Thái Tử Vô Địch

Chương 192. Đêm Tuyết Thiên Phúc Cung, Đậu Cơ Thừa Ân Sủng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Máu ở Vị Ương Cung còn chưa khô cạn, Tây Lương đã kinh biến, coi như ở mức độ nào đó che giấu đi phong ba hoàng thất tương tàn.

Nửa đêm.

Tần Vân để Cẩm Y Vệ mang theo thư tay của mình đi Bắc Mạc.

Sau đó, hắn giẫm lên tuyết, chậm rãi đi tới Thiên Phúc Cung.

Nơi này vắng ngắt, tuyết trắng chồng chất, thậm chí có chút cảm giác của lãnh cung.

Đậu Cơ đã là Quý phi, nhưng thân phận mẫn cảm, rất ít người ra vào.

Đẩy ra cửa son, chóp mũi hắn khẽ ngửi, ngửi thấy một cỗ mùi vị đốt tiền giấy.

Dưới sự thông báo của cung nữ, Đậu Cơ hoảng loạn từ trong cung chạy ra, giữa lông mày có vệt nước mắt khó giấu, còn mang theo một tia bối rối.

Thi một cái vạn phúc với Tần Vân; “Bái kiến Bệ hạ.”

“Ân.” Tần Vân gật gật đầu, ánh mắt quét nhìn trên người nàng, người gầy đi rất nhiều, mặc cung bào dày cộm, lại không che giấu được dáng người lồi lõm hấp dẫn kia.

Đường cong rất đẹp, không hề biến dạng chút nào.

Dù gần bốn mươi tuổi, cũng đủ mỹ diễm, bảo dưỡng cực tốt.

“Đã lâu Trẫm không tới thăm ngươi, không biết ngươi ở Thiên Phúc Cung thế nào, nếu không quen, thì đổi cung điện khác đi.”

Đậu Cơ cụp mắt, nhẹ nhàng nói: “Không, rất tốt, đa tạ Bệ hạ hảo ý.”

Tần Vân cất bước đi vào trong cung.

Đậu Cơ vội vàng đuổi theo, nàng đoán chừng đêm nay Tần Vân sẽ không đi, liền xua tan cung nữ bốn phía, để tránh xấu hổ.

Tiến vào trong cung, Tần Vân nhạy cảm phát hiện nơi hẻo lánh có một cái chậu sắt, bên trong có tiền giấy chưa thiêu đốt sạch sẽ, không cần nghĩ, cũng là đang tế điện Lão Cửu.

Đậu Cơ thấy thế, cả trái tim đều treo lên.

Tay ngọc hơi run rẩy, khuôn mặt tôn quý có một cỗ kính sợ từ đáy lòng.

Nàng sợ hãi Tần Vân vì vậy mà tức giận, đánh nàng vào lãnh cung, giận cá chém thớt lên Lão Ngũ Lão Bát, hoặc là Đậu gia.

Những ngày này nàng sống cũng không bình tĩnh, sợ hãi Tần Vân đổi ý.

Nhưng Tần Vân chỉ nhìn thoáng qua, cũng không có quá để ý, nhấc chân liền đi vào nội cung.

Đậu Cơ thở phào một hơi, khuôn mặt phong vận như được tân sinh.

“Tóc của ngươi vì sao khôi phục nhanh như vậy?” Tần Vân nghi hoặc hỏi, đặt mông ngồi ở trên giường phượng thơm mềm của Đậu Cơ.

Vị Thái phi đã từng, Quý phi bây giờ này không có chút ý kiến nào.

“Bệ hạ không phải đã nói không thích thiếp thân bạc đầu, thiếp thân liền nghĩ biện pháp để ngự y nhuộm đen lại.” Đậu Cơ thấp giọng nói, như một tiểu tức phụ nghe lời.

Sự tương phản kia, đơn giản làm cho người ta chấn kinh!

Ai có thể nghĩ tới nàng từng vô cùng tôn quý, tác phong Hoàng Thái phi âm thầm mưu đồ đâu?

Tần Vân rất hài lòng.

Nói: “Mấy ngày trước quên thông báo cho ngươi, Trẫm đã hạ lệnh, vòng cấm Lão Ngũ Lão Bát, để hai người làm cái Vương gia nhàn tản, không truy cứu trách nhiệm nữa.”

“Về phần Đậu gia, thực quyền bị tước, nhưng vẫn hưởng thụ đặc quyền quý tộc.”

Đậu Cơ ngẩng đầu, trong đôi mắt đẹp khúc xạ ra một vòng phức tạp.

Nàng vừa cảm ân, đồng thời lại có chút thương cảm, dù sao lần này Đậu gia coi như là xui xẻo lớn, thực quyền đều bị tước đoạt.

“Sao thế, ngươi không hài lòng với cách xử lý của Trẫm?” Tần Vân nhíu mày.

Đậu Cơ lập tức quỳ xuống, lắc đầu nói: “Bệ hạ, thần thiếp không dám.”

“Thần thiếp chỉ là có chút hoảng hốt, trong nháy mắt vật đổi sao dời, Bệ hạ không phải Bệ hạ lúc trước, triều đình cũng không phải triều đình lúc trước.”

Tần Vân toét miệng cười một tiếng, mở miệng nói đùa.

“Không chỉ có như thế, Đậu phi cũng thành nữ nhân của Trẫm.”

Khuôn mặt ngọc của Đậu Cơ nóng hổi, nói không xấu hổ là giả, nói thế nào cũng là trưởng bối đã từng.

Nhưng trái tim nàng phủ bụi nhiều năm, vậy mà nhảy lên, ma xui quỷ khiến lại thích thân phận này, một chút cũng không bài xích.

Sắc đêm vừa vặn.

Trong cung lò lửa nóng, trên giường phượng tràn ngập hương thơm làm cho người ta say mê.

Ngay trong chốc lát này, tà niệm của Tần Vân dần nổi lên.

Nàng không muốn giãy dụa, muốn sự sủng ái của Tần Vân!

Nhưng một giây sau.

Bầu không khí mập mờ lại bỗng nhiên đình chỉ.

Tần Vân phun ra một ngụm sương trắng, chăn mền đang nắm chặt buông ra.

“Trẫm thấy trạng thái ngươi không tệ, cũng không quấy rầy nữa, ở Thiên Phúc Cung này cho thật tốt, đừng gây chuyện, Trẫm gần đây rất bận, đi trước đây.”

Nói xong, hắn đứng lên.

Hai mắt Đậu Cơ toát ra một sát na thất vọng, đồng thời cũng có tia may mắn.

Là vừa muốn tiếp cận, lại vừa muốn trốn tránh.

Nhưng lập tức, nàng đứng lên, giãy dụa hô: “Bệ hạ.”

“Lại, lại bận rộn thì cũng luôn phải ngủ chứ?”

Tần Vân cọ một cái liền xoay người lại, trong lòng kích động, ngọa tào, Đậu Cơ là muốn chủ động hiến thân?

Sắc mặt Đậu Cơ nóng hổi, ánh mắt lẩn tránh, giữ kín như bưng nói: “Bệ, Bệ hạ, trên mặt thiếp thân có đồ vật?”

“Không, Trẫm chính là ngoài ý muốn.” Tần Vân cười nói.

Đậu Cơ lại lần nữa giải thích, cũng là đang lừa mình dối người.

“Mấy ngày trước Thục Phi từng chiếu cáo hậu cung, nói là Bệ hạ tới thì nhất định phải hầu hạ thật tốt, nói ngài gần đây tâm tình không tốt, nếu để ngài không thoải mái, nàng sẽ xử lý theo lẽ công bằng.”

“Bệ...”

Lời của nàng còn chưa dứt.

Tần Vân giống như một con sói đói vọt tới, trong ánh mắt kinh hoảng thất thố của nàng, trực tiếp nhào tới!