Thái Tử Vô Địch

Chương 11. Màn Kịch "Vòi Vĩnh"

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sắc mặt Lưu Tử Nghị biến đổi thất thường. Trượng hình nào phải chuyện đùa, đánh thật thì có mà mất mạng. Ông ta cùng đám đại thần đang quỳ rạp dưới đất đều nhao nhao đưa mắt nhìn Vương Vị cầu cứu.

Vương Vị sắc mặt khó coi vô cùng. Vốn dĩ, lão tính toán nếu trừng trị được Tiêu Thục phi thì tốt, không được thì thôi. Nào ngờ phản ứng của Tần Vân lại dữ dội đến thế, đòi lôi cả mười mấy vị đại thần ra đánh đòn.

Lúc này, nếu lão đứng ra thì rước họa vào thân, mà không đứng ra thì mất lòng người dưới.

"Bệ hạ, vạn lần không thể!"

"Cho dù Lưu đại nhân bọn họ có lời can gián chưa thỏa đáng, thì cũng là một lòng vì triều đình. Phạt nặng mười mấy vị đại thần như vậy, e rằng khiến quần thần không phục!"

Vương Vị vừa mở lời, những người khác cũng hùa theo.

Tể tướng Lâm Trường Thư, phe quân đội do Vương Minh cầm đầu, bắt đầu lên tiếng xin tha cho nhóm Lưu Tử Nghị.

Nhưng Tần Vân trái ngược hẳn với vẻ nhu nhược ngày thường, thái độ vô cùng cứng rắn, phất tay quát lớn đám cấm quân: "Các ngươi còn đợi cái gì? Muốn trẫm tự tay bắt người sao?"

Thủ lĩnh cấm quân, Lang trung lệnh Thường Hồng rùng mình, lập tức ra lệnh bắt người.

Nhất thời, đại điện ồn ào như vỡ chợ, đủ loại tiếng kêu tha mạng vang lên.

Tiêu Tiễn vốn đang đứng xem kịch hay, bỗng nhiên bị Tần Vân liếc mắt nhìn một cái đầy ẩn ý. Hắn ngẩn người một lúc, đôi mắt sáng lên rồi mới phản ứng kịp.

"Bệ hạ, xin hãy khoan!"

Hắn vung tay, chắp tay nói lớn.

"Bệ hạ, làm vậy không ổn!" Tiêu Tiễn nói lời nghĩa chính ngôn từ.

Lần này, đến lượt đám người Vương Vị ngớ người không hiểu ra sao. Ai đứng ra xin tha thì có lý, chứ Tiêu Tiễn thì làm sao có thể?

Tần Vân đóng vai phản diện, gắt gỏng nói: "Tiêu Tiễn, ngươi lui xuống! Trẫm hiện giờ đang rất tức giận! Dám vu oan cho ái phi của trẫm, ai xin tha cũng vô dụng, nhất định phải đánh!"

"Đừng mà, Bệ hạ, chúng thần là vì kỷ cương triều đình mới can gián!"

"Bệ hạ, người không thể đối xử với chúng thần như vậy, chúng thần biết sai rồi."

Lưu Tử Nghị sắp khóc đến nơi. Ông ta râu tóc đã điểm bạc, người sắp ngũ tuần rồi, ba mươi trượng đánh xuống chẳng khác nào trực tiếp đưa ông về chầu ông bà.

"Bệ hạ, xin bớt giận. Phạt trượng ba mươi quả thực hơi nặng, chi bằng tạm thời ghi nợ, để Lưu đại nhân bọn họ lấy công chuộc tội đi."

Quách Tử Vân cau mày, đứng ra nói đỡ. Ông vốn tính cương trực, lời này là nói thật lòng.

Lâm Trường Thư cũng phụ họa: "Đúng vậy, Bệ hạ, chi bằng để Lưu đại nhân bọn họ lấy công chuộc tội. Hiện giờ triều đình lắm việc, không thể thiếu bọn họ được."

Tần Vân cố ý lộ vẻ do dự, nhìn đám người Lưu Tử Nghị, hừ lạnh: "Hừ, nếu không phải nể mặt Vương đại nhân, Lâm đại nhân cầu tình, các ngươi cứ liệu hồn mà chờ mông nở hoa đi!"

Nhóm Lưu Tử Nghị nghe xong, trong mắt ánh lên niềm vui sướng như chết đi sống lại.

"Đa tạ Bệ hạ, đa tạ Bệ hạ khai ân!"

Mười mấy người dập đầu lia lịa.

Giây tiếp theo, Tần Vân lại nói: "Đòn roi có thể miễn, nhưng cũng phải xem thành ý của mười mấy người các ngươi, xem có thật tâm hối cải hay không!"

Thành ý?

Mọi người nghi hoặc.

Theo ánh mắt của Tần Vân, mọi người nhìn thấy những tờ địa khế và ngân phiếu vương vãi trên mặt đất.

Đám người Vương Vị phản ứng nhanh nhất. Hóa ra Bệ hạ đi một vòng lớn như vậy, mục đích chính là vì tiền!

Vương Vị và Lâm Trường Thư nhìn nhau, thần sắc phức tạp. Vị hoàng đế bất tài vô dụng đâu rồi? Giờ đây lại học được cách đi đường vòng, ân uy song hành thế này.

Lưu Tử Nghị làm quan đến nước này cũng chẳng phải kẻ ngốc, lập tức hiểu ý Tần Vân.

"Bệ hạ, thần nguyện ý bỏ ra một trăm lạng bạc để cứu trợ thiên tai!"

Khóe miệng Tần Vân giật một cái. Một trăm lạng, ngươi coi ông đây là ăn mày chắc?

Lưu Tử Nghị vội sửa: "Bệ hạ, thần nguyện ý bỏ ra một ngàn lạng bạc và năm thạch lương thực để cứu trợ Quan Trung!"

Ở Đại Hạ, một thạch lương thực khoảng một trăm hai mươi cân. Năm thạch là khoảng sáu trăm cân, cộng thêm một ngàn lạng bạc, đối với một Tông chính thiếu khanh thì quả thực là con số không nhỏ.

Nhưng Tần Vân thừa biết đám này đều là những kẻ béo bở, chút tiền ấy chẳng thấm vào đâu, chỉ là sợ bị nghi ngờ nên không dám nói con số quá lớn mà thôi.

Mọi người báo giá xong, đều nhìn về phía Tần Vân.

Tần Vân vẻ mặt dửng dưng, nhàn nhạt nói: "Như muối bỏ biển, quá ít."

Hắn nhướn mày, ánh mắt quét qua mọi người.

"Vương đại nhân, Lâm đại nhân, cùng chư vị ái khanh, các ngươi thấy sao? Có phải quá ít không? Nạn đói ở Quan Trung đâu phải chuyện dăm ba đồng bạc với chút lương thực là giải quyết được."

Ý của Tần Vân rất rõ ràng: Các ngươi đứng nhìn mãi thế à, không định xì tiền ra sao?

Quần thần trong triều nhìn nhau ngơ ngác.

Tổ tiên Tiêu Tiễn vốn xuất thân thương nhân, hắn là người đầu tiên đứng ra làm gương: "Bệ hạ, thần xin lấy danh nghĩa Tiêu gia, quyên góp mười vạn lạng bạc, một trăm thạch lương thực, chi viện cho Quan Trung!"

Nghe con số này, mặt mũi đám Lưu Tử Nghị đen lại. Trong lòng thầm mắng: Ngươi làm thế này chẳng khác nào phá giá thị trường?

Ngươi đặt tiêu chuẩn cao thế, một ngàn lạng với một trăm lạng của bọn ta thành cái gì? Trò cười à?

Vương Vị ánh mắt thâm trầm nhìn Tần Vân và Tiêu Tiễn. Một vua một tôi, kẻ đấm người xoa, rõ ràng là muốn mượn cơ hội này để trấn lột bọn họ.

Tiền là chuyện nhỏ, lão không quan tâm, điều lão để ý là sự thay đổi của Tần Vân.

Hoàng đế sợ quyền thần, nhưng quyền thần nào có ai không sợ một vị đế vương thông minh?

"Bệ hạ, thần nguyện bán ba căn nhà và các loại điền khế, trị giá khoảng vài vạn lạng, cộng thêm một trăm thạch lương thực, chi viện Quan Trung."

Vương Vị nặn ra một nụ cười, rồi liếc mắt ra hiệu cho đám Lưu Tử Nghị.

Lưu Tử Nghị và đồng bọn trong lòng đau như cắt, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Bệ hạ đã có ý đó, không muốn bị đánh thì ngoan ngoãn nộp tiền.

Ông ta chậm rãi mở miệng: "Bệ hạ, thần cũng nguyện bán nhà cửa, gom góp vài ngàn lạng bạc trắng, thêm hai mươi thạch lương thực."

"Còn thần nữa, cũng nguyện bán trang trại và đất đai, chi viện Quan Trung."

"..."

Hàng trăm đại thần trong triều lần lượt mở miệng quyên góp, ra vẻ sẵn sàng hy sinh tất cả vì nạn dân Quan Trung.

Nhưng nói trắng ra, chẳng qua chỉ là hưởng ứng cho có lệ, giúp đám Lưu Tử Nghị thoát tội mà thôi.

Chút tiền này, với bọn họ chỉ như chín trâu mất một sợi lông!

Tham ô lâu ngày, ăn chặn quân lương, hút máu triều đình, kẻ nào kẻ nấy đều đã giàu nứt đố đổ vách.

Số quan lại có tiền bạc trong sạch thực sự rất ít.

Ví dụ như Quách Tử Vân, lão này chỉ quyên được hai mươi lạng, còn bị người ta cười nhạo một phen.

Không phải lão keo kiệt, mà là thực sự không có tiền. Bổng lộc triều đình mỗi tháng chẳng bao nhiêu, chắt chiu lắm lão cũng chỉ có từng ấy bạc.

Thông qua lần quyên góp theo kiểu "nửa trấn lột" này, Tần Vân cũng nhìn thấu được rất nhiều đại thần trong triều.

Quan thanh liêm không phải không có, nhưng quan tham cũng chẳng ít.

Ai cũng ngầm hiểu trong lòng, chỉ là không nói toạc ra thôi.

Rất nhanh, Hỉ công công đã ghi chép xong số liệu quyên góp của mọi người lên giấy Tuyên Thành, dâng cho Tần Vân.

Tổng kết lại rất khả quan, tiền mặt gần ba mươi vạn lạng, lương thực cũng gần hai ngàn thạch, có thể nói là con số trên trời.

Cứu trợ thiên tai chắc chắn là đủ, triều đình thậm chí chẳng cần động đến năm mươi vạn lạng ít ỏi trong quốc khố.

"Được rồi, Quách Tử Vân, trẫm hạn cho ngươi trong vòng hai ngày phải thu đủ số tiền, điều phối chính xác, chi viện cho Quan Trung."

Quách Tử Vân phấn khích quỳ xuống: "Vâng, Bệ hạ, thần nhất định không làm nhục mệnh! Thần thay mặt bách tính Quan Trung tạ ơn Bệ hạ!"

Tần Vân xua tay, lại nhìn sang Tiêu Tiễn: "Tiêu Tiễn, Tả đại doanh khi nào có thể nhổ trại, tiến về Thương Sơn?"

Tiêu Tiễn ôm quyền, khuôn mặt anh vũ toát lên vẻ tự tin: "Trong vòng hai ngày, Tả đại doanh có thể điều động một vạn năm ngàn quân sĩ xuất phát!"

"Qua Kiếm Nam đạo, đến Thương Sơn mất năm ngày đường. Bình định phản loạn, thần chỉ cần ba ngày. Trong vòng nửa tháng, thần đảm bảo kinh đô sẽ nhận được tin thắng trận!"

Tần Vân mỉm cười, vô cùng hài lòng.

Ánh mắt hắn lướt qua đám người Vương Vị.

Việc Tiêu Tiễn nhận chức Đại nguyên soái tiễu phỉ, lạ thay Vương Vị lại không đứng ra ngăn cản, dù cho Vương Minh có không cam lòng, liên tục dùng ánh mắt ra hiệu, lão vẫn bất động như núi.