Y Giả Vô Miên

Chương 18. Quán cũ Phì Dương

"Anh, anh lại đụng phải ca mổ gì rồi thế?" Sở Tri Hi tươi cười hỏi.

"Vốn dĩ chẳng có việc gì, dẫn một cậu bác sĩ diện cử tuyển lên phòng mổ một chuyến, đúng lúc lại gặp phải một ca ruột thừa trong lòng ruột." Ngô Miện vô cùng bất đắc dĩ nói.

"Chẹp chẹp, em đã bảo rồi mà, anh nên đi thắp hương bái Tôn Tư Mạc đi."

"Có bái thì cũng phải bái Hoa Đà, liên quan gì đến..." Ngô Miện yếu ớt phân bua.

"Từ ngày em theo anh lên bàn mổ, lịch phẫu thuật với cấp cứu của anh cứ liên miên không dứt, nhìn kiểu gì cũng thấy bận rộn tối mắt. Cứ ngỡ sang Mỹ thì đỡ hơn chút đỉnh, ai ngờ cũng y chang. Hì hì, trốn về quê mà cũng đụng phải ruột thừa trong lòng ruột cho bằng được, lần gần nhất em gặp ca này là 3 năm trước ở bệnh viện Hiệp Hòa đấy."

Ngô Miện câm nín.

"Chẳng nói đâu xa, anh thử tính xem 3 năm gần đây chúng mình đã làm bao nhiêu ca mổ rồi? Khám cho bao nhiêu bệnh nhân? Phải hơn một nghìn ca phẫu thuật rồi ấy chứ."

"1223 ca, trong đó phẫu thuật từ cấp 4 trở lên là 1084 ca." Ngô Miện nói.

"Nhiều ca mổ như thế, đây là..."

"Chẳng liên quan gì đến chuyện mổ nhiều hay ít cả, chúng mình đâu có chuyên làm phẫu thuật cắt ruột thừa."

“Tôi vẫn là chàng thiếu niên năm xưa, không hề có chút đổi thay...”

Điện thoại của Ngô Miện đổ chuông, Sở Tri Hi thuần thục cầm lấy điện thoại, những ngón tay như những tinh linh nhảy múa lướt trên màn hình.

"Alo, xin chào."

"Dạ đây là số máy của Ngô phó phòng, anh tìm anh ấy có việc gì không ạ?"

"Anh ơi, là bạn học của anh, tên là Triệu Triết."

Ngô Miện dường như đã cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, lười biếng tựa lưng vào ghế, tháo kính râm ra, đôi mắt khẽ khép hờ. Hàng mi dài cong vút tạo thành một đường vòng cung tuyệt đẹp.

"Hỏi xem có phải hẹn ăn cơm tối không, giờ anh đang mệt, để tối gặp mặt rồi nói chuyện."

"Anh Triệu, anh trai em người hơi mệt một chút, tối nay mấy giờ thì anh tiện ạ?" Sở Tri Hi trong trẻo cất tiếng hỏi.

"Dạ được, vậy hẹn 5 rưỡi ở chỗ cũ nhé. Vâng, chỗ cũ ạ."

"Vâng vâng, tối gặp nhau rồi nói chuyện sau nhé."

Cúp điện thoại, Sở Tri Hi nhét điện thoại vào túi áo Ngô Miện rồi hỏi: "Anh, chỗ cũ là ở đâu thế?"

"Quán Phì Dương, một quán ăn lâu năm."

"Cái tên nghe đơn giản và trực diện thật đấy, có phải quán lẩu thịt cừu không anh?"

"Món xào, thịt xiên nướng đều có đủ cả, bữa ăn cuối cùng trong buổi họp lớp của bọn anh năm đó chính là ăn ở quán cũ Phì Dương này."

Hai người trò chuyện nhàn nhạt, câu được câu chăng, có những câu nói rất ngắn gọn đơn giản khiến người ngoài rất khó hiểu được ý tứ bên trong, dường như đó là sự ăn ý ngầm giữa hai người họ. Hai nữ nhân viên trong phòng vểnh tai nghe ngóng chuyện phiếm nhưng rốt cuộc cũng chẳng nghe ra được điều gì.

...

Đoàn trưởng khoa ngồi trong phòng làm việc của mình, đang vắt óc suy nghĩ sự đời.

Vị trí phòng làm việc không tốt, đối diện chính là nhà vệ sinh tầng một, mùi xú uế thi thoảng lại thoang thoảng bay sang. Sắp vào hè rồi, đợi đến lúc trời thực sự nóng lên thì cái mùi vị chua cay nồng nặc đó khỏi phải nói.

Tuy nhiên Đoàn trưởng khoa cũng chẳng bận tâm lắm đến chuyện này, bao năm qua đã sớm thành thói quen rồi. Ông đang suy tính về Ngô Miện nhà lão Ngô, thằng nhóc này xem ra có chút bản lĩnh thật.

Vừa mới về đã bày ra cái dáng vẻ rồng qua sông lớn, cậu ta tính quậy cho cái đất Bát Tỉnh này nở hoa đấy chắc?

Ban đầu Đoàn trưởng khoa cứ ngỡ Ngô Miện ở ngoài bươn chải không nổi mới quay về quê, dựa vào sự che chở của ông già mình để tìm một công việc nhàn hạ, cứ thế sống qua ngày đoạn tháng.

Thế nhưng tối hôm qua con trai ông về nhà mặt mày ngơ ngác, gặng hỏi mãi mới kể lại chuyện một vị lãnh đạo cỡ bự của Sturdy cun cút chạy từ ma đô về tận Bát Tỉnh, vậy mà đến mặt người ta còn chưa được thấy đã bị đuổi thẳng cổ.

Ông chủ của một tập đoàn đa quốc gia, đó là nhân vật tầm cỡ thế nào chứ? Đoàn trưởng khoa cả đời chưa từng bước chân ra khỏi Bát Tỉnh, thật lòng chẳng thể nào biết được. Nhưng nghe nói mười mấy năm trước thời kỳ thu hút vốn đầu tư, một thương nhân Hồng Kông hay Đài Loan bình thường đến tỉnh thành thôi cũng đều do cán bộ cấp Phó Giám đốc Sở trở lên đích thân tiếp đón.

Tối qua trằn trọc nghĩ suốt cả đêm, Đoàn trưởng khoa vẫn không tài nào hiểu nổi. Hôm nay đúng lúc gặp phải chuyện rắc rối của cậu bác sĩ diện cử tuyển, ông liền ném thẳng cho Ngô Miện xử lý để xem thử bản lĩnh của cậu ta ra sao.

Loại bác sĩ diện cử tuyển này là rắc rối nhất, đã từng thấy sự phồn hoa của thành phố lớn, tâm lý sĩ diện cao, vừa khó quản lại vừa khó giữ chân.

Vạn vạn lần không ngờ thông tin phản hồi về lại chẳng liên quan gì đến cậu bác sĩ cử tuyển kia, mà là chuyện Ngô Miện ra tay cứu nguy trên bàn mổ, giải vây cho lão Vương chủ nhiệm. Còn về biến chuyển tâm lý của cậu bác sĩ cử tuyển, chẳng có ai thèm để ý tới.

Mẹ kiếp chứ! Ngô Miện người này đúng là không tầm thường.

Nghĩ nát óc, Đoàn trưởng khoa vẫn không hiểu nổi vì sao Ngô Miện lại chịu quay về đây. Thậm chí suy nghĩ của ông đã bay bổng tận lên Sở Y tế tỉnh, chỉ là bên đó ông không quen biết ai, dù hai cha con nhà họ Ngô có toan tính gì thì ông cũng chịu không thể biết được.

Đến giờ nghỉ trưa, Đoàn trưởng khoa thay quần áo chuẩn bị về nhà ăn cơm.

Đi ngang qua phòng làm việc lớn tiện mắt liếc nhìn vào trong một cái... Đoàn trưởng khoa ngớ cả người.

Một cô gái xinh xắn đang đứng nghiêng người đối diện với cửa, hình như đang xoa bóp mát-xa cho Ngô Miện?!

Cậu... cậu... cậu...

Trong lòng Đoàn trưởng khoa nước mắt lưng tròng.

Bệnh viện Y học cổ truyền Bát Tỉnh này tuy nói là bệnh viện tuyến cơ sở, nhưng dù sao đi nữa cũng là bệnh viện cấp hai hạng A. Phòng Y vụ cho dù có ít người, chẳng ai làm việc, thì cũng đâu thể ngang nhiên biến thành tiệm mát-xa như thế này được chứ.

Huống hồ bản thân ông còn chưa từng được hưởng cái đãi ngộ này bao giờ, Ngô Miện sao lại có được, trong mắt cậu ta còn có người đồng chí già này nữa hay không.

Muốn mở lời chỉnh đốn đôi câu, thể hiện uy quyền của người lãnh đạo, nhưng Đoàn trưởng khoa vẫn thức thời nhịn lại.

Vị này là con rồng lớn qua sông, vả lại người ta cũng đâu có bắt mình phải đi mát-xa cho cậu ta, việc gì mình phải tự chuốc lấy bực dọc vào thân. Trong lòng nghĩ vậy, nhưng vẫn dâng lên một cảm xúc vô cùng kỳ quặc.

Đoàn trưởng khoa thở dài một tiếng, chắp hai tay sau lưng rời đi, tỉ mỉ nghiền ngẫm cảm xúc trong lòng mình.

Là ngưỡng mộ, là ghen tị, dường như còn phảng phất một tia oán hận thoảng qua.

Nhìn cái phong thái của người ta kìa, đi làm mà có người đến tận nơi mát-xa phục vụ. Cô gái kia nhìn góc nghiêng trông xinh xắn biết bao, dịu dàng đoan trang, giá như có thể làm con dâu mình thì tốt biết mấy.

Ài, Đoàn trưởng khoa cuối cùng thở dài một hơi thật sâu. Chuyện này đã vượt quá tầm suy nghĩ của ông rồi, dứt khoát không thèm nghĩ nữa, vị tiểu gia này mình cứ phải cung phụng cho tốt, tuyệt đối đừng đắc tội là được.

Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến cảnh người ta đi làm có người mát-xa cho, còn mình thì phải ngồi đối diện nhà vệ sinh, uống ngụm trà mà toàn ngửi thấy mùi khai nồng nặc là Đoàn trưởng khoa lại vô cớ ghen tị không chịu nổi.

...

Bệnh viện Y học cổ truyền xã Bát Tỉnh quả thực không bận rộn gì, buổi trưa Sở Tri Hi xuống căng-tin lấy cơm, hai người ăn tạm một bữa qua loa ngay tại phòng làm việc.

Ăn xong, Ngô Miện vẫn ngồi lặng lẽ như cũ. Còn Sở Tri Hi dường như đã quá quen với tác phong của Ngô Miện, tự nhiên ngồi xuống ghế sofa, tay cầm điện thoại lướt xem.

"Anh, thầy Trình gặp chuyện rồi." Sở Tri Hi bỗng phá vỡ sự im lặng.

Hai nữ nhân viên đang gà gật buồn ngủ cảm thấy có vị tiểu gia này ngồi đây cả người cứ bứt rứt không yên, nghe thấy có người gặp chuyện liền mở to mắt tỉnh cả ngủ, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

"Thầy Trình à? Người nào thế?" Ngô Miện thuận miệng hỏi.

"Người chuyên nghiên cứu về virus ấy."

"Bị làm sao?" Ngô Miện ngồi thẳng lưng dậy, đeo lại kính râm.

"Bảo là cả hai vợ chồng cùng toàn bộ đội ngũ nghiên cứu đều bị bắt giữ với lý do vi phạm chính sách rồi."

"Toàn bộ đội ngũ luôn sao?" Chân mày Ngô Miện nhíu chặt lại.

"Ờ... Thầy Trình là ai thế? Cái đó... Ngô phó phòng." Một chị nhân viên ấp úng hỏi.

Bị bắt giữ rồi, nghe chừng có vẻ rất thân thiết, ngọn lửa tò mò hóng hớt trong lòng chị ta bùng cháy dữ dội.

"Một nhà khoa học gốc Hoa, chủ yếu nghiên cứu về virus Corona." Ngô Miện giải thích ngắn gọn một câu rồi không nói thêm gì nữa. Anh chăm chú nhìn những ngọn cây xanh mướt ngoài cửa sổ, bất động không nhúc nhích.

Sở Tri Hi cũng không nói gì, đôi bàn tay như lướt trên phím đàn bay múa thoăn thoắt trên màn hình điện thoại nhỏ bé.

Chỉ thế thôi sao? Hai nữ nhân viên đều cảm thấy hụt hẫng vô cùng, virus Corona là cái thứ quái quỷ gì? Hình như là cảm cúm. Nghiên cứu cảm cúm mà cũng phạm pháp cơ à? Lạ thật.

Tuy nhiên bọn họ không dám hỏi thêm, Ngô Miện tuy nói năng khách khí nhưng sự lạnh lùng toát ra trong từng lời nói thì ai nấy đều có thể cảm nhận được rõ ràng.