Chẳng qua anh em nhà họ Chu đông đúc, ai nấy đều nối nghiệp mổ bò, cộng thêm cái mỏ đanh đá chua ngoa chém chả của Triệu Thiết Anh, đố ai dám há miệng châm chọc trước mặt nhà họ. Triệu Thiết Anh vốn dĩ là người tâm cao khí ngạo. Khoảng thời gian trước, hễ đi ngang đầu thôn, bà đều cúi gằm mặt giục Chu Miểu phóng xe nhanh lên để né tránh những lời đàm tiếu của đám đàn bà rảnh rỗi.

"Bà Vương cũng nghe tin thằng Chu Nghiễn nhà tôi cứu mạng cháu gái Phó xưởng trưởng Lâm bên xưởng tơ lụa rồi à?" Triệu Thiết Anh giật mạnh gấu áo Chu Miểu một cái, chiếc xe đạp tức thì thắng két lại. Bà cố tình dõng dạc nâng cao giọng: "Hôm nay đích thân Phó xưởng trưởng Lâm tới tận nơi cảm ơn. Người ta tặng nó hẳn chiếc xe đạp khung ngang mới cáu cạnh, nằng nặc ép nhận bằng được. Ông ấy còn hứa hẹn đệ đơn phong tặng danh hiệu Điển hình văn minh tinh thần gì gì đó cho nó nữa cơ. À còn chuyện này, hôm nay quán ăn nhà tôi đông khách nườm nượp, làm bận tối mắt tối mũi không xuể."

Cả đầu thôn lặng ngắt như tờ, chỉ còn vang vọng tiếng cười sảng khoái của Triệu Thiết Anh hòa cùng tiếng củi cháy nổ lách tách.

Xe đạp khung ngang là món tài sản quý giá. Công nhân xưởng dệt dẫu có thắt lưng buộc bụng tích cóp nửa năm trời tiền lương, lại phải may mắn giành được tem phiếu mới có cơ hội sở hữu. Cả cái thôn Chu này bói không ra mấy chiếc xe đạp, chỉ có phường thợ mổ bò mới rủng rỉnh tiền mua.

Triệu Thiết Anh lia mắt quét qua từng khuôn mặt đang đan xen đủ mọi cảm xúc: kinh ngạc, ngưỡng mộ, ganh tị. Nụ cười trên mặt bà càng rạng rỡ hơn bao giờ hết, cằm hếch lên kiêu ngạo tựa một vị tướng quân thắng trận khải hoàn. "Thôi không tán phét với mấy bà nữa, tôi về tắm rửa ngủ sớm đây. Sáng mai còn phải ra quán phụ giúp."

Chu Miểu lập tức đạp xe rời đi.

"Xe đạp khung ngang luôn! Thằng Chu Nghiễn trúng vận lớn rồi!"

"Phó xưởng trưởng xưởng tơ lụa cơ đấy. Thằng Chu Nhị Oa vớ được cành cao rồi!"

"Việc buôn bán ở quán ăn cũng phất lên. Chẳng trách con mụ Triệu Thiết Anh đắc ý vểnh mặt như thế..."

Triệu Thiết Anh vểnh tai nghe ngóng những tiếng xì xào bàn tán vọng lại từ phía sau, cười rung bần bật cả người. Cục tức nghẹn ứ trong lồng ngực bấy lâu rốt cuộc cũng được xả sạch.

"Mẹ ơi, mẹ cười cái gì thế?" Chu Mạt Mạt tò mò ngoái đầu nhìn.

"Mẹ nhớ tới chuyện vui thôi." Triệu Thiết Anh hớn hở đáp.

"Hi hi, thế con cũng vui lây..."

...

Chu Nghiễn đặt lưng xuống giường là đánh một giấc say sưa. Còn bên Vương lão ngũ và mụ vợ của lão lại trằn trọc mất ngủ.

"Hôm nay bán ế hơn hôm qua chục bát. Khách khứa bị Chu Nhị Oa lôi kéo sạch rồi, giờ tính sao đây?" Vợ Vương lão ngũ rầu rĩ.

Vương lão ngũ rít một hơi thuốc lào sòng sọc, phẩy tay: "Sợ cái thá gì. Chẳng qua hôm nay có Lâm Chí Cường và Triệu Đông ra mặt chống lưng cho nó. Bọn đến ăn toàn lũ thấy sang bắt quàng làm họ, bu vào góp vui thôi. Một bát mì của nó tận sáu hào. Công nhân dẫu lương khấm khá cũng đào đâu ra tiền mà ngày nào cũng ăn sang thế được. Dăm bữa nửa tháng nữa chúng nó lại phải ngoan ngoãn vác xác sang ăn nhà mình thôi."

"Thật thế hả?"

"Bà cứ an tâm. Cái dạo Quán ăn Chu Nhị Oa mới khai trương chẳng phải cũng rần rần được vài hôm sao, rốt cuộc thì có tác dụng quái gì đâu? Thằng ranh Chu Nhị Oa căn bản không có cái khiếu mở tiệm làm đầu bếp."

...

Sáng hôm sau, Chu Nghiễn lại dậy từ tinh mơ. Việc đầu tiên là thay nước ngâm măng khô, sau đó vục mặt rửa bằng nước lạnh. Cơ thể quen làm lụng nặng nhọc đúng là dai sức. Đánh một giấc dậy là tinh thần sảng khoái, cả người bừng bừng sức sống, chẳng ẻo lả yếu xìu như đám sinh viên đại học.

Cột chặt chiếc gùi vào yên sau xe, Chu Nghiễn đạp đi mua thức ăn. Vừa tới chợ rau, [Giám Định Thực Phẩm] lập tức phát huy tác dụng. Nguyên liệu ngon dở thế nào chỉ liếc mắt là tỏ tường. Ngay cả ớt khô, hắn cũng khắt khe chỉ lựa những quả được dán nhãn hảo hạng.

"Chu Nhị Oa, hôm nay chỗ thịt ba chỉ với sườn non này cực kỳ ngon. Mày lấy thì chú để giá rẻ cho." Khi Chu Nghiễn lướt qua một sạp thịt lợn, gã thợ mổ í ới gọi hắn lại, ra vẻ bí hiểm nói thầm: "Một đồng sáu một cân, lấy hết thì chú bớt thêm cho một hào."

Một đồng sáu một cân, cái giá này quả thực hời chán. Chu Nghiễn đảo mắt nhìn. Đống thịt lợn trên bàn màu sắc trắng bệch, một nhãn dán đỏ chót lù lù hiện lên: [Một đống thịt lợn ốm chết ươn thối.]

Quán ăn của Chu Nghiễn ngốn lượng thịt không nhỏ, cánh thợ mổ trên trấn đã nhẵn mặt hắn từ lâu.

"Thịt này sao màu lại nhợt nhạt thế nhỉ?" Chu Nghiễn vờ như không biết, thản nhiên hỏi dò.

"Đây là lợn do chính tay ông trẻ chú nuôi đấy, thịt ngon khỏi bàn. Mày cứ yên tâm, Vương Thất chú bán thịt ở đây bao nhiêu năm rồi, lừa thằng nhãi ranh như mày làm gì." Lão thợ mổ vỗ ngực bôm bốp thề thốt.

"Tiếc quá cháu lại chuyển sang bán mì mất rồi, đống thịt này cháu không dùng tới." Chu Nghiễn trưng ra vẻ mặt đầy tiếc nuối, quay lưng bỏ đi.

"Bán mì rồi cơ à?" Vương Thất gãi đầu sồn sột, đành đưa mắt tìm kiếm con mồi ngơ ngác tiếp theo.

Ở thời đại vật tư thiếu thốn này, dăm ba trò bán lợn chết bò bệnh chẳng phải chuyện hiếm. Cơ mà dám lừa gạt một thằng nhóc mở quán ăn như Chu Nghiễn thì quá quắt thật. Biết đâu Tiểu Chu trước đây cũng từng nếm trái đắng này rồi.