“Món thịt bò kho măng này, thịt ngấm mỡ màng không hề khô bã, măng lại dai giòn mập ngậy. Ngon! Quá ngon!” Lâm Chí Cường không nhịn nổi thốt lên khen ngợi.

Tiếp đó, ông khuấy đều bát mì, gắp một đũa đưa thẳng vào miệng. Khoảnh khắc ấy, vẻ sửng sốt xen lẫn thỏa mãn hiện rõ mồn một trên gương mặt ông.

Là người Sơn Tây, Lâm Chí Cường cực kỳ thích ăn mì. Nhưng mì ở Gia Châu đa phần đều trộn nước tro tàu, ăn kiểu gì cũng không ra được hương vị mì kéo quê nhà. Thế mà hôm nay, sợi mì vừa trôi vào miệng, ông đã tìm lại được cảm giác quen thuộc.

Đúng là mùi vị quê nhà rồi!

Mì kéo thủ công không pha nước tro, mang đậm mùi thơm thuần túy của lúa mì. Sợi mì hút đẫm nước hầm xương, nhai vừa dai vừa trơn tuột. Ngọt thịt! Thơm phức! Vừa miệng! Tâm trí Lâm Chí Cường như quay về thời thơ ấu. Hồi đó ở đầu phố có một quán mì nhỏ, ông chủ đầu hói ngày nào cũng miệt mài vung tay kéo mì. Nồi nước hầm xương trên bếp than sôi ùng ục, mùi thơm bay xa tới nửa con phố. Cha thường dẫn ông đến đó ăn, lần nào cũng xin thêm rất nhiều giấm.

Lớn lên, ông sang Moscow du học, lập gia đình ở Giang Nam, rồi lại chuyển công tác đến Gia Châu. Cha mẹ ở quê đều đã qua đời nên nhiều năm rồi ông chưa về thăm nhà. Những ký ức tưởng chừng đã phai mờ, vậy mà chỉ một ngụm mì trôi xuống bụng lại khơi lên bao gợn sóng trong lòng.

Mì trôi xuống dạ dày, ông húp thêm ngụm nước dùng, gật đầu lia lịa. Ăn mì mà không húp nước thì coi như vứt!

"Mì kéo thủ công này không bỏ nước tro mà vẫn cực kỳ dai ngon, trơn tuột. Tay nghề kéo mì của đồng chí Chu Nghiễn quả thực không tồi, sánh ngang với mấy ông thợ già ở Sơn Tây đấy." Lâm Chí Cường lộ rõ vẻ thán phục. "Hơn nữa, nước dùng này chắc chắn ninh từ xương bò, vị thanh ngọt, mùi thịt nồng đậm. Sáng sớm húp một ngụm là ấm sực cả người, đúng là hết sảy!"

"Tôi ăn nhẵn các quán mì ở trấn Tô Kê rồi. Bất kể quán quốc doanh hay nhà ăn xưởng, mì bò của họ đều xách dép cho bát này. Tất nhiên, nếu có thêm bình giấm lâu năm Sơn Tây nữa thì tuyệt cú mèo."

Đám công nhân đứng hóng chuyện xung quanh nghe thế liền cười ồ lên. Ai chẳng biết Lâm Chí Cường là dân Sơn Tây, thèm nhất là ngụm giấm chua ấy. Dù vậy, nhìn cũng đủ biết ông ta vô cùng ưng ý với bát mì bò hồng thiêu này. Khen vài câu xong, ông ta lại cúi đầu húp sột soạt, chẳng mấy chốc trên trán đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Ở bàn bên kia, Triệu Đông cũng đã trộn đều bát mì. Vị cay tê của ớt xen lẫn mùi thơm của thịt bò phả thẳng vào mặt. Từng sợi mì áo một lớp váng mỡ, bám đầy nhân thịt. Với kinh nghiệm ăn mì nhiều năm của ông, bát mì trộn này tuyệt đối không thể dở được.

Sột soạt!

Mì trộn vừa vào miệng, ngũ vị cay, tê, mặn, ngọt đã ùa tới. Những viên thịt bò ngoài xém trong mềm quyện cùng vị cay nồng của ớt xanh, ớt đỏ và độ chua dịu của dưa muối. Tất cả đan xen trên đầu lưỡi. Sợi mì kéo mướt mát ngấm mỡ cực kỳ dai, khác hẳn mì nước tro tàu bình thường. Nêm nếm vô cùng vừa miệng, nhai cực kỳ đã. Đũa gắp liên tục, ăn không chùn tay.

Loáng cái, bát mì trộn to bự đã vơi đi non nửa.

"Chủ nhiệm Triệu, mì trộn ăn ngon không?" Một người không nhịn được bèn hỏi.

"Nói thật, trước đây tôi từng đến quán của đồng chí Chu Nghiễn ăn cơm, tay nghề lúc đó đúng là chưa tới." Triệu Đông nuốt vội ngụm mì trong miệng, cảm thán. "Nhưng bát mì trộn thịt bò hai loại ớt hôm nay thật sự làm tôi ngạc nhiên. Đủ cả vị cay, tê, mặn, ngọt cân bằng, thơm đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi."

"Món thịt bò băm xào của quán quốc doanh trên trấn ngon lắm rồi đúng không? Nhưng nói thật nhé, nếu đem so với nhân thịt của bát mì này, cả mùi vị lẫn độ lửa đều kém xa một bậc. Nếu lấy phần thịt bò băm xào hai loại ớt này làm thành một món riêng, tôi chắn chắn sẽ gọi, ăn sướng miệng thật sự! Hơn nữa, lượng nhân cho cực kỳ bạo tay. Nội thịt bò không thôi khéo cũng phải đến một lạng. Bát mì to thế này, trộn đều lên gắp miếng nào cũng có thịt, bán sáu hào một bát quả thực không đắt."

"Về sợi mì thì khỏi bàn nữa, Phó xưởng trưởng Lâm đã nhận xét quá chuẩn rồi. Đúng là dai ngon trơn tuột, lại còn bám vị. Mì trộn mà không bám gia vị thì đâu thể gọi là ngon." Nói xong, Triệu Đông quay sang nhìn Chu Nghiễn. "Tiểu Chu này, lấy cho tôi thêm một bát mì bò hồng thiêu. Thấy Phó xưởng trưởng Lâm ăn ngon miệng quá làm tôi cũng phát thèm."

"Ha ha, thế thì tôi cũng gọi thêm một bát mì trộn thịt bò hai loại ớt." Lâm Chí Cường cười sảng khoái.

Người thời nay ăn uống thiếu thốn dầu mỡ. Hai người đàn ông khỏe mạnh đánh bay hai bát mì là chuyện quá đỗi bình thường.

[Sự công nhận từ khách hàng +1]

[Sự công nhận từ khách hàng +1]

Chu Nghiễn liếc thấy thông báo xẹt qua, nụ cười trên môi càng thêm tươi rói.

[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ phụ: Cháu gái của Lâm Chí Cường là Hạ Dao bị hoảng sợ do rơi xuống nước, dẫn đến chán ăn, đã một ngày chưa bỏ bụng chút gì. Vợ chồng Lâm Chí Cường vô cùng lo lắng. Hãy giúp Hạ Dao khôi phục cảm giác thèm ăn, ăn uống lại bình thường. Phần thưởng nhiệm vụ: Chưa rõ. Chấp nhận: Có/Không.]

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu.