Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 40. Thà làm đầu gà còn hơn đuôi phượng (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phải biết rằng vừa rồi Đông Môn Báo một mực so kè với Hắc Phu, chính là muốn thông qua việc chiến thắng Hắc Phu để mưu cầu danh tiếng. Đám thanh niên sống nơi ngõ nhỏ như bọn họ coi trọng nhất là điều này, có khi chỉ vì một cái danh hão mà tự cầm dao đâm mình cũng không phải chuyện hiếm. Hôm nay tuy Đông Môn Báo chịu thua, nhưng lại nhận được sự tán thưởng theo kiểu anh hùng trọng anh hùng từ đối phương, hắn ta cảm thấy rất là hưởng thụ.

Hắc Phu thừa thắng xông lên nói: “Ta từng nghe qua một câu tục ngữ, gọi là không đánh không quen biết, ngươi và ta coi như hôm nay lấy việc vật tay để kết giao bằng hữu, thấy sao hả?”

Đông Môn Báo sau một hồi được tâng bốc, liền hồ đồ mà gật đầu: “Được! Không đánh không quen biết!” Nói xong hắn cũng chắp tay với Hắc Phu.

Đã là bằng hữu rồi, vậy thì mọi chuyện đều dễ nói.

“Còn một việc nữa.”

Hắc Phu lại nói với hắn ta: “Chức Ngũ trưởng của bản thập, không biết ngươi có nguyện ý đảm đương không?”

Thấy Đông Môn Báo lộ vẻ chần chừ, chắc là là không muốn chịu lép vế dưới người khác, Hắc Phu bèn khuyên giải: "Thực ra chức Thập trưởng, Ngũ trưởng này chẳng qua cũng chỉ là cái chức quan nhỏ như hạt mè, lại không phải biên chế chính thức, chỉ là canh tốt tạm thời mà thôi, không tính là phân chia cao thấp."

Vừa nói Hắc Phu vừa nháy mắt với Quý Anh.

Quý Anh tuy không thích Đông Môn Báo, nhưng lại rất nghe lời Hắc Phu, biết hắn chắc chắn có tính toán riêng, bèn dẫn đầu phụ họa: “Phải đấy, tám người chúng ta đều là Sĩ ngũ, làm gì có tư cách làm Ngũ trưởng, theo ta thấy Hắc Phu và Báo huynh là những người có tước vị, võ nghệ cao nhất trong thập này, bọn họ làm quan quân thì đúng thật là không gì thích hợp bằng! Các ngươi nói có phải không?”

“Chính xác.” Những người còn lại cũng phụ họa theo.

Tới nước này Đông Môn Báo đâm lao phải theo lao, nửa ngày sau mới miễn cưỡng nói: “Nếu đã như thế thì ta làm Ngũ trưởng một tháng vậy...”

“Một lời đã định! Ngươi và ta cùng nhau hiệp lực!”

Hắc Phu cười lớn cùng Đông Môn Báo vỗ tay giao ước, thầm nghĩ sách lược của mình quả nhiên đã thành.

Hắn đã nghĩ kỹ rồi, một tháng canh dịch này không dễ dàng vượt qua. Hắc Phu đối ngoại phải cẩn thận sự trả thù của tên Tân Bách tướng kia, đối nội lại muốn khống chế hết thảy trong lòng bàn tay cho nên mới tranh chức Thập trưởng này. Tục ngữ nói rất đúng, thà làm đầu gà còn hơn đuôi phượng, với địa vị hiện tại của Hắc Phu thì vẫn chưa bay lên cành cao được nhưng đầu gà thì hắn nhất định phải có được!

Đông Môn Báo là một kẻ rất thú vị, tuy ngang ngược nhưng cứ nhìn cách xử thế của hắn ta thì thấy đây là một hán tử thẳng tính điển hình của thời đại này, chỉ cần đối đãi chân thành, thật lòng kết giao thì cũng không khó hàng phục.

Hai người bọn họ ở đây anh hùng trọng anh hùng, lão già Triều Bá vẫn luôn đứng bên tường quan sát cũng thở phào nhẹ nhõm, không đánh nhau là tốt rồi, ông ấy cũng không cần phải đội mưa đi cáo trạng.

Nhưng thấy hai người đã đem danh ngạch Thập trưởng, Ngũ trưởng chia chác xong xuôi, Triều Bá với tư cách là bậc tiền bối đã phục dịch nhiều lần liền nhịn không được lên tiếng nhắc nhở: “Hai vị, chức Thập trưởng, Ngũ trưởng canh tốt này cũng không phải do chúng ta tự nói là được đâu.”

Đông Môn Báo lập tức không vui, đôi mắt hắn ta hung tợn quét qua lớn tiếng mắng: “Lão thất phu này, chừng ấy tuổi đầu vẫn còn là một Sĩ ngũ, ở đây có chỗ cho ông lên tiếng sao?”

“Ta...” Triều Bá bị mắng ngược lại, nghẹn đến đỏ cả mặt.

Hắc Phu lại trực tiếp bước tới phía ông ấy, dọa cho Triều Bá run rẩy lo sợ, không ngờ Hắc Phu lại hành lễ một cái rồi nói:

“Đa tạ tiền bối nhắc nhở, Hắc Phu lần đầu phục dịch, đối với nhiều chuyện không được rõ lắm, trong một tháng tới đây, còn phải thỉnh giáo tiền bối nhiều, tiền bối trước đó chẳng phải đã nói rồi sao sẽ chiếu cố thật tốt hậu sinh đồng hương nhỏ bé là ta đây.”

Hắc Phu là kiểu đi với phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, đối với hạng mãng phu có chút hiệp khí như Đông Môn Báo thì dùng võ lực thu phục, dùng thành ý đối đãi. Đối với hạng người lớn tuổi như Triều Bá thì dùng tư thái của hậu bối, bày ra một bộ dạng thỉnh giáo để bắt chuyện, hỏi đông hỏi tây.

Triều Bá lập tức thấy vô cùng hưởng thụ, liền đem các loại quy củ khi làm canh tốt nói rõ ràng không sót một chữ cho Hắc Phu nghe.

Hóa ra Thập trưởng, Ngũ trưởng tuy chỉ là quan quân nhỏ nhoi, lại còn là tạm thời nhưng cũng bắt buộc phải do người có tước vị đảm nhiệm. Cái thập này của bọn họ chỉ có Đông Môn Báo và Hắc Phu là hai vị Công sĩ, Thập trưởng Ngũ và trưởng quả thực phải chọn từ hai người bọn họ, nhưng cũng phải đợi đến ngày mai, được hai vị Bách tướng đồng ý mới được...

“Phụ trách huấn luyện canh tốt là Tân Bách tướng hay Trần Bách tướng?” Hắc Phu hỏi.

“Là Trần Bách tướng, Tân Bách tướng là quản lý huyện tốt.” Triều Bá đáp.

“Vậy thì không vấn đề gì rồi.” Hắc Phu thở phào nhẹ nhõm, như vậy chuyện này coi như đã ổn.

Sau đó hắn lại hỏi về việc canh tốt rốt cuộc phải làm những gì.

“Nửa tháng đầu phải diễn binh, nửa tháng sau phải đi tu sửa thành trì, đắp thành, bắc cầu, làm đường...”

“Lúc diễn binh cụ thể là huấn luyện những gì?”

Chuyện bắc cầu làm đường Hắc Phu không rành, điều hắn quan tâm là đội quân dự bị thời đại này rốt cuộc huấn luyện cái gì? Nếu là giương cung bắn tên, cưỡi ngựa chém giết thì xin lỗi, hắn quả thực không biết.

Triều Bá cười một tiếng, lộ ra hàm răng vàng khè nói: “Chẳng có gì khác, chủ yếu là huấn luyện đội hình đội ngũ thôi.”

“Đội hình đội ngũ? Chỉ vậy thôi sao?” Hắc Phu chớp chớp mắt, suýt chút nữa thì cười thành tiếng.

Nói đùa gì vậy, người tốt nghiệp học viện cảnh sát vũ trang như hắn, nằm mơ cũng còn bước đều duyệt binh được đó!

Những thứ này, kiếp trước hắn đã luyện ròng rã suốt ba năm trời!