Tình trạng của Hạ Dao vừa được Lâm Chí Cường nhắc đến ban nãy, nhưng có vẻ thực tế còn tệ hơn. Không ngờ lại kích hoạt luôn nhiệm vụ phụ. Chu Nghiễn vừa nhận chiếc xe đạp khung ngang của người ta, đương nhiên không thể nhắm mắt làm ngơ, huống hồ còn có phần thưởng công thức nấu ăn cơ mà.
Hai vị lãnh đạo là Phó xưởng trưởng Lâm và Chủ nhiệm Triệu liên tục khen ngợi, ăn hết một bát lại gọi thêm bát nữa, đây chính là minh chứng hùng hồn nhất. Trong đám công nhân đang tụ tập ngoài cửa nghe ngóng, lập tức có mấy người cất bước đi vào.
"Ông chủ, cho tôi một bát mì trộn thịt bò hai loại ớt."
"Tôi lấy một bát mì bò hồng thiêu."
"Lâu rồi không được ăn sườn, cho tôi bát mì sườn hồng thiêu."
Có người mở màn, những người đang do dự cũng không nhịn nổi nữa. Bọn họ ùa vào tìm chỗ ngồi rồi xôn xao gọi món. Thoáng chốc, trong quán đã chật ních hơn chục thực khách, phía ngoài vẫn còn người rục rịch bước vào. Tám giờ là phải vào ca rồi, không còn nhiều thời gian để chần chừ. Giờ ngồi xuống gọi món thì may ra còn kịp ăn, bằng không phải đợi đến tận trưa hoặc chiều tối.
Chu Nghiễn cầm tờ giấy, ghi chép cẩn thận món khách gọi rồi quay người sải bước vào bếp. Một loáng đã chốt đơn mười tám bát mì, hiệu ứng người nổi tiếng đúng là lợi hại! Nhờ sự bảo chứng uy tín của Lâm Chí Cường và Triệu Đông, mọi nghi ngờ trong lòng đám công nhân đã bay sạch, lại còn được hai vị lãnh đạo quảng cáo nhiệt tình.
Quả thực toàn người tài, nói câu nào mát ruột câu nấy.
Dù vậy hắn vẫn phải tranh thủ nấu lẹ, tránh làm trễ giờ vào ca của anh em công nhân. Bên ngoài vẫn còn khá nhiều người muốn vào ăn, song sợ chờ lâu muộn giờ nên họ đành vòng qua nhà ăn xưởng lót dạ tạm, tính tới trưa mới sang nếm thử.
Trước cửa Quán ăn Chu Nhị Oa dựng hơn chục chiếc xe đạp. Hơn nửa số bàn trong quán đã lấp đầy người. Cảnh tượng đông đúc xôm tụ thế này, ngoài ba ngày đầu mới khai trương ra thì đã lâu lắm rồi chưa từng xuất hiện.
"Mì nhà Chu Nhị Oa ngon thế cơ à? Sao ai cũng rủ nhau chui tọt vào đấy hết vậy?"
"Khả năng cao là ngon thật. Nếu không phải mì đã cho vào chảo rồi thì tôi cũng muốn chạy qua nếm thử."
Vương Lão Ngũ nghe khách xì xầm bàn tán, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Ông ta giở giọng mỉa mai ngoa ngoắt: "Thì ngon được đến mức nào cơ chứ. Chẳng qua là nể mặt lãnh đạo nên mới hùa theo thôi. Chứ mấy món thằng Chu Nghiễn xào lúc trước, chó nó còn chê! Bê đi cho lợn ăn khéo lợn cũng thà tuyệt thực, làm quái gì có chuyện mới hai ngày mà đã hóa thành đầu bếp lớn được."
Điều ông ta lo sợ nhất rốt cuộc cũng xảy ra. Tuy ông ta đánh giá thấp tay nghề của Chu Nghiễn, nhưng lại có Phó xưởng trưởng đích thân ra mặt ủng hộ, công nhân viên cũng nể tình vào theo. Bước khởi đầu cho phi vụ chuyển sang bán mì của Chu Nghiễn quả thực suôn sẻ hơn ông ta dự liệu rất nhiều. Cơ mà hồi Quán ăn Chu Nhị Oa mới mở cửa, làm ăn cũng khấm khá được đúng ba ngày. Mở quán ăn thì phải dựa vào chất lượng và tiếng tăm. Hàng làm không nên hồn thì vẫn hoàn trắng tay, có chống lưng to đến mấy cũng vô dụng.
Chờ mà xem, cái quán mì này cũng chẳng trụ nổi mấy ngày đâu!
Cách đó không xa, Triệu Thiết Anh đang dắt Chu Mạt Mạt đi về phía quán ăn.
"Mẹ ơi, mẹ nhìn kìa, trước cửa tiệm của anh hai có nhiều xe đạp đậu quá chừng!" Chu Mạt Mạt lắc lắc tay Triệu Thiết Anh, cất giọng non nớt.
Triệu Thiết Anh nghe vậy bèn ngước nhìn, khuôn mặt lộ vẻ ngạc nhiên. "Sao lại dựng nhiều xe thế kia?"
Buôn bán khấm khá lên đương nhiên là tốt. Triệu Thiết Anh bế thốc Chu Mạt Mạt lên, rảo bước nhanh hơn. Vừa vào cửa đã thấy hơn chục công nhân xưởng dệt ngồi chật bàn. Hai người ngồi ăn mì ngay cửa trông có vẻ là cấp lãnh đạo, còn bát trước mặt những vị khách khác thì vẫn trống trơn.
"Dì Triệu ơi, dì mau vào bếp phụ một tay đi. Tụi cháu đang chờ ăn mì đặng còn đi làm đây này." Một nữ công nhân người thôn Chu nhận ra Triệu Thiết Anh, liền cười rạng rỡ lên tiếng.
"Có ngay!"
Triệu Thiết Anh lớn giọng đáp lời rồi thả Chu Mạt Mạt xuống. Bà liếc nhìn chiếc xe đạp mới cáu cạnh dựng sát tường, tiện tay rút chiếc tạp dề treo sau quầy thu ngân buộc vào người rồi tất tả đi vào bếp. Chu Nghiễn đang nhào bột kéo mì, thấy bà bước vào, hắn hơi kinh ngạc.
"Mẹ, sao mẹ lại ra đây? Chẳng phải mẹ định đi bán thịt bò à?"
"Cha con sợ con bán mì bận tối mắt tối mũi không xoay xở kịp nên bảo mẹ tạt qua xem thử. Ai dè đúng lúc thật." Triệu Thiết Anh cười mắng rồi hỏi tiếp. "Sao hôm nay đông khách thế? Chiếc xe đạp mới tinh dựng ngoài kia là chuyện thế nào?"
"Mẹ, chuyện này dăm ba câu không nói hết được đâu. Lát vãn khách con kể mẹ nghe sau." Chu Nghiễn thả vắt mì lớn vào nồi nước sôi sùng sục, cười nói. "Mẹ chêm thêm hai thanh củi đi, người ta đang vội đi làm kìa."
"Được!" Triệu Thiết Anh gật đầu, cũng chẳng tra hỏi thêm mà vòng ra sau bệ bếp bắt đầu chêm củi.
"Anh hai, em tới giúp đây!" Chu Mạt Mạt lon ton chạy vào bếp. Con bé kiễng chân ôm một khúc củi to từ đống củi, hì hục bê tới thả dưới chân Triệu Thiết Anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì ráng sức.
"Mạt Mạt giỏi quá ta." Chu Nghiễn cười khen ngợi. Cục cưng này thân hình còn chưa cao bằng thanh củi mà đã biết lăng xăng phụ giúp rồi.