Thái Tử Vô Địch

Chương 28. Tần Vân Thổ Huyết, Triều Đường Dậy Sóng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người tới là Bùi Dao, mặc cung trang đặc chế, mặt phấn môi son, sắc xuân động lòng người giữa hàng lông mày giống như hai ba đóa hoa sen mới nở, kinh tâm động phách. Nàng bước đi uyển chuyển, vô cùng đoan trang, thoạt nhìn cũng không có cảm xúc gì, rất bình tĩnh chậm rãi đi tới trước mặt Tần Vân.

“Bệ hạ, thần thiếp rửa mặt thay y phục cho ngài.”

Tần Vân nhìn đến hơi ngẩn người, gật gật đầu.

Bùi Dao tiến lên hầu hạ hắn rửa mặt, rửa mặt xong liền giúp hắn thay y phục, quen thuộc nhanh nhẹn, trong sự lưu loát có chút dịu dàng.

“Bệ hạ, nhìn ta như vậy, là trên mặt thần thiếp có thứ gì sao?” Nàng không ngẩng đầu lên nói.

Tần Vân nhếch miệng cười, lắc đầu nói: “Trẫm vẫn thích dáng vẻ nàng gọi cẩu hoàng đế hơn, thoạt nhìn chân thật một chút.”

Bàn tay ngọc ngà của Bùi Dao khựng lại, cười duyên nói: “Hóa ra bệ hạ còn có sở thích này, thần thiếp nhớ kỹ rồi, lần sau ban đêm sẽ gọi cho bệ hạ nghe.”

Tần Vân ngạc nhiên, vươn tay nâng chiếc cằm trắng trẻo của nàng lên. Ánh mắt sáng ngời có thần nhìn nàng, bốn mắt nhìn nhau.

Hồi lâu, Tần Vân nhíu mày chậm rãi mở miệng: “Nếu nàng chịu ngoan ngoãn làm nữ nhân của trẫm, trẫm không ngại sủng nàng.”

Bùi Dao nói: “Thần thiếp không ngoan ngoãn làm nữ nhân của bệ hạ sao? Nếu không tin, bệ hạ đêm qua đã có thể từ chối ta, thậm chí giết ta.”

Tần Vân cảm thấy nữ nhân này đối với mình chắc chắn vẫn còn hận ý, nhất thời cũng không biết nên làm thế nào, vậy thì đợi năm tháng bào mòn, đi bước nào hay bước đó vậy. Có lẽ ở trong thâm cung lâu rồi, nàng thật sự sẽ quen với thân phận mới của mình.

Thái Cực Điện.

Tần Vân vừa mới hạ đạt chỉ lệnh cho Lễ bộ, phong Bùi Dao làm Quý phi. Chuyện này gây ra sóng gió không nhỏ, dù sao Quý phi chỉ đứng sau hoàng hậu, có thể nói là tương đương tôn quý. Nhưng Bùi Dao, một bộ phận đại thần trong triều vẫn biết thân phận thật sự. Bệ hạ cướp thê tử của cựu đại thần, giấu đi chơi đùa thì thôi đi, bây giờ vậy mà lại muốn phong Quý phi, chuyện này ít nhiều có chút tự vả mặt mình rồi.

Đặc biệt là Vương Vị, khi nghe đến hai chữ Bùi Dao, ánh mắt liền trở nên rất thâm trầm. Nhưng phong Quý phi, lại không phải là phong hoàng hậu, các đại thần cũng không tiện phản đối, ngược lại nhắc đến chuyện lúc trước, sẽ khiến bệ hạ xấu hổ. Cho nên chuyện này liền thuận lợi được đưa vào lịch trình.

Vương Vị đứng ra, dõng dạc nói: “Bệ hạ, thần có bản tấu.”

“Nói đi.” Tần Vân xua tay, nhìn về phía ông ta.

Vương Vị đệ trình một bản tấu chương, sau đó nói: “Bệ hạ, chuyện ngài bảo lão thần tra đã tra ra rồi. Hộ bộ quả thực có kẻ bỏ túi riêng, mượn đủ loại danh nghĩa tham ô bạc của quốc khố, kính xin bệ hạ xem qua.”

Tần Vân mở tấu chương ra, chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua, đại khái chính là đánh dấu người nào đó đã tham ô bao nhiêu bạc. Cộng lại tổng cộng vài vạn lượng, người tham ô cũng đều là một số quan nhỏ của Hộ bộ.

Tần Vân nhìn về phía Vương Vị, biểu tình nhàn nhạt, lão hồ ly này đẩy một vài tên tép riu ra gánh tội thay, muốn thí tốt giữ xe sao?

Tiếp đó, Vương Vị quỳ xuống, biểu tình tự trách nói: “Bệ hạ, là lão thần quản lý không nghiêm, kính xin trách phạt!”

Lâm Trường Thư lập tức bước ra, chắp tay nói: “Bệ hạ, Hộ bộ nắm giữ quốc khố, trong trong ngoài ngoài bao nhiêu khoản chi tiêu, một mình Vương đại nhân làm sao có thể quản hết được, mong bệ hạ thể tuất Vương đại nhân lao khổ công cao, tha cho ông ấy một tội.”

“Lâm đại nhân nói có lý, người của Hộ bộ tham ô, Vương đại nhân tuy có lỗi, nhưng không đến mức trách phạt.”

“Xin bệ hạ khoan hồng độ lượng…”

Tần Vân nghe mà phát phiền, một đám đại thần ở đây diễn kịch, hắn quả thực không muốn trị tội thất chức của Vương Vị, hơn nữa chút chuyện này cũng không trị được.

“Được rồi, chuyện này trẫm sẽ không trách tội Vương đại nhân. Hình bộ, các ngươi lập tức bắt tay vào, bắt mấy tên đại thần tham ô này lại tra xét cho trẫm, nếu đúng sự thật, liền chém cho trẫm…”

Đột nhiên! Tần Vân cảm thấy trong đầu một trận hoảng hốt, suýt chút nữa ngồi không vững, trực tiếp từ trên long ghế ngã nhào xuống. Hắn dùng tay gắt gao nắm chặt tay vịn của long ghế, mới không bị ngã.

Đại thần trong triều nhìn thấy cảnh này, đưa mắt nhìn nhau, bệ hạ đây là làm sao vậy?

“Bệ hạ.” Hỷ công công nhanh tay lẹ mắt, lập tức tiến lại gần bên cạnh hắn.

“Không sao!” Tần Vân sắc mặt hiện lên một tia tái nhợt, cố gượng nhìn về phía quần thần, xốc lại tinh thần cuối cùng, cắn răng nói: “Kỳ ái khanh, nghe rõ chưa?”

Hình bộ Thượng thư Kỳ Vĩnh quỳ rạp xuống đất: “Vâng bệ hạ, thần sẽ nghiêm tra mấy người này!”

Tần Vân gật gật đầu, cảm giác choáng váng mãnh liệt trong đầu vẫn không hề suy giảm, hắn rất kỳ lạ, tại sao mình lại đột nhiên như vậy. Nhưng hắn không dám biểu hiện ra ngoài, hoàng đế bắt buộc phải khỏe mạnh, nếu không những quyền thần bên dưới rất khó đảm bảo sẽ không làm ra chuyện gì vượt quá khuôn phép.

Ánh mắt Vương Vị lóe lên, tiến lên nói: “Bệ hạ, có phải là thân thể không khỏe, long thể là quan trọng, hay là mau chóng truyền ngự y?”

Tần Vân cắn nát đầu lưỡi kích thích đại não, mới không bị ngất xỉu. Nhíu mày nói: “Trẫm không sao!”

Thấy vậy, khóe miệng Vương Vị lộ ra một nụ cười khó nhận ra, chắp tay nói: “Bệ hạ dạo này chăm chỉ chính vụ, nhưng cũng phải chú ý thân thể a.”

Tần Vân thầm mắng giả nhân giả nghĩa, sau đó nhìn về phía mọi người nói: “Chư vị đại thần, có bản tiếp tục tấu.”

Vương Vị nhìn thủ hạ của mình một cái, sau đó từng đại thần bắt đầu nhảy ra kể khổ.

“Bệ hạ, tháng bảy nắng nóng đã đến, ngài đến sơn trang tị thử xử lý chính vụ…”

Tần Vân hoa mắt chóng mặt, có chút gấp gáp muốn bãi triều, lại không muốn để người ta nhìn ra, trực tiếp ngắt lời nói: “Năm nay, trẫm không đi sơn trang tị thử nữa, tiết kiệm bạc, thể tuất triều đình!”

“Bệ hạ, tháng bảy rồi, tiền nhang đèn của chùa chiền trên Chung Nam Sơn ở Đế Đô, cùng với tiền giúp tu sửa chùa chiền mới, phải xuất rồi.”

Ta xuất ông nội ngươi, triều đình đều nghèo đến mức này rồi, còn lấy tiền cho đám lừa trọc đó?

“Năm nay tiền nhang đèn cũng không nộp nữa, cứ nói ý của trẫm, khoản tiền này đem đi Quan Trung trấn trạch, cứu giúp bách tính mới là đại công đức thực sự, nếu trụ trì của Chung Nam Sơn không hiểu, thì bảo hắn tự mình đi Quan Trung mà xem!”

Nói xong, Tần Vân đứng lên. Hắn đã không chống đỡ nổi nữa rồi, toàn thân rã rời, đầu óc choáng váng! Theo thông lệ, để quần thần cứ từng việc từng việc bẩm báo mình như vậy, e rằng buổi tảo triều này còn phải mấy canh giờ nữa mới kết thúc.

Hỷ công công cũng là lão thái giám hiểu chuyện, ông đưa một tay ra lặng lẽ đỡ lấy Tần Vân.

“Chư vị ái khanh, thời tiết nóng bức, những chuyện nhỏ nhặt này đừng bẩm báo nữa, hôm nay trẫm còn có chuyện quan trọng phải xử lý, nếu các ngươi có vấn đề gì, buổi chiều hãy đến ngự thư phòng tìm trẫm riêng. Bãi triều!”

Tần Vân hô xong câu này, nhấc chân muốn đi, thân thể lại lảo đảo một cái, nếu không phải có Hỷ công công dìu đỡ, cú này tuyệt đối là ngã ngửa người ra rồi.

Chúng thần đều giật mình. Bệ hạ, thân thể đã kém đến mức này rồi sao? Mấy tháng trước, lúc bệ hạ thượng triều đã không chỉ một lần nói thân thể ôm bệnh, phải tạm thời nghỉ ngơi, bây giờ càng là ngay cả đi đường cũng không vững nữa. Rất nhiều đại thần, đưa mắt nhìn nhau, ngửi thấy một tia mùi vị không tầm thường!

Bệ hạ, vẫn chưa có dòng dõi a! Một khi xảy ra chút vấn đề, giang sơn to lớn này sẽ do ai kế thừa?

Vương Vị nhìn chằm chằm bóng lưng lảo đảo của Tần Vân, khóe miệng nhếch lên một nụ cười âm trầm.

Hoàng đế Đại Hạ! Mùi vị trúng độc mãn tính này không dễ chịu chứ gì?! Không tin lần này ngươi còn không chết! Tên nhãi ranh nhà ngươi, muốn đấu với lão phu! Ngươi còn non lắm!

……

Tần Vân được dìu đỡ, chậm rãi rời khỏi Kim Loan đại điện, mặc dù các đại thần cảm thấy thân thể hắn không tốt, nhưng may mà hắn đã kiên trì được, không để lộ ra trạng thái bệnh nặng. Khi hắn đi khỏi, Vương Vị và Lâm Trường Thư đám người liếc nhau một cái, khóe miệng thậm chí còn vương một nụ cười nhàn nhạt!

Bước ra khỏi Thái Cực Điện. Chưa được hai bước, Tần Vân không thể kiên trì thêm được nữa, phốc xuy một tiếng!

Tần Vân phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm! Sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch, người cũng theo đó mà lắc lư, ầm một tiếng ngã xuống đất!

Cảnh tượng này, làm Đào Dương thị vệ trưởng, cùng với đông đảo thái giám cung nữ sợ hãi!

Tần Vân nắm chặt tay! Ánh mắt vô lực lưu lộ ra một tia sát ý!

“Đáng chết! Là kẻ nào muốn hại trẫm?! Vương Vị? Vương Mẫn? Bùi Dao?!”