Thái Tử Vô Địch

Chương 32. Đế Đô Phong Vân, Gian Thần Tụ Tập

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vương Mẫn một thân cung trang hoa quý, đem dáng người đầy đặn bày ra vô cùng nhuần nhuyễn, nàng quỳ bên ngoài Dưỡng Tâm Điện, cầu kiến thật lâu, rốt cuộc có cấm quân đi ra mời nàng. Tiến vào Dưỡng Tâm Điện, đôi mắt câu hồn đoạt phách kia của nàng liền quét quét bốn phía. Ánh mắt lấp lóe, phát hiện cũng không đơn giản.

Đầu tiên là trên mặt đất có vết máu, tuy rằng đã dọn dẹp, nhưng vẫn có thể phát hiện chút ít dấu vết. Lại sau đó, nửa đêm trong tẩm cung này lại còn có nhiều người như vậy, ba vị lão ngự y, đông đảo cung nữ không ngủ không nghỉ hầu hạ. Thần tình nghiêm túc, không khí cũng ngột ngạt. Dáng vẻ này, Bệ hạ đâu giống bệnh nhẹ, rõ ràng là một bộ dáng bệnh nặng sắp chết mà.

Nàng chậm rãi đi qua, quỳ rạp xuống đất, xuyên qua rèm châu nhìn thấy Tần Vân nằm trên giường, nhu thanh nói: “Bệ hạ, thần thiếp tới.”

“Ừm, Quý phi, muộn như vậy rồi, có chuyện gì không?” Thanh âm Tần Vân nghe vào phá lệ suy yếu.

Vương Mẫn mắt đẹp lóe lên, nói: “Bệ hạ, thiếp thân ở Linh Lung Điện trằn trọc ngủ không được, thập phần lo lắng long thể của Bệ hạ, cho nên nghĩ muốn tới xem một chút.”

“Trẫm không có việc gì, hôm nay có chút mệt mỏi muốn đi ngủ, nàng về trước đi, chờ ngày mai trẫm lại triệu kiến nàng... Khụ khụ.” Nói xong, Tần Vân kịch liệt ho khan. Một trận ho còn ho mãi không dứt, nghe cực kỳ nháo tâm.

Mắt đẹp của Vương Mẫn không ngừng dò xét vào bên trong, không nhìn thấy người thật nàng là không dám xác định. Liền nặn ra nước mắt, ủy khuất lo lắng nói: “Bệ hạ, ngài ho khan lợi hại như vậy, thần thiếp không yên lòng a! Có thể để cho thần thiếp tiến vào hầu hạ ngài không?”

Tần Vân lập tức cự tuyệt nói: “Không, có Thục Phi ở đây chăm sóc trẫm là đủ rồi, tâm ý của ái phi trẫm nhận, nhưng hiện tại mau trở về nghỉ ngơi đi.”

Thấy thế, hồ nghi trong lòng Vương Mẫn càng sâu, cầu xin nói: “Bệ hạ, thần thiếp thật sự rất lo lắng, có thể để cho thần thiếp tiến vào nhìn ngài một cái hay không, chỉ nhìn một cái, thần thiếp liền tự mình hồi cung. Còn xin Bệ hạ thông cảm cho tâm tình của thần thiếp một chút đi.”

Nghe vậy, Tần Vân chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, bóng người bên trong rèm châu dường như thập phần cố sức, thậm chí là được Tiêu Thục Phi đỡ dậy.

“Được rồi, ái phi vào đi.”

Vương Mẫn liễu mi nhướng lên, môi đỏ không khỏi giương lên một tia cười, sau đó đứng dậy, gót sen uyển chuyển đi vào. Xốc lên rèm châu, hai người đối diện. Sắc mặt Tần Vân tái nhợt, khóe miệng còn có một chút vết máu chưa lau sạch. Thấy thế, nội tâm Vương Mẫn cuồng hỉ! Nhưng trên khuôn mặt diễm lệ của nàng lại là chút nào không biểu hiện ra ngoài, ngược lại là lộ ra thương cảm, bước nhanh tới, quỳ gối trước mặt Tần Vân thất thanh khóc nức nở. Thanh âm chân thật, mắt đẹp thương tâm, làm cho người ta thật cảm động.

Tần Vân, suýt chút nữa thì tin. Mạn Đà La Hoa Độc chỉ có người hậu cung mới có thể hạ cho hắn, mà Tần Vân trước kia độc sủng một người, đủ loại nhân tố cho thấy, người hạ độc kia rất có thể là Vương Mẫn này! Vốn dĩ chỉ là hoài nghi, nhưng Vương Mẫn đột nhiên đêm khuya tới chơi, làm cho hắn càng thêm xác định ý nghĩ này.

“Bệ hạ, ngài làm sao vậy? Mấy ngày trước còn tốt, tại sao bỗng nhiên liền ngã bệnh.” Vương Mẫn nghẹn ngào, trang dung có chút lộn xộn.

Tần Vân vẻ mặt vô lực phất phất tay, có chút giống lão giả bệnh nguy kịch: “Haizz, ngự y nói chỉ là lao lực quá độ thôi, không có việc gì lớn đâu. Ái phi đừng khóc, sớm trở về nghỉ ngơi đi.”

“Phụt!”

Lời vừa nói xong, Tần Vân không hề có điềm báo trước phun ra một ngụm máu tươi. Máu tươi đỏ thẫm, nhuộm lên cung trang hoa quý của Vương Mẫn.

“Bệ hạ!” Tiêu Thục Phi lao tới, nước mắt rơi xuống, sắc mặt vô cùng lo lắng.

Tần Vân thân thể co giật, lung lay sắp đổ, ngay cả mí mắt cũng chỉ có thể mở ra một nửa: “Mau, mau gọi ngự y!”

Tiêu Thục Phi ôm lấy Tần Vân, lo lắng hướng ngoài rèm châu hô to: “Ngự y, ngự y! Mau tới! Bệ hạ lại không xong rồi!”

Lập tức, Dưỡng Tâm Điện lần nữa loạn thành một nồi cháo! Ngự y lăn một vòng bò vào, các cung nữ nhao nhao tới gần, trong tay bưng các loại canh thuốc. Vương Mẫn thì chậm rãi lui về phía sau cùng, đôi mắt câu người như hồ ly lóe ra một tia sáng, nàng gắt gao đánh giá sắc mặt Tần Vân cùng cảm xúc của Tiêu Thục Phi. Rất chân thật, không phải làm giả. Đặc biệt là Tần Vân, hơi thở mong manh, đều đã hôn mê bất tỉnh.

Môi đỏ của nàng nhếch lên một nụ cười mỹ diễm mà lại nguy hiểm, xem ra Mạn Đà La Hoa Độc đã đến điểm bùng nổ, Tần Vân thật sự bệnh nguy kịch rồi. Cúi đầu nhìn thoáng qua váy cung đình của mình, phía trên dính máu của Tần Vân, giữa lông mày lộ ra một tia chán ghét, dường như mạng của Tần Vân còn không quan trọng bằng cung trang của nàng đâu.

Sau đó, Vương Mẫn thừa dịp Dưỡng Tâm Điện đại loạn, chậm rãi rời đi. Khi nàng rời đi không lâu sau, Dưỡng Tâm Điện trở lại bình tĩnh.

“Bệ hạ, người đi xa rồi.” Tiêu Thục Phi ngồi xuống trước mặt Tần Vân, ôn ngôn tế ngữ nói.

Tần Vân khóe miệng giương lên, gật gật đầu, đâu còn dáng vẻ sắp chết vừa rồi, tất cả những thứ đó chẳng qua chỉ là một màn kịch mà thôi.

“Hả? Tương Nhi, nàng làm sao vậy?”

Tần Vân đột nhiên phát hiện sắc mặt Tiêu Thục Phi không tốt lắm, dường như là thập phần suy yếu. Tiêu Thục Phi nặn ra một nụ cười, có chút bệnh trạng: “Không, không có việc gì, thần thiếp chính là mệt mỏi, muốn ngủ một giấc thật ngon.”

Tần Vân đau lòng cực kỳ, lúc mình hôn mê, dường như nàng vẫn luôn canh giữ trước giường không ngủ không nghỉ, vốn dĩ chính là người trọng thương chưa lành, làm sao chịu nổi gia giày vò như vậy. Lập tức bế nàng lên giường, tự tay cởi giày cho nàng. Lấy lại tinh thần, chỉ thấy Tiêu Thục Phi đã ngủ thiếp đi, không biết là mệt hay là ngất đi.

Tần Vân gấp đến độ để ngự y tiến vào xem một chút, ngự y nói nàng chỉ là mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút là tốt, hắn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó cởi cung trang cho Tiêu Thục Phi, ánh mắt không có tạp chất, kiểm tra vết thương của nàng, phát hiện vết thương khôi phục rất tốt, mới cẩn thận từng li từng tí ôm vai thơm của nàng ngủ thiếp đi.

Một đêm trôi qua. Tin tức giả Tần Vân bệnh nặng nguy kịch, xuyên qua tầng tầng phong tỏa, lại truyền đến tai một số người bên ngoài. Vương Vị suốt đêm triệu tập vây cánh, thân cận tới phủ. Số lượng lại đạt tới con số kinh người hơn hai mươi người! Nhìn kỹ, toàn là những gương mặt quen thuộc trên triều đường.

Nội các liền có ba người, Vương Vị, Tể tướng Lâm Trường Thư, Lễ bộ Thượng thư Lý Phong, đại tướng quân phương càng là lai lịch rất lớn, Hữu đại doanh Đại tướng quân Hàn Cầm Hổ, Trung quân đại doanh Đại tướng quân Vạn Sơn, còn có Kim Ngô Vệ Đại tướng quân Vương Minh! Một ban bệ như vậy, không khách khí mà nói, đủ để thay đổi triều đại!

Đèn đuốc Vương phủ sáng cả đêm, những người này thắp nến nói chuyện đêm khuya, cùng bàn đại sách. Tương tự, Tần Vân cũng làm một ít chuẩn bị, dùng diễn kịch tính kế bọn họ. Hơn nữa Ảnh vệ sớm đã ở bên ngoài giám sát nhất cử nhất động của Vương phủ, những người này tề tụ Vương phủ, tuy nghiêm mật bảo đảm hành tung, nhưng thực ra vẫn bị phát hiện.

Đế Đô đêm khuya tĩnh lặng, một tầng mây đen quỷ dị nhanh chóng bao phủ. Dường như dư âm của vụ án ám sát còn chưa hoàn toàn dừng lại, liền lại bắt đầu ấp ủ phong ba lớn hơn!

Sáng sớm hôm sau. Một bức thư khẩn cấp truyền về Đế Đô. Hữu đại doanh dưới sự thống lĩnh của Tiêu Tiễn, đã đến Thương Sơn, khi thư đến Đế Đô, phỏng chừng tiễu phỉ hẳn là đã bắt đầu. Dự tính tối đa không quá ba ngày, đại chiến sẽ hạ màn, ban sư hồi triều.

Tần Vân rúc trong Dưỡng Tâm Điện, đâu cũng không đi, miễn cho bị tai mắt của ai phát hiện vẫn chưa bệnh nặng, phá hỏng kế hoạch.

“Bệ hạ, Lang trung lệnh Thường Hồng cầu kiến.” Thị vệ trưởng Đào Dương tiến vào bẩm báo.

Hai mắt Tần Vân bắn ra một đạo mang sắc bén! Bố cục của hắn, một vòng mấu chốt nhất đã tới!

“Mau, mời Thường đại nhân vào!”