Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Hắc Phu này chỉ là canh tốt phục dịch lần đầu, cùng lắm chỉ có chút dũng khí của kẻ thất phu mà thôi, lấy tư cách gì mà làm Thập trưởng?”
Thấy Hắc Phu sắp được bổ nhiệm làm Thập trưởng, vị Tân Bách tướng kia bèn sải bước tiến lại, buông lời chất vấn.
Trần Bách tướng xưa nay chẳng hợp với Tân Bách tướng, bèn đảo mắt một vòng đáp: “Tân Bách tướng, luật lệnh chỉ nói rằng các lại trông coi thập ngũ trong kỳ phục dịch canh tốt phải do người có tước vị đảm nhiệm, chứ đâu có quản là lần thứ mấy phục dịch. Ta thấy Hắc Phu không chỉ là Công sĩ được quan tự ban thưởng, mà còn có chút bản lĩnh, rất được lòng người, để hắn làm Thập trưởng thì có gì không thỏa đáng?”
Tân Bách tướng mỉa mai đáp trả: “Vừa rồi Trần Bách tướng có nói, phép luyện binh quý ở chỗ ngồi mà dậy được, đi mà dừng được, trái mà sang phải được, trước mà lùi sau được, tan mà hợp được, kết mà giải được, mỗi lần biến hóa đều phải thông thạo.”
Gã ta chỉ tay vào Hắc Phu, khinh miệt nói: “Những điều trên tên thất phu này có hiểu không? Theo ta thấy đám dân đen nơi hẻo lánh này, e là ngay cả bên trái bên phải cũng chẳng phân biệt nổi!”
Không phân biệt được trái phải là lời dân huyện thành thời bấy giờ dùng để mỉa mai những nông phu cả đời ít khi rời khỏi thôn dã. Tất nhiên không phải họ thật sự không biết trái phải, mà là khi nói đến bên trái bên phải thì phải suy nghĩ một hồi mới nhận ra, bình thường trò chuyện cũng chỉ nói nhích sang bên cạnh một chút, rất ít khi đề cập đến quan hệ trái phải.
Nếu cảm thấy khó tin, chỉ cần nhớ lại buổi học thể dục đầu tiên hồi nhỏ, việc phân biệt quay trái quay phải gian nan thế nào thì sẽ hiểu được. Mà sự chần chừ đó ở trên chiến trường, không nghi ngờ gì chính là điều chí tử, vậy nên phân rõ trái phải chính là bài học cơ bản nhất trong huấn luyện canh tốt.
Hắc Phu cũng không hề tức giận, đợi Tân Bách tướng nói xong mới mỉm cười đáp lời.
“Tiểu nhân tuy ngu muội, nhưng vẫn phân biệt rõ ràng được trái phải...”
Hắn chắp tay cúi người trước hai vị Bách tướng, gương mặt lộ vẻ chất phác nói: “Bởi từ nhỏ tiểu nhân đã khác với người thường, là người thuận tay trái, dùng tay trái cầm đũa, dùng tay trái vung liềm, vậy nên ấn tượng về việc phân biệt trái phải vô cùng sâu sắc. Hôm qua tại phòng thẩm vấn của quan tự, tiểu nhân cũng đã thuật lại việc dùng tay trái cầm binh khí chống trả đám cướp mới chứng minh được bản thân vô tội.”
Hắc Phu lén liếc nhìn Trần Bách tướng, thấy trong mắt hắn ta tràn đầy vẻ khích lệ mới lớn gan nói tiếp: “Ngược lại là vị Đình trưởng Hồ Dương kia, vì không phân biệt được trái phải, vu khống tiểu nhân dùng tay phải đánh gã, kết quả là lời chứng sơ hở trăm bề...”
“Ha ha ha, Tân Bách tướng, lời Hắc Phu nói xem ra rất có lý đấy chứ.” Trần Bách tướng bị những lời châm chọc này làm cho vui vẻ, hắn ta với Tân Bách tướng hiềm khích quá sâu, phàm là chuyện gì khiến đối phương không thoải mái đều làm hắn ta thấy hả hê.
“Ngươi!”
Điều này không nghi ngờ gì là đang xỉa xói vào nỗi đau của Tân Bách tướng, gã ta lập tức nổi trận lôi đình, nhưng lại không tìm được lý do để trách phạt Hắc Phu, đành phải quát: “Cho dù ngươi phân biệt được trái phải, thì việc hành đi dừng phân hợp, ngươi cũng có thể thuần thục dạy bảo người trong thập sao?”
“Báo cáo Tân Bách tướng, những điều trên phụ thân của ta khi còn sống đã từng dạy ta, ông ấy từng nhiều lần phục dịch, lại còn từng ra trận tác chiến, làm đến chức Ngũ trưởng...” Hắc Phu đảo mắt một vòng, lại lôi phụ thân hờ đã khuất ra làm bình phong, phàm là thứ gì mình biết đều đổ hết lên đầu ông ấy là được.
“Hơn nữa cho dù có chỗ nào chưa thạo, trong thập của ta có một vị lão binh, cũng có thể trợ giúp ta.” Hắn chỉ tay về phía Triều Bá vốn đang đứng ngoài cuộc, làm ông ấy sợ tới mức vội vàng bước ra hành lễ, chòm râu dê khẽ run, tim cũng run theo.
Trần Bách tướng gật đầu: “Đã như vậy để Hắc Phu làm Thập trưởng Quý thập cũng không phải không thể, Tân Bách tướng, quân thấy sao?”
Tân Bách tướng sầm mặt nói: “Huấn luyện canh tốt vốn là chức trách của Trần Bách tướng, ta nào có tư cách xía vào? Chỉ là Trần Bách tướng khi bổ nhiệm nhân tuyển cũng nên cân nhắc cho kỹ, sau một tuần (mười ngày) huấn luyện canh tốt thì hai vị Huyện úy sẽ đích thân tới giáo trường thị sát, để các thập tiến hành tỷ thí, khảo hạch trật tự hàng ngũ, bình chọn ưu liệt.”
Gã ta cười lạnh nói: “Đến lúc đó, nếu Quý thập này đứng hạng Điện, Trần Bách tướng chớ có quên ngày hôm nay chính ngươi đã ra sức chủ trương để Hắc Phu làm Thập trưởng! Lúc ấy trước mặt Huyện Hữu úy, e là sẽ khó coi lắm đấy!”
Hóa ra thời nay có những cuộc thi cũng tương tự như khảo sát thành tích của các doanh nghiệp đời sau, nước Tần là nơi thích chơi trò khảo hạch nhất.
Ví như khi một năm kết thúc, thành tích của quan lại quận huyện phải được đối chiếu khảo hạch, kẻ ưu thì thăng, kẻ liệt thì giáng.
Thậm chí đến các cấp huyện, ấp vào các tháng tư, bảy, mười và tháng giêng hàng năm đều phải tổ chức đại hội bình chọn trâu cày. Dựa vào độ béo tốt, sức lực của trâu do các ấp nuôi mà bình ra hạng Tối tức là giỏi nhất và Điện là kém nhất, kẻ ưu tú thì được thưởng, kẻ kém cỏi thì bị phạt.
Đừng tưởng không ưu không kém là sẽ yên chuyện, quan lại ở huyện còn phải đo vòng eo của trâu, xem có gầy hơn năm ngoái không, nếu quả thực như vậy, người nuôi trâu cũng bị phạt. Giả sử gần đến ngày khảo hạch mà con trâu nhà ngươi chẳng may rơi vào lưới tình mà bỏ ăn bỏ uống thì cứ đợi mà chịu tội đi.
Nói tóm lại, khảo hạch là một phương thức thi đua mà nước Tần rất ưa chuộng, không có so sánh làm sao có tính tích cực cạnh tranh được? Không có động lực cạnh tranh, đại Tần làm sao thống nhất thiên hạ? Đến con trâu còn phải dắt ra so, huống chi là con người, việc huấn luyện canh tốt này đương nhiên cũng có khảo hạch, gọi là Tuần Đại Tỷ Thí.
So cái gì? Đương nhiên là so xem đội ngũ của ai chỉnh tề hơn, tiến lui có phép tắc hơn!