Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hậu viện, Lý Mộ chạy về khuê phòng của mình. Tần Vân theo sát phía sau. Một chân bước vào, liền nghe thấy tiếng khóc thút thít đau lòng muốn chết của nàng. Nàng nằm sấp trên giường, lấy chăn che mặt, vai thơm khóc đến không ngừng run rẩy.
Tần Vân đau lòng không thôi, tới gần ôm lấy bả vai nàng: “Mộ nhi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi. Trẫm làm chủ cho nàng, ai khi dễ nàng, trẫm diệt hắn cửu tộc!”
Lý Mộ hất tay hắn ra, giọng nghẹn ngào nói: “Đã chàng cũng không cần ta nữa, lại cần gì phải tới giả mù sa mưa làm bộ làm tịch? Chàng là cảm thấy chơi chưa đủ, muốn lại trêu chọc ta sao? Chàng tuy là Hoàng thượng, nhưng Lý Mộ ta cũng không phải nữ nhân tùy tùy tiện tiện!”
Nghe vậy, Tần Vân sửng sốt một chút. Lập tức cao giọng nói: “Ta lúc nào không cần nàng rồi?”
Tiếng khóc của Lý Mộ ngừng lại một nháy mắt, nghiêng đầu sang, lê hoa đái vũ, khiến người ta thật đau lòng.
“Chẳng lẽ không phải sao? Ta đều nghe thấy được.”
Nói đến đây, mũi nàng chua chua, nước mắt lại cuồn cuộn rơi xuống. Nghẹn ngào nói: “Uổng cho ta thật lòng đối đãi chàng, cho dù không có danh phận, ta cũng nguyện ý đem bản thân giao cho chàng, còn vì chàng làm nhiều chuyện như vậy! Đến cùng, lại đổi lấy một kết quả thế này.”
Tần Vân cắt ngang, vụt một cái đứng lên, cấp thiết nói: “Nàng nghe thấy cái gì rồi? Trẫm sao nghe không hiểu?”
Lý Mộ đang lúc thương tâm, cái gì cũng nghe không lọt. Đôi mắt đẹp đẫm lệ, tự mình chất vấn: “Chàng còn nhớ rõ đêm đó lúc chàng cởi yếm của ta đã cam đoan thế nào không? Chàng đã nói muốn chịu trách nhiệm với ta, nhưng chàng sao có thể như vậy!”
Nàng cắn một cái vào môi đỏ, trong đôi mắt đẹp có hận ý.
“Chàng cũng đừng giả bộ nữa, là tự ta yêu sai người! Người đầu đường cuối ngõ Đế Đô đều biết ta theo Tần Tiểu Bố, bây giờ trong sạch cũng mất, chàng cũng không nguyện ý cần ta! Vậy ta chỉ có lấy cái chết để kết thúc!”
Nàng càng nói càng kích động, vậy mà xoay người từ dưới gối đầu lấy ra một cây kéo, muốn đâm vào cổ mình. Động tác nhanh chóng, quyết tâm cắn môi, tuyệt đối không phải làm bộ.
Lông mày Tần Vân nhảy một cái, dọa cho không nhẹ.
“Nàng mẹ nó điên rồi!”
Mạnh mẽ nhào tới, đè nàng xuống, đồng thời đoạt lấy cây kéo. Kết quả. Lý Mộ càng ủy khuất, oa một tiếng liền khóc òa lên. Khóc còn thương tâm hơn bất cứ lúc nào, cứ như một đứa bé bị mất đồ chơi vậy, nước mắt cuồn cuộn mà xuống. Hai nắm đấm như mưa rào, rơi vào lồng ngực Tần Vân, trong miệng còn hiếm thấy mắng chửi người.
“Kẻ phụ lòng!”
“Kẻ phụ lòng!”
Tần Vân gắt gao ôm lấy nàng, dùng để an ủi. Lông mày nhíu chặt, đến nay chưa hiểu Lý Mộ bị làm sao? Nàng rốt cuộc đã nghe được cái gì?
Một phen suy tư! Con ngươi hắn bỗng nhiên sáng lên, chẳng lẽ là hôm đó ở Đông Dần Cung sao? Nhìn nữ nhân trong ngực không ngừng giãy dụa, khóc thút thít, hắn đột nhiên dở khóc dở cười. Sẽ không phải chứ, nhảm nhí như vậy?
“Có phải hôm đó nàng nghe được đối thoại của trẫm với tỷ tỷ nàng không?” Tần Vân cười tủm tỉm cúi đầu nhìn nàng.
Lý Mộ thương tâm cúi đầu, không nói lời nào. Nhìn phản ứng của nàng, đoán chừng chính là vậy rồi.
Tần Vân lau vệt nước mắt trên khuôn mặt phấn nộn của nàng, cười khổ nói: “Nàng hiểu lầm rồi! Trẫm hôm đó nói chỉ hôn cho nàng, ý là chỉ cho chính trẫm! Chẳng qua lúc đó chưa thương lượng với nàng, cho nên chưa nói rõ với tỷ tỷ nàng. Nàng tưởng rằng trẫm thật sự muốn chỉ nàng cho người khác sao?”
Nghe vậy, Lý Mộ sửng sốt một chút. Trên mặt có chút không tin.
Tần Vân tiếp tục cười khổ nói: “Ta nói này, Lý Mộ đại tài nữ, nàng có thể hơi động não một chút được không, nữ nhân của trẫm, sao có thể tặng cho nam nhân khác? Cho dù trẫm không thích nàng, cũng không đến mức tặng nàng cho nam nhân khác chứ?”
Lúc này, sắc mặt Lý Mộ dịu đi rất nhiều, ngây ngốc lau nước mắt. Bán tín bán nghi nói: “Thế nhưng ta rõ ràng tận mắt nghe được…?”
“Nàng nghe được cái gì? Nàng nói xem nào! Đã mấy ngày rồi, nàng nhìn thấy trẫm hạ chỉ sao?” Tần Vân không thể làm gì khác hơn là buông tay cười một tiếng.
Lý Mộ mở to đôi mắt đẹp, gắt gao nhìn mắt hắn, lại phát hiện hắn không nói dối, một trái tim thơm tho trực tiếp từ địa ngục lên đến thiên đường. Nhưng tính tình nữ nhân nhỏ nhen của nàng lại nổi lên, mũi chua chua, lại muốn khóc.
Đánh đấm nói: “Vậy tại sao chàng không nói sớm cho ta biết? Tại sao nói chuyện không nói rõ ràng? Còn thái độ của chàng, tại sao lại như vậy? Ta đều đã khó chịu như thế rồi, chàng còn…”
Nước mắt nàng trực tiếp tràn ra hốc mắt, phảng phất cả người đều là làm bằng nước. Tần Vân rất đau lòng, ôn nhu ôm nàng vào trong ngực, chóp mũi ngửi ba ngàn tóc xanh của nàng, nhỏ nhẹ nói: “Được rồi được rồi, đây chính là một cái hiểu lầm tai hại. Trẫm mấy ngày trước sự tình quá nhiều, cho nên không kịp tìm nàng.”
Lý Mộ nghẹn ngào, tay ngọc gắt gao ôm lấy lưng hùm vai gấu của Tần Vân, cuộn mình lại, như con mèo nhỏ ôn thuận.
“Ta tưởng rằng… ta tưởng rằng Bệ hạ thật sự muốn gả ta cho người khác. Ta đem thân mình cho Bệ hạ, Bệ hạ đối với ta như vậy, ta đều suýt chút nữa nghĩ quẩn đi tìm cái chết.”
Tần Vân nghe thấy nàng kể lể, trong lòng là đau lòng, lại mang theo buồn cười.
“Cái này đều gọi là chuyện gì, vốn là một cái hiểu lầm, lại huyên náo lớn như thế! Nàng nói xem, nàng bảo trẫm thu tràng thế nào? Nha đầu này, lại còn đồng ý hôn ước của người khác!”
Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Mộ vụt một cái trắng bệch. Giải thích nói: “Bệ hạ… ta, ta chỉ là dưới cơn nóng giận đáp ứng. Cái này làm sao bây giờ a? Xong rồi!”
Nàng có tâm muốn chết, sắc mặt hối hận. Một cái hiểu lầm, khiến nàng làm ra chuyện ngu xuẩn như thế, Bệ hạ có thể vì chuyện này mà có cái nhìn khác với mình, ghét bỏ mình hay không? Cho dù Bệ hạ không chê, vết nhơ như vậy, còn vào cung thế nào? Nàng càng nghĩ càng sợ hãi, ánh mắt hoàn toàn là kinh hãi.
Tần Vân vuốt ve mái tóc của nàng, an ủi: “Không sao, có trẫm ở đây, trẫm sẽ xử lý.”
Lý Mộ vẫn không yên lòng, nắm lấy Tần Vân, giải thích nói: “Bệ hạ, ta thật sự chỉ là dưới cơn nóng giận mới đưa ra quyết định, hơn nữa Đặng gia kia uy hiếp phụ thân ta, ta không có cách nào mới đáp ứng. Ta không biết suy nghĩ chân thật lúc đó của ngài, ta…”
Tần Vân che miệng đỏ của nàng lại, nhìn chằm chằm đôi mắt đẹp của nàng nói: “Được rồi, không cần giải thích, trẫm không trách nàng. Chẳng qua chỉ là một tờ giấy lộn, trẫm không để ý. Nàng bây giờ đi thu dọn y phục đi, trẫm lập tức đón nàng vào cung!”
Lý Mộ sau khi đại hỉ đại bi, cả người trở nên cẩn thận từng li từng tí, đôi mắt đẹp tỏa sáng: “Thật, thật sao?”
“Vậy bằng không thì sao? Mau đi đi, đem cái yếm uyên ương kim ti kia cũng mang theo, trẫm thích xem.” Tần Vân trêu chọc nói.
Lý Mộ đỏ bừng cả mặt, bởi vì chuyện này, nàng có chút đuối lý chột dạ. Ngoan ngoãn gật gật đầu, nịnh nọt nói: “Được, ta nghe Bệ hạ.”
Tần Vân buông nàng ra, vỗ vỗ bờ mông tròn trịa của nàng. Lý Mộ đi ra hai bước, cắn môi lại đi trở về, do dự nói: “Bệ hạ, chuyện này ngài có thể đừng trách phụ thân ta không?”
“Ta trách ông ấy làm gì? Lại nói trẫm cưới hai nữ nhi của ông ấy, trách tội như vậy không khỏi quá không gần nhân tình.” Tần Vân cười nói, đưa tay vuốt ve eo thon của nàng.
“Đa tạ Bệ hạ.” Lý Mộ gật gật đầu, có chút nhăn nhó. Từ mỹ nhân rơi lệ vừa rồi, biến thành một nữ nhân có chút cục súc, thẹn thùng.
“Bệ hạ, ngài cứ như vậy mang ta trở về… có phải không tốt lắm không, chỗ tỷ tỷ, ta nói thế nào a. Mất mặt chết đi được! Ta lại cùng tỷ tỷ chung một…”