài ra còn khiến bọn Hắc Phu thêm căm hận Tân Bách tướng cũng càng thêm cảm kích Trần Bách tướng đến rơi nước mắt, quả thực là một mũi tên trúng hai con nhạn...

Hắc Phu bỗng cảm thấy người hiện đại thật sự đen tối hơn người cổ đại đơn thuần nhiều. Dĩ nhiên những kẻ kiệt xuất như Triệu Cao, Lý Tư thì hắn chẳng dám so bì.

Hắn nghe Quý Anh hỏi tiếp: “Vậy Huyện Hữu úy và Huyện Tả úy có phải cũng không hợp nhau không?”

Chiếu nghe vậy giật mình, vội vàng lắc đầu.

“Cái này ta không có nói à nha, hai vị Huyện úy bình thường trông vẫn rất hòa khí...”

Sau đó y có chút cảnh giác nhìn trái ngó phải, chỉ thấy một đội tuần tra cầm binh khí vừa đi lướt qua ở phía xa. Đợi họ đi khuất, Chiếu mới hạ thấp giọng nói: “Có điều hiện nay mệnh lệnh của hai vị Huyện úy thường ban riêng cho Bách tướng dưới quyền, giữa hai bên chẳng hề thông báo cho nhau, chỉ khổ cho đám tiểu tốt chúng ta, chẳng biết rốt cuộc nên nghe lệnh ai...”

Hắc Phu nghe đến đây thì đã rõ, hai vị lãnh đạo của huyện An Lục này e là cũng chẳng thuận hòa gì cho cam.

Hắn đã đoán ra rằng sở dĩ Trần Bách tướng cứu hai người bọn họ tuyệt đối không phải vì công chính liêm minh như Hỉ Đại phu mà là có mục đích riêng. Đó là muốn làm Tân Bách tướng khó xử, đồng thời khiến tráng sĩ Hắc Phu vừa mới nổi danh trong huyện phải mang ơn hắn ta.

Tìm hiểu sâu xa hơn, việc này còn có can hệ đến cuộc đấu đá ngầm giữa hai vị Huyện úy của huyện An Lục!

Xem ra hậu quả của vụ án Đình trưởng Hồ Dương vẫn chưa kết thúc, bản thân hắn còn vô tình bị cuốn vào một cuộc đấu đá chính trị rắc rối hơn...

Tuy Huyện úy cũng chẳng phải quan lớn gì, nhưng cũng là nhân vật thứ tư của huyện An Lục, chỉ cần khẽ động đầu ngón tay cũng đủ khiến Hắc Phu khốn đốn. Cho dù vị Huyện Tả úy kia vì ngại dư luận và luật pháp mà không tiện đích thân ra tay đối phó với hắn thì cũng có thể để Tân Bách tướng tìm cớ gây khó dễ đủ điều cho hắn.

‘Xem ra kỳ hạn một tháng phục dịch này còn gian nan hơn mình tưởng.’

Hắc Phu bất lực lắc đầu, thầm than số phận của bản thân lận đận, vừa thắng kiện xong lại rước thêm phiền phức.

Lúc này ngoài trời bỗng đổ cơn mưa nhỏ, tí tách râm ran. Chiếu luôn miệng hối bọn họ nhanh lên rồi dừng bước, chỉ vào dãy nhà thấp bé rách nát phía trước rồi quay lại nói với bọn họ: “Tới chỗ ở của canh tốt rồi! Các ngươi tự mình qua đó đi, căn phòng ở ngoài cùng bên trái chính là chỗ của các ngươi!”