Tâm trạng Đoàn Phi vô cùng phơi phới, vừa huýt sáo vừa bước lên xe nổ máy.
Trong ký ức của gã, diện mạo của Ngô Miện đã rất mờ nhạt rồi. Nếu không phải hồi nhỏ bị người lớn véo tai nhắc đi nhắc lại quá nhiều lần thì e rằng đến cái tên này gã cũng chẳng buồn nhớ tới.
Dù sao hồi nhỏ Ngô Miện cũng không thích chơi chung với những đứa trẻ khác, rất nhanh sau đó đã lên thành phố học cấp hai, cấp ba, từ đó về sau bặt vô âm tín. Một con người như vậy, dường như không còn giống một con người bằng xương bằng thịt đang sống sờ sờ nữa, mà chỉ là một biểu tượng trừu tượng mà thôi.
Tâm trạng Đoàn Phi rất đỗi vui vẻ, phần nhiều là muốn ngẩng cao đầu ưỡn ngực trước mặt các bậc trưởng bối. Đứa "con nhà người ta" từ nhỏ đã bị lải nhải đến mức màng nhĩ mọc cả kén giờ đây ra sao rồi? Chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn quay về cái vùng quê nửa mùa này làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, kiếm ba cọc ba đồng tiền lương cứng, lại còn phải dựa vào ông già nó chạy vạy tìm việc cho hay sao, tiền đồ vẻ vang đến mức nào chứ.
Cứ nghĩ đến cảnh tượng bà già nhà mình bị nói cho cứng họng không cãi lại được lời nào là Đoàn Phi lại cảm thấy vô cùng hả hê.
Lên đến đường cao tốc ra sân bay, gã cố gắng gác lại chuyện hạnh phúc vui vẻ này sang một bên, liên tục diễn tập lại các tình huống khi diện kiến sếp lớn Khu vực Đại Trung Hoa của Tập đoàn Sturdy. Phải tìm cơ hội thế nào mới có thể tạo ấn tượng được đây? Giá như ông ta chịu lên xe của mình thì tốt biết mấy, nhưng Đoàn Phi tự biết đó toàn là chuyện viển vông nằm mơ giữa ban ngày.
Một tập đoàn đa quốc gia có lịch sử trăm năm như Sturdy mà lại thiếu xe đưa đón ở sân bay sao? Đùa chắc.
Nhất định phải nắm bắt lấy cơ hội này, nhưng bắt đầu từ đâu thì Đoàn Phi hoàn toàn mù tịt. Cứ thử vận may thôi, cơ hội thành công không cao, điểm này trong lòng Đoàn Phi vẫn tự lượng định được.
Một tiếng sau, Đoàn Phi đỗ xe ở bãi đỗ, gọi một cuộc điện thoại cho cậu bạn học rồi rảo bước tiến vào nhà ga sân bay.
Trong sân bay có một đoàn người ăn vận vest công sở phẳng phiu lịch sự. Có lẽ cách ăn mặc này, nhóm người này ở đế đô hay ma đô thì chẳng có gì nổi bật, nhưng ở cái nơi như thành phố Lâm Châu này lại vô cùng thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Sao lại đông người thế này, nhìn mặt mũi còn rất lạ lẫm. Đoàn Phi không dám trực tiếp xông lên, bèn lén lút nấp ở phía sau quan sát tình hình.
“Cường Tử, chuyện gì thế này?”
Gã gửi một tin nhắn WeChat, sau đó dùng tính năng rung âm thanh WeChat để báo hiệu cho cậu bạn học đang đứng ở tít cuối đoàn người, chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.
“Sếp lớn ở tỉnh thành đích thân tới đón máy bay.”
Cường Tử ngắn gọn trả lời một câu.
Điểm này trước đó Đoàn Phi không hề để ý tới, lúc này ngẫm lại mới thấy thực sự vô cùng kỳ quặc. Giám đốc khu vực, mà lại là Giám đốc phụ trách cả Khu vực Đại Trung Hoa đến thành phố Lâm Châu này lại không ở lại tỉnh thành mà lại chạy thẳng về Lâm Châu, nghĩ thế nào cũng thấy hết sức phi lý.
Chuyện này thật không khoa học chút nào!
Thành phố Lâm Châu và tỉnh thành nằm rất gần nhau, xã Bát Tỉnh Tử lại nằm kẹp ở giữa hai nơi. Tính theo khoảng cách đường chim bay, từ Bát Tỉnh Tử đến tỉnh thành thậm chí còn gần hơn một chút so với đến trung tâm thành phố Lâm Châu.
Nhưng Đoàn Phi không dám lên tiếng, cũng chẳng dám hỏi han gì, chỉ lặng lẽ đứng phía sau chờ đợi.
Chẳng mấy chốc, chuyến bay hạ cánh đúng giờ, vài người nam nữ nhìn qua là biết ngay thuộc giới tinh anh thương trường dẫn đầu sải bước bước ra.
Những người đi đón lập tức khúm núm khom lưng xuống một bậc, nụ cười trên gương mặt họ đến cả Đoàn Phi nhìn vào cũng thấy quá đỗi xu nịnh, ngọt xớt đến phát ngấy. Đúng là đồ bợ đỡ liếm láp mà, Đoàn Phi thầm nghĩ trong bụng. Bản thân mình bao năm qua chỉ mở nổi một cái cửa hàng nhỏ, có phải là do mình chưa biết cách bợ đỡ liếm gót người ta cho đủ hay không?
Giám đốc khu vực là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, vẻ mặt ông ta lạnh lùng, chỉ chào hỏi mang tính hình thức với những người ra đón rồi sải bước đi thẳng ra cửa thoát hiểm.
Đoàn Phi cẩn thận nhích lại gần, hai tai dựng đứng lên như tai thỏ, cố gắng lắng nghe xem bọn họ đang nói những chuyện gì.
"Đã liên lạc được chưa?"
"Địch tổng, tôi đã gọi hai cuộc điện thoại rồi, nhưng chưa kịp nói câu nào đã bị cúp máy." Vị giám đốc ở tỉnh thành cười khổ nói: "Tôi sợ làm phiền người ta nên không dám tiếp tục liên lạc nữa."
Gương mặt người đàn ông trung niên lập tức phủ đầy mây đen u ám. Trợ lý bên cạnh liền lấy điện thoại di động ra, đưa ánh mắt dò hỏi nhìn ông ta một cái, sau đó bấm số gọi đi.
Trong lòng Đoàn Phi dấy lên nỗi kinh ngạc tột độ. Ban đầu gã cứ ngỡ vị Giám đốc khu vực này đến đây để thị sát công việc, nhưng không ngờ hình như là đến để tìm người. Cái xó rách nát nhỏ bé Lâm Châu này rốt cuộc có nhân vật tầm cỡ nào cần phải cất công đến bái phỏng chứ? Chẳng lẽ bọn họ đến để gặp lãnh đạo thành phố bàn chuyện đầu tư sao?
Cũng không hợp lý lắm. Nếu một tập đoàn đa quốc gia như Sturdy đến khảo sát, đầu tư thì chắc chắn phải có đội ngũ tiếp đón thương mại chính thức, cấp bậc ít nhất cũng phải là cán bộ cấp Phó Thị trưởng mới đúng chứ.
Nhưng hiện tại xem ra chỉ toàn là người của Tập đoàn Sturdy ở tỉnh thành, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng vị lãnh đạo thành phố nào xuất hiện cả.
Kỳ quái thật.
Hai tai Đoàn Phi suýt nữa thì dựng thẳng đứng lên như hai cái ăng-ten, chỉ sợ bỏ lỡ mất dù chỉ một câu nói hay một từ ngữ nào.
Bọn họ mà đến để tìm ông già nhà mình thì tốt biết mấy, khi đó quyền đại lý cấp tỉnh dễ như trở bàn tay. Dù biết rõ là chuyện không tưởng, nhưng Đoàn Phi vẫn không kìm được mà mơ mộng viển vông như thế. Sturdy vốn không tồn tại đại lý cấp tỉnh, tất cả đều do công ty trực tiếp thành lập chi nhánh. Đại lý cấp thành phố cũng là điều bất khả thi, còn về cấp xã... ngược lại vẫn có đôi chút khả năng.
Gã nhìn rõ hướng đi, giả vờ làm người đi đường, cố tình rảo bước đi ở phía trước, dỏng tai hết sức để lắng nghe.
"Không có việc gì thì đừng tìm tôi, có việc thì càng đừng tìm tôi."
Từ trong loa điện thoại truyền ra một giọng nói vô cùng thô lỗ, lạnh băng như băng giá, không hề mang theo một chút cảm xúc nào.
Vãi chưởng... Nghe giọng còn rất trẻ, tuổi đời không lớn. Chẳng lẽ có vị lão tiền bối nào đó đang ẩn cư ở thành phố Lâm Châu sao, Đoàn Phi thầm nghĩ. Đến cả thư ký bên cạnh mà cũng lạnh lùng ngạo nghễ thế này thì ước chừng cấp bậc không thể thấp được.
Tuy đã qua rồi cái thời kỳ trải thảm đỏ thu hút vốn đầu tư bằng mọi giá, nhưng nếu Tập đoàn Sturdy chịu rót vốn đầu tư thì kiểu gì cũng tính bằng đơn vị hàng chục triệu đô la Mỹ. Ngần ấy tiền có thể thúc đẩy bao nhiêu nền kinh tế phát triển, làm gia tăng bao nhiêu chỉ số GDP chứ!
Vậy mà đầu dây bên kia lại tỏ ra mất kiên nhẫn chẳng khác nào đang xua đuổi một con ruồi bọ.
Mấu chốt là...
Mấu chốt là vị Giám đốc Khu vực Đại Trung Hoa của Tập đoàn Sturdy lại đang nở nụ cười tươi rói trên mặt, cẩn thận từng li từng tí bồi tội nhận lỗi chẳng khác nào cấp dưới đang báo cáo công việc với cấp trên lãnh đạo vậy.
Vãi chưởng thật chứ!
Đoàn Phi nằm mơ cũng không ngờ cái thành phố nhỏ bé của mình lại thực sự là nơi ngọa hổ tàng long đến mức này.
"Đây chẳng phải là nghe tin sức khỏe của ngài không được tốt nên về quê tĩnh dưỡng sao, ngài Smith dặn dò tôi nhất định phải tới thăm xem ngài có cần..."
Vị giám đốc còn chưa dứt câu thì đầu dây bên kia đã lạnh lùng cúp máy cái rụp.
Một nụ cười khổ hiện lên, nhưng bước chân vẫn vô cùng kiên định. Cả đoàn người không hề vì bị đối phương cự tuyệt mà tỏ ra tức giận, thậm chí đến cả chút cảm xúc nản lòng thoái chí cũng không hề nhìn thấy, cứ thế sải bước đi thẳng ra khỏi sảnh lớn.
Nhìn đoàn xe từ từ lăn bánh rời đi, Đoàn Phi co cẳng chạy bước nhỏ leo lên xe của mình, bám theo làn khói xả của đoàn xe một mạch bám đuôi phía sau.
Thành phố Lâm Châu này có nhân vật nào ghê gớm đến mức đó sao? Đoàn Phi vừa lái xe vừa vắt óc suy nghĩ. Nhưng lật giở hết danh sách các nhân vật cộm cán trong đầu ra thì hình như chẳng có ai cả.
Nằm sát vách tỉnh thành, Lâm Châu bị hút cạn máu vô cùng nghiêm trọng, kinh tế bao năm qua luôn rất kém cỏi, diện tích cũng không lớn, chưa từng nghe nói có vị đại nhân vật nào ẩn cư ở Lâm Châu này cả.
Nhưng ngẫm lại cũng phải thôi, một nhân vật có thể khiến cho cấp lãnh đạo cấp cao của một tập đoàn tài chính đa quốc gia phải lộ ra nụ cười khúm núm hạ mình như thế thì một kẻ như mình làm sao mà biết tới được. Đoàn Phi rất nhanh đã nghĩ thông suốt đạo lý này, gã thở dài một tiếng.
Đáng tiếc thay, người ở đầu dây bên kia không phải là ông già nhà mình.
Chưa đầy hai mươi phút sau, Đoàn Phi đã hoàn toàn ngớ ngẩn người ra. Đoàn xe rẽ xuống từ một lối ra của đường cao tốc sân bay, không hề chạy thẳng vào nội thành mà lại chạy về một nơi vô cùng quen thuộc... Xã Bát Tỉnh Tử?
Con đường này chính là con đường mà Đoàn Phi vừa chạy từ nhà lên, làm sao gã có thể không nhận ra được chứ.
Đi nhầm đường rồi, chắc chắn là do bọn họ đường sá không quen nên đi nhầm đường rồi, Đoàn Phi thầm nghĩ trong bụng.
Nếu có cán bộ lão thành ẩn cư thì ở khu vực nội thành còn có khả năng, chứ ở cái xã Bát Tỉnh Tử này thì tuyệt đối không thể nào có chuyện đó. Sống chôn chân ở mảnh đất này bao nhiêu năm qua, chưa từng nghe nói cái xó rách nát này từng bay ra một con phượng hoàng vàng nào cả.
Lòng đầy hoài nghi bám theo sau đoàn xe, Đoàn Phi càng lái xe lại càng thấy chột dạ. Nếu như là đến tìm ông già nhà mình thì tốt biết mấy. Lỡ đâu nhiều năm về trước ông già nhà mình và thế hệ cha chú của vị giám đốc này từng có mối giao hảo qua lại gì đó thì sao, hoặc là nhiều năm trước có người lên cơn nhồi máu cơ tim cấp tính được ông già nhà mình cứu sống một mạng chẳng hạn.
Tuy rằng cái giọng nói trong trẻo lạnh lùng, thô lỗ vô lễ kia cứ văng vẳng bên tai nhắc nhở gã rằng chuyện này căn bản là bất khả thi, nhưng Đoàn Phi vẫn không nỡ tự tay bóp chết giấc mộng đẹp đẽ này.
Trong sự thấp thỏm mong chờ của gã, đoàn xe không hề đi nhầm đường mà chạy thẳng một mạch vào xã Bát Tỉnh Tử, dừng lại trước một tòa nhà chung cư nửa mới nửa cũ.
Người đi đường xung quanh đều dùng ánh mắt kinh ngạc trố nhìn một hàng xe sang trọng màu đen hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh của xã Bát Tỉnh Tử. Logo Mercedes-Benz sáng loáng ánh bạc, màu đen sang trọng đầy đặn, dù là người chưa từng thấy bao giờ cũng có thể cảm nhận được sự đắt đỏ xa xỉ toát ra từ vẻ uy nghiêm bề thế đó.
Ngay cả mấy chiếc xe máy điện ngày thường phóng bạt mạng ngang ngược cũng phải dạt ra xa tít tắp, chỉ sợ rước họa vào thân.
Ở đây có ai sinh sống chứ? Đoàn Phi rón rén bám theo phía sau, trong lòng tràn ngập dấu chấm hỏi.
Người đàn ông trung niên đi đầu khẽ trao đổi vài câu với trợ lý bên cạnh, sau đó bước tới trước cửa cầu thang của tòa nhà, bấm chuông cửa.
"Bác gái, tôi là bạn của thầy Ngô, tôi đến thăm thầy Ngô." Ông ta ôn tồn cất tiếng nói.
Thầy Ngô? Con mẹ nó chứ, chẳng lẽ là Ngô Miện? Trong đầu Đoàn Phi bỗng lóe lên một ý nghĩ vô cùng "quái đản".