Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 46. Quân huấn bắt đầu (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đâu ai ngờ được thật ra Hắc Phu cũng có tính toán riêng.

Trên đường quay về, Hắc Phu thầm nghĩ: ‘Từ hôm qua lúc bị huyện tốt đè xuống đất nhục mạ, mình đã hiểu ra rằng dù mình có nín nhịn chịu nhục một tháng cũng sẽ bị Tân Bách tướng dùng đủ mọi cách gây khó dễ, sơ sẩy một chút là bị phạt ngay. Dù sao người cần đắc tội cũng đã đắc tội hết cả rồi, thay vì làm kẻ nhát gan lùi bước, chẳng thà tiến thẳng về phía trước!’

Phải tận dụng triệt để mâu thuẫn giữa hai vị Bách tướng, thậm chí là cả hai vị Huyện úy. Nếu làm tốt biết đâu lại có cơ hội nổi bật hơn người! Huống hồ việc này người khác cho là hắn khoác lác nhưng trong lòng hắn đã có tính toán kỹ càng.

Hắn nhìn ra phía xa, những toán canh tốt lác đác tụm năm tụm ba, già trẻ lẫn lộn, cao thấp không đều, người gầy kẻ mập, dáng vẻ lỏng lẻo. Kẻ thì đút tay vào tay áo run cầm cập, kẻ thì ngẩng đầu nhún vai thẫn thờ, kẻ lại khom lưng uốn gối ho khan không ngừng, không thì ngó nghiêng xung quanh hay là vò đầu bứt tai. Ngay cả khi miễn cưỡng đứng thành một hàng, đội hình cũng xiêu vẹo.

Đội ngũ như thế khiến một người đã quen với kỷ luật chỉnh tề của quân đội đời sau như Hắc Phu thật sự cạn lời.

Đối mặt với đối thủ như vậy, Hắc Phu cảm thấy hắn muốn thua cũng khó.

Dẫu sao hắn cũng là cử nhân của học viện cảnh sát, tập luyện đội ngũ đã đạt đến mức thuần thục, hơn nữa trước khi tốt nghiệp còn từng làm người huấn luyện quân sự cho tân sinh viên đại học, rất rõ cách làm sao để biến một đoàn quân tạp nham thành một đội hình mẫu mực, đi đứng thẳng tắp...

Tuy rằng bình dân ở thời này có trình độ học vấn kém xa sinh viên thời hiện đại nhưng lại dễ nghe lời hơn, sức vóc cũng tốt hơn một chút. Tuy phần lớn đều gầy gò vì thiếu ăn, nhưng ít nhất sẽ không đến mức đứng dưới nắng một chút đã lăn đùng ra ngất xỉu, làm huấn luyện viên sợ gần chết...

Hơn nữa hắn nghe nói kẻ nào mà không nghe lệnh thì hắn có quyền đánh!

“Các người cứ đợi mà xem.”

Hắc Phu liếc nhìn Trần Bách tướng đang tự đắc phía sau, lại nhìn Tân Bách tướng đầy vẻ khinh miệt đằng xa, cùng với đám Thập trưởng, Ngũ trưởng đang chờ xem trò cười của hắn, hắn khẽ nở nụ cười.

“Quân huấn thực sự, bắt đầu rồi!”

...

Tần Vương Chính năm thứ hai mươi hai, ngày mùng ba tháng mười, ngày thứ ba đi phục dịch, mới giờ Bình Đản là Hắc Phu đã dậy.

Nước Tần cũng chia một ngày thành mười hai canh giờ, nhưng khác với đời sau, mỗi giờ đều có tên gọi riêng, lần lượt là:

Kê Minh (1 giờ đến 3 giờ), Bình Đản (3 giờ đến 5 giờ), Nhật Xuất (5 giờ đến 7 giờ), Thực Thời (7 giờ đến 9 giờ), Mạc Thời (9 giờ đến 11 giờ), Nhật Trung (11 giờ đến 13 giờ), Nhật Thất (13 giờ đến 15 giờ), Hạ Thị (15 giờ đến 17 giờ), Thung Nhật (17 giờ đến 19 giờ), Ngưu Dương Nhập (19 giờ đến 21 giờ), Hoàng Hôn (21 giờ đến 23 giờ), Nhân Định (23 giờ đến 1 giờ).

Hắc Phu dậy lúc trời bên ngoài vừa hửng sáng, hắn dùng nước đọng trong chum bên ngoài rửa mặt qua loa, nhắm mắt hít thở, ép chân giãn gân giãn cốt rồi bắt đầu ôn lại đội hình đội ngũ được học lúc chiều hôm qua.

Cách luyện quân thời đại này coi trọng việc “Một người học đánh, dạy thành mười người. Mười người học đánh, dạy thành trăm người” cho nên hôm qua sau khi chia xong thập ngũ, Trần Bách tướng liền cho các Thập trưởng, Ngũ trưởng đi theo mấy lão binh trong huyện tốt để học các kỹ năng đội hình đội ngũ. Những kỹ năng này bắt nguồn từ hai bậc thầy binh pháp Tôn, Ngô, đại khái chia làm mấy loại sau:

Ngồi mà đứng lên được, chính là ngồi xuống và đứng dậy trong quân huấn đời sau.

Đi mà dừng lại được, chính là đi đều và đứng lại.

Trái mà sang phải được, chính là xoay trái, xoay phải.

Trước mà lùi sau được, chính là tiến lên và lùi lại.

Phân mà hợp lại được, đúng như tên gọi chính là tập trung và giải tán đội ngũ.

Kết mà giải ra được, chính là tập hợp và giải tán.

Sau khi tìm hiểu, Hắc Phu không khỏi cảm thán, hắn cứ tưởng tập luyện đội hình đội ngũ cơ bản trong quân đội ở hiện đại là sao chép từ phương Tây, ai ngờ lại có thể truy tìm tận gốc từ thời Xuân Thu Chiến Quốc!

Nhưng bọn Hắc Phu chỉ là canh tốt, còn lâu mới đến lúc ra trận đánh giặc, nay tập những thứ này chủ yếu là vì Tuần Đại Tỷ Thí sắp tới. Ngày mùng mười tháng mười, hai vị Huyện úy sẽ đến xem xét kết quả tập luyện của họ, thời gian vô cùng gấp gáp.

May thay kiếp trước Hắc Phu kiếp trước ở trường học đã trải qua vô số lần bị các cấp lãnh đạo kiểm tra nên cũng có đôi chút kinh nghiệm.

Đợi Hắc Phu tập luyện được một khắc đồng hồ, mặt trời đã ló khỏi đường chân trời, đến giờ Nhật Xuất rồi. Hắn lau mồ hôi, trong lòng càng thêm tự tin.

Xem ra vai trò Thập trưởng này gần giống với lớp trưởng trong quân đội đời sau. Họ có hai ngũ, tổng cộng mười người đứng thành một hàng. Thập trưởng phải đứng đầu hàng, tay cầm một cây gậy tre dày, đến lúc ra trận, thứ hắn cầm sẽ là một lá cờ nhỏ, còn Ngũ trưởng đứng cuối hàng để giám sát xem có ai tụt lại không.

“Đối với mình thì quá dễ nhưng với những người khác, để học và thành thạo trong vài ngày thì vẫn có chút khó khăn.”

“Thập trưởng, dậy sớm thật đấy.”

Vừa quay đầu lại, Hắc Phu đã thấy Ngũ trưởng Đông Môn Báo khoanh tay tựa người vào cửa, đứng nhìn hắn từ bao giờ.

Hắc Phu chắp tay chào hỏi Đông Môn Báo, hắn ta bước tới vươn vai một cái, lại xem Hắc Phu tập thêm một lát rồi không nhịn được mà than vãn: “Thập trưởng tập luyện hăng hái thật, nhưng ta cứ nghĩ mãi không thông, huấn luyện sao không bắt đầu từ đấu võ bắn tên, mà lại luyện cái thứ đội hình đội ngũ vô nghĩa này, đợi đến lúc ra trận đánh giặc thì mấy thứ này có được tích sự gì đâu chứ!”