Y Giả Vô Miên
Chương 28. Biết trước ngài tới thì đã chẳng cất công mời giáo sư
Ngô Miện ngồi trên xe ô tô, đôi mắt sau lớp kính râm khép hờ, dường như đang tính toán suy nghĩ điều gì đó. Suốt dọc đường đi Sở Tri Hi luôn miệng trò chuyện không ngớt, anh chỉ thỉnh thoảng đáp lại đôi ba câu ngắn ngủi, nhưng không khí trong xe tuyệt nhiên chẳng hề cảm thấy tẻ nhạt chút nào.
“Tôi vẫn là chàng thiếu niên năm xưa, không hề có chút đổi thay. Thời gian chỉ là thử thách, niềm tin gieo nơi đáy tim chẳng hề suy suyển...”
Chuông điện thoại reo vang hồi lâu, Ngô Miện vẫn ngồi bất động không nhúc nhích. Sở Tri Hi thấy Ngô Miện không nghe máy liền chủ động bật kết nối Bluetooth trên xe, nhận cuộc gọi.
"Miện thiếu, ngài đã tới đâu rồi?"
"Anh Tôn à, tụi em vào tới nội thành rồi, bệnh nhân chắc cũng đến nơi rồi anh nhỉ." Sở Tri Hi nói.
"Tiểu Hi đấy à, Miện thiếu đâu rồi em?"
"Đang ngồi ngẩn người ra."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, sau đó vang lên tiếng cười sảng khoái: "Anh chỉ gọi hỏi thăm một chút thôi, bệnh nhân có cần chụp cộng hưởng từ (MRI) trước không em?"
Sở Tri Hi nghiêng đầu liếc nhìn Ngô Miện một cái, thấy anh ngồi bất động như một pho tượng đá ở ghế phụ lái không thốt lấy nửa lời, bèn nói: "Không cần đâu anh, đẩy thẳng vào làm chụp mạch luôn ạ. Đúng rồi, phòng mổ sắp xếp là phòng mổ lai ghép rồi chứ anh?"
"Tiểu Hi em đã đích thân gọi điện dặn dò rồi thì làm sao bọn anh dám không thu xếp chứ. Hôm nay phòng mổ bận rộn tối mắt tối mũi luôn, có thầy Hầu từ đế đô về đứng mổ thị phạm đấy."
"Thầy Hầu Kính Như của Bệnh viện Đế Đô à?"
"Ừ, em bảo xem mọi chuyện cứ dồn hết vào một lúc thế này. Bình thường bệnh nhân dị dạng động tĩnh mạch tủy sống cả năm trời chưa chắc đã mổ nổi một ca, anh với kíp can thiệp bàn bạc mãi mới mời được thầy Hầu về hướng dẫn phẫu thuật. Ai mà ngờ được Miện thiếu lại đột ngột về nước..."
"Trùng hợp thật đấy, có phòng mổ là tốt rồi ạ. Anh Tôn, em không nói chuyện nhiều nữa nhé, trời tối tầm nhìn kém mà tay lái em còn hơi non."
"Được rồi, còn dặn dò gì thêm không em?"
"Chuẩn bị sẵn hai bác sĩ phụ mổ giúp em, một người là phụ mổ can thiệp mạch bắt buộc phải lên bàn mổ. Nếu là type I, type II thì còn đỡ, ngộ nhỡ đụng phải ca phức tạp... Ca này cũng là ca cấp cứu tụi em tình cờ gặp phải nên chưa đánh giá hết được, chỉ đành chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất thôi."
"Anh rõ rồi."
Đầu dây bên kia trả lời rất dứt khoát, hai bên không nói thêm lời thừa thãi nào mà trực tiếp ngắt kết nối cuộc gọi.
"Anh, anh đoán là type mấy?" Sở Tri Hi hỏi.
"Không biết, anh đâu có mắt nhìn xuyên thấu." Ngô Miện nhắm nghiền hai mắt nói: "Vào trong mổ rồi xem xét sau, hy vọng đừng quá phức tạp là được."
"Không sao đâu, nếu phức tạp thì em có thể kết hợp nội soi ống sống dưới hướng dẫn của máy DSA được mà."
"Không được, em tuyệt đối không được tiếp xúc với tia phóng xạ." Ngô Miện nói rất dứt khoát, không hề có lấy nửa phần thương lượng.
"Anh nghĩ xem, ngộ nhỡ lúc làm phẫu thuật cho anh mà gặp phải tình huống bất thường thì sao? Chẳng phải cứ tích lũy thêm chút kinh nghiệm thực tế trước thì vẫn tốt hơn sao."
"Không có chuyện đó đâu, anh đã từng chụp mạch rồi. Dù có gặp chuyện vạn nhất, nếu xuất hiện tình trạng mạch máu chồng chéo lên nhau thì anh chấp nhận chết ngay trên bàn mổ." Ngô Miện lạnh lùng đáp, ngữ điệu tựa như đang bàn về chuyện sống chết của một người xa lạ nào đó chứ chẳng phải bản thân mình.
"Xì!"
Sở Tri Hi xì một tiếng rõ to, dùng sự im lặng để bày tỏ nỗi bất mãn của mình.
"Áo chì nặng lắm."
Ngô Miện yếu ớt buông một câu giải thích, Sở Tri Hi vẫn tiếp tục giữ im lặng.
"Đợi sau này em trưởng thành hơn, sinh con đẻ cái xong xuôi, nếu muốn lên bàn mổ can thiệp anh sẽ đích thân dạy em." Ngô Miện nói.
Hễ cứ nhắc đến chuyện con cái là bầu không khí lại như ngập tràn hoa tươi khoe sắc.
"Anh, mắt của con giống anh là đẹp nhất, mũi thì giống em, còn miệng..."
Ngô Miện lặng lẽ lắng nghe Sở Tri Hi líu lo lẩm bẩm, nơi khóe miệng thoáng gợn lên một nét cay đắng. Liệu mình có thể sống sót được tới ngày đó không? Thực sự có thể sao, chính bản thân anh cũng chẳng có lấy mấy phần tự tin.
Can thiệp phẫu thuật ngoại khoa chỉ là giải pháp đường cùng bất đắc dĩ mà thôi. Thậm chí những nghiên cứu của chính Ngô Miện trong một phòng thí nghiệm an toàn sinh học cấp 4 (P4) ở châu Âu về những biến đổi trong não bộ chuột bạch sau khi nhiễm virus còn có tỷ lệ thành công cao hơn việc can thiệp bằng phẫu thuật.
Chỉ vì các nghiên cứu liên quan đến virus đã bị một bàn tay vô hình khổng lồ phong tỏa hoàn toàn, Ngô Miện không có cách nào tiếp tục đào sâu nghiên cứu thêm được nữa, thế nên mới phải lùi lại một bước, chuẩn bị phương án phẫu thuật điều trị.
Nhìn Sở Tri Hi đang mải mê mơ mộng về hình dáng đứa con trong tương lai, trong lòng Ngô Miện dâng lên nỗi âu lo. Một khi ca mổ thất bại, nếu chết ngay lập tức thì còn đỡ. Ngộ nhỡ biến thành người thực vật, liệu Sở Tri Hi có nỡ rút ống thở ra giúp anh không?
Rất có thể miệng thì vâng dạ đồng ý răm rắp, nhưng đến lúc đó con bé lại cam chịu chăm sóc cho anh suốt cả một đời.
Chết não có được coi là chết thực sự hay không, điều này đã từng nổ ra rất nhiều cuộc tranh cãi. Ngô Miện thà dứt khoát rời bỏ cõi đời này, chứ tuyệt đối không muốn biến thành một kẻ sống dở chết dở nằm liệt giường suốt nửa phần đời còn lại.
Nghĩ đến những điều này quá đỗi phiền não, Ngô Miện thu liễm tâm trí, trong đầu bắt đầu mô phỏng đi mô phỏng lại từng bước của ca mổ khô khan sắp tới. Dẫu cho hội chứng siêu nhớ mang lại vô vàn sự khó chịu bức bối, anh cũng chẳng muốn nghĩ ngợi gì về tương lai nữa.
Bản thân mình vốn là một kẻ không có tương lai.
Dẫu sao cũng là xe cá nhân, lưu thông trên đường chẳng có ai nhường lối, tay lái của Sở Tri Hi lại ở mức bình thường nên không dám phóng nhanh vượt ẩu.
Đến muộn hơn xe cấp cứu 120 gần nửa tiếng đồng hồ, chiếc xe Skoda màu nâu mới xuất hiện trước sảnh Khu Điều trị nội trú của Bệnh viện Đại học Y số 2.
Ngô Miện bước xuống xe, nhìn thấy Tôn Cương đang đứng đợi ở cửa liền rảo bước tiến lại gần.
"Tôn giáo sư, ngại quá làm phiền anh rồi." Ngô Miện nói.
"Miện thiếu, ngài xem ngài nói lời khách khí quá." Tôn Cương cười nói: "Nếu sớm biết ngài đích thân tới mổ thì bọn anh đã chẳng cất công đi mời giáo sư tuyến trên về làm gì."
"Các ca mổ của thầy Hầu tôi từng xem qua rồi, trình độ rất cao."
Nghe thấy lời đánh giá của Ngô Miện, Tôn giáo sư lộ ra một nụ cười khổ.
"Sao thế? Ca mổ gặp trục trặc à?"
"Đừng nhắc tới nữa, bắt đầu rạch da từ mười hai giờ trưa, đến giờ vẫn chưa xuống bàn mổ được." Tôn Cương thở dài một tiếng, không thêm bớt lời nào, chỉ trần thuật lại sự thật.
"Type mấy thế anh?"
"Type I."
Type I là chỉ rò động tĩnh mạch màng cứng (Dural AVF).
Tình huống này có thể lựa chọn phẫu thuật ngoại khoa để điều trị, cũng có thể áp dụng keo sinh học Isobutyl Cyanoacrylate để gây thuyên tắc nút mạch. Phẫu thuật tương đối đơn giản và dễ dàng, có thể trực tiếp cắt bỏ ổ tổn thương, hoặc chỉ đơn thuần cắt đứt tĩnh mạch dẫn lưu nằm sát ngay cạnh lỗ rò là có thể đạt được hiệu quả khỏi bệnh vĩnh viễn.
Ngô Miện khẽ gật đầu, không hề vì một ca rò động tĩnh mạch type I mà đối phương không xử lý xong mà để lộ ra chút cảm xúc khinh miệt nào. Làm phẫu thuật, làm gì có chuyện dám bảo đảm trăm phần trăm ca nào cũng giải quyết êm xuôi được.
"Miện thiếu, mời ngài đi lối này." Tôn giáo sư đi trước dẫn đường, đưa Ngô Miện và Sở Tri Hi tiến thẳng vào khu phẫu thuật.
"Anh Tôn, người nhà bệnh nhân đã ký cam kết mổ xong xuôi cả rồi chứ ạ?"
"Xong xuôi hết cả rồi em, toàn là mẫu in sẵn, đơn giản lắm." Tôn Cương cười đáp: "Nếu sớm hơn một tuần thì có khi chẳng nhanh được như thế này đâu. Đây chẳng phải là đúng đợt trùng hợp sao, vừa khéo có thầy Hầu về mổ thị phạm."
Sao chép dán nguyên mẫu, đây là thao tác mà Phòng Y vụ cực kỳ ghét bỏ, nhưng bất kể có ban hành bao nhiêu văn bản chỉ thị đi chăng nữa thì các bác sĩ lâm sàng vẫn cứ chứng nào tật nấy, sao chép dán ầm ầm.
Hậu quả là rất nhiều bác sĩ làm việc cẩu thả, vô trách nhiệm, nào là bên trái viết nhầm thành bên phải, u lành tính viết nhầm thành u ác tính, nào là... đủ mọi loại sai sót dở khóc dở cười, chỉ có không nghĩ ra chứ không có gì là họ không làm sai được.
Ngô Miện đối với chuyện này hoàn toàn không có cảm xúc gì. Kể từ sau khi bước chân vào lâm sàng được 2 tháng 13 ngày, toàn bộ sự chú ý của anh đã chuyển dịch từ các công việc hành chính cơ bản sang các chi tiết kỹ thuật của phẫu thuật. Hồ sơ bệnh án ư? Căn bản anh không bao giờ viết sai, mấu chốt là kể từ sau đợt đó Ngô Miện chưa từng phải tự tay đặt bút viết một bộ bệnh án hoàn chỉnh nào nữa.
"Bệnh nhân đã được gây mê toàn thân rồi, người nhà phối hợp cực kỳ tốt." Nói đến đây, Tôn giáo sư bỗng để lộ ra một nụ cười kỳ quặc, ông hơi do dự một chút rồi hỏi: "Người áp tải bệnh nhân tới sao lại là một vị đạo sĩ thế em?"
"Anh Tôn, ông ấy không phải đạo sĩ đâu, là bác sĩ Khoa Cấp cứu của Bệnh viện Y học cổ truyền Bát Tỉnh đấy ạ." Sở Tri Hi cười nói: "Ban đầu em cũng chẳng ngờ tới luôn."
"Ha ha ha, vùng này của chúng ta nằm sát núi Lão Qua, những kẻ muốn mượn danh nghĩa đạo quán trên núi Lão Qua để kiếm chác tư lợi nhiều vô kể." Tôn Cương cười xòa nói: "Miện thiếu, ngài chắc chưa biết đạo quán trên núi Lão Qua đâu nhỉ."
"Đừng gọi Miện thiếu, cứ gọi là thầy Ngô." Ngô Miện nói: "Tôi có nghe người già kể qua, bên đó hương khói rất thịnh."
"Không chỉ hương khói thịnh đâu, mà Tiết đạo trưởng của đạo quán còn có mối thâm giao sâu sắc với Bệnh viện Đại học Y số 2 chúng ta đấy."