Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đông Môn Báo nhìn qua là biết hạng người hiếu chiến nóng nảy, khá là có phong thái du hiệp vùng Sở Việt, thật không biết làm sao hắn ta có thể sống sót nhiều năm ở nước Tần có luật pháp nghiêm minh như này. Nhưng được Hắc Phu thức tỉnh, hắn ta cũng đưa tay vuốt râu, có chút do dự, nếu bị cạo râu, chẳng phải hắn ta sẽ bị người trong ấp cười nhạo cả đời sao...
“Chưa kể.” Hắc Phu lại chỉ vào đám người trong phòng nói: “Chúng ta đã được xếp vào một thập, cùng ở một phòng, từ nay họa phúc có nhau rồi, theo luật liên đới, một người phạm tội, cả thập chịu phạt. Nếu ngươi và ta đánh một trận rồi bị phạt cũng chẳng xá gì nhưng hà cớ gì phải làm liên lụy đến mọi người chứ?”
Hắc Phu vừa dứt lời, ấn tượng của mọi người trong phòng dành cho hắn lập tức tốt lên hẳn, ngay cả Triều Bá cũng khẽ gật đầu, cảm thấy người trẻ tuổi này suy nghĩ rất chu toàn.
Thực ra điều Hắc Phu lo lắng hơn là một khi hai người đánh nhau, những người khác, đặc biệt là lão già Triều Bá kia chắc chắn sẽ đi cáo trạng ngay lập tức để được miễn tội. Bản thân hắn lúc không có tội còn suýt bị tên Tân Bách trưởng kia đánh hai mươi roi, đầu óc của hắn có bị úng nước đâu mà tự đâm đầu vào chỗ chết chứ?
“Nhưng dù thế nào đi nữa, Thập trưởng cũng chỉ có một người.” Đông Môn Báo vẫn không chịu từ bỏ.
Khó khăn lắm mới dập tắt được ý định dùng võ lực phân thắng bại của Đông Môn Báo, Hắc Phu liền thừa cơ nói tiếp: “Ta có một cách có thể giúp ngươi và ta không cần phạm vào lệnh cấm tư đấu mà vẫn phân định được cao thấp!”
“Cách gì!” Hai mắt Đông Môn Báo sáng lên.
Hắc Phu xắn tay áo lên, cười nói: “Vật tay đi, so lực tay để phân định thắng thua, thấy thế nào?”
…
Nói đến vật tay thì ai cũng biết, đó là trò chơi mà nam tử hán nào cũng từng thử qua vô số lần từ nhỏ đến lớn. Sau khi tan học hay bãi triều, dọn sạch vật dụng rườm rà trên bàn, cùng bằng hữu chống hai khuỷu tay lên là có thể bắt đầu một trận quyết đấu sảng khoái. Ở học viện cảnh sát lại càng như thế, đôi khi đại hội thể thao của trường còn tổ chức cho sinh viên một cuộc thi vật tay quy mô toàn trường.
Nhưng nếu muốn truy nguồn gốc xem trò chơi này có từ bao giờ, e rằng chẳng ai biết rõ.
Thế nhưng lúc này Hắc Phu lại có một phát hiện lớn, sau khi hắn đề nghị vật tay, Đông Môn Báo chẳng những không dị nghị mà còn vui vẻ chấp nhận. Hắn ta đặt mông ngồi bệt xuống đất, vén tay áo bên phải lên, chống khuỷu tay trên bệ đất, tư thế này rõ ràng là biết cách chơi.
‘Xem ra lịch sử vật tay ít nhất phải truy ngược về thời Chiến Quốc rồi.’ Hắc Phu thầm nghĩ, cũng ngồi bệt xuống đất, vén tay áo bên phải lên, lộ ra một vết sẹo máu tươi rói đến gai mắt...
“Tay phải của ngươi bị thương sao?” Nương theo chút ánh sáng le lói cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống, Đông Môn Báo nhìn thấy vết thương của Hắc Phu liền cau mày.
“Mấy ngày trước đánh nhau với ba tên cướp nên bị thương chút thôi, không ngại, không ngại.” Hắc Phu dường như chẳng để tâm, vừa nói vừa định đặt khuỷu tay lên bệ đất.
“Vậy sao mà được!”
Đông Môn Báo như bị vật gì nóng bỏng chạm vào tay, lập tức rụt tay phải lại, lẩm bẩm nói: “Như vậy chẳng phải là ta chiếm hời của ngươi rồi sao! Không được, đại trượng phu hành sự phải quang minh lỗi lạc, dù hôm nay ta thắng ngươi cũng là thắng không oanh liệt, đến lúc đó Đông Môn Báo ta còn mặt mũi nào đứng chân ở huyện An Lục này nữa?”
Đông Môn Báo tuy là một kẻ mãng phu, hay bắt nạt kẻ yếu, cũng không am tường luật lệnh nhưng phàm là việc gì cũng đều thẳng thắn, cự tuyệt mọi sự so tài không công bằng, đây chính là quy tắc hành vi của hạng “Sĩ” nơi thôn dã thời Chiến Quốc.
Lúc này Hắc Phu muốn dùng cánh tay phải đang bị thương để vật tay với hắn ta, sao có thể không bị ảnh hưởng! Đây chẳng khác nào coi thường hắn ta! Nếu vì vậy mà có được chức Thập trưởng, Đông Môn Báo không thèm.
“Nếu đã như vậy.” Hắc Phu cười nói: “Vậy ngươi và ta đổi sang dùng tay trái so tài đi?”
“Tay trái?” Đông Môn Báo nghe xong lại cảm thấy vô cùng mới mẻ: “Ta cũng chưa từng dùng tay trái vật tay với người khác bao giờ, nghe hay đó!”
Đông Môn Báo không chút nghi ngờ lập tức đổi sang tay trái, tràn đầy tự tin nhìn chằm chằm Hắc Phu!
Hắc Phu lại thầm nở nụ cười trong lòng, dưới vẻ ngoài hung ác tên này vẫn là một kẻ thành thật. Tuy rằng tay trái của Đông Môn Báo cũng thô tráng có lực nhưng bản thân Hắc Phu từ kiếp trước đến kiếp này đều là người thuận tay trái, như vậy là đã chiếm hời của hắn ta rồi, muốn thua cũng khó nha!
Không phải hắn cố ý dùng tâm cơ, chỉ là luật pháp nước Tần sờ sờ ra đó, đối phó với hạng mãng phu như Đông Môn Báo, nếu không có cách nào đánh cho đối phương phục tùng thì chỉ có thể dùng cách đơn giản nhất, nhanh chóng nhất là dùng trí để thắng thôi.
Thế là hắn cũng gác tay trái lên bệ đất, đan chéo thành hình chữ X với tay trái của Đông Môn Báo.
“Quý Anh, ngươi đoán xem hai người bọn họ ai sẽ thắng?” Gã Trệ mặt tròn thấp bé đứng cạnh Quý Anh thì thầm, lại phát hiện Quý Anh đang cố nhịn cười, ho khan hai tiếng mới nói:
“Đương nhiên là Hắc Phu huynh đệ thắng rồi! Hắn là ai chứ? Là dũng sĩ lấy một địch ba, tay không đoạt đao đó!”
“Nhưng Đông Môn Báo cũng là tráng sĩ có tiếng trong huyện thành, nghe nói lần phục dịch trước, hắn ta từng một mình vác một cây xà ngang đi ròng rã ba dặm đường...” Hai anh em Khả và Bất Khả lại có lòng tin vào Đông Môn Báo hơn một chút.
Bọn họ ở đó bàn tán xôn xao, có ý muốn đặt cược một ván nhưng cuối cùng vẫn không dám, bởi nước Tần nghiêm cấm đánh bạc, kẻ vi phạm sẽ bị phạt nặng.
Ngay lúc này, tay trái của Hắc Phu và Đông Môn Báo đã bắt đầu nắm chặt vào nhau.
“Ta phải xem thử vị dũng sĩ bắt trộm nhà ngươi rốt cuộc có bản lĩnh thật hay không!”
Đông Môn Báo cố ý nói lời khiêu khích, đồng thời bắt đầu dồn lực xuống tay, định cho Hắc Phu một bài học.
Nào ngờ Hắc Phu chẳng hề kém cạnh, lòng bàn tay trái thô ráp của hắn cũng đột ngột dùng lực, vật ngược về hướng đối diện!
‘Hỏng rồi, sức tay trái của tên này mạnh thật!’
Đông Môn Báo cảm nhận được sức mạnh truyền đến từ lòng bàn tay, sắc mặt thay đổi, vội vàng tiếp tục dùng sức nhưng chẳng những không vật ngã được Hắc Phu, ngược lại còn bị một luồng phản lực bất thình lình ép chặt cổ tay, khuỷu tay!
Sau đó chỉ nghe thấy một tiếng bịch vang lên, đợi đến khi Đông Môn Báo định thần lại thì tay trái của hắn ta đã bị Hắc Phu vật ngã, mu bàn tay đập mạnh lên bệ đất!
Mà Hắc Phu lúc này vô cùng ung dung, cười hì hì nhìn hắn ta...
Chỉ trong nháy mắt thắng bại đã được định rõ!