1984 Bắt Đầu Từ Quán Ăn Tứ Xuyên Phá Sản (Dịch)
Chương 32. Bí Truyền Trăm Năm
"Chu Mạt Mạt dễ thương quá chừng. Cái người tên Chu Nghiễn kia tính tình cũng hay ho." Hạ Dao ngồi sau yên xe đạp, một tay ôm chặt eo Mạnh An Hà, cười tươi rói nói chuyện.
"Cử chỉ lịch thiệp nhã nhặn, còn trẻ tuổi mà chững chạc. Quả thật rất thú vị." Mạnh An Hà khẽ cười. Thoáng sau bà lại nói thêm: "Nhưng mà, hai đứa e là chẳng hợp nhau đâu."
"Dạ?" Hạ Dao hơi sững sờ, nhưng nhanh chóng hiểu ra ý của Mạnh An Hà. Đôi má lập tức nhuộm một tầng mây hồng, cô vội vàng kêu lên: "Dì út ơi, dì đang suy diễn linh tinh cái gì thế!"
"Dì chỉ nhắc nhở trước thôi. Cháu tuyệt đối đừng có tùy tiện rung rinh với người ta, không khéo mẹ cháu lại lôi dì ra xé xác mất." Mạnh An Hà ngoái đầu liếc nhìn cô, dịu dàng khuyên nhủ. "Chu Nghiễn cứu mạng cháu, gia đình mình đương nhiên phải mang ơn báo đáp, cháu không cần thiết phải rước gánh nặng tâm lý vào người. Tốt nghiệp xong cháu chắc chắn phải về Hàng Châu, cách nhau núi non trùng điệp nghìn trùng. Cậu ta bám trụ ở cái trấn nhỏ xíu này mở quán ăn, cháu về Hàng Châu xây dựng sự nghiệp, cơ hội hai bên qua lại giao du với nhau gần như bằng không."
"Cháu biết mà, cháu vốn dĩ đâu có suy nghĩ bậy bạ gì..." Hạ Dao bất lực phân bua. Cô thực sự chẳng nghĩ ngợi gì cả, chỉ cảm thấy Chu Mạt Mạt cực kỳ đáng yêu, anh chàng Chu Nghiễn kia cũng tương đối thú vị.
"Thế coi như dì lo bò trắng răng." Mạnh An Hà cười xòa. "Trưa mai ăn cơm xong dì phải lên Dung Thành, bên Viện thiết kế có chút chuyện dở dang cần giải quyết. Tiện đường dì chở cháu qua khu trung tâm Gia Châu luôn, đơn xin nghỉ phép của cháu cũng hết hạn vào ngày mai rồi."
"Dạ." Hạ Dao ngoan ngoãn đáp.
...
Đợt khách buổi trưa đã vãn. Đồng chí Chu lạch cạch đạp chiếc xe khung ngang tới quán. Trong tay ông vẫn cầm một chiếc chong chóng ngũ sắc, gió thổi làm chong chóng xoay tít vù vù.
Chu Mạt Mạt đang ngồi ngoài cửa nghển cổ ngóng. Con bé mừng rỡ nhảy cẫng lên chạy ùa về phía ông, miệng gọi to: "Chong chóng gió!"
Chu Miểu phanh xe lại, đưa chiếc chong chóng cho con bé.
"Cảm ơn cha!" Chu Mạt Mạt vui vẻ reo lên, tay cầm chặt chiếc chong chóng chạy vòng quanh cửa quán.
Chu Miểu đứng khoanh tay ngắm nhìn, nụ cười trên mặt cũng vô cùng rạng rỡ.
"Ông ấy chính là tay cuồng con gái chính hiệu." Trong quán, Triệu Thiết Anh lầm bầm với Chu Nghiễn.
"Chuẩn luôn, lúc nhỏ con có được đụng vô mấy thứ đó bao giờ đâu." Chu Nghiễn gật gù đồng tình sâu sắc.
"Già đầu rồi còn giở chứng đòi chơi chong chóng à? Mặt con dày hơn thớt." Triệu Thiết Anh phì cười, vỗ mạnh một cái lên tay hắn.
Khi quán đã vãn khách, gia đình hắn mới lục đục dọn cơm trưa. Hôm nay nấu một nồi cơm trắng, ăn kèm một bát thịt bò hồng thiêu lớn và một đĩa thịt bò xào hai loại ớt làm món mặn. Dọn thêm một đĩa củ cải muối và đĩa rau cải xanh xào.
"Thịt bán hết chưa ông?" Triệu Thiết Anh buông đũa hỏi dò.
"Thịt bán hết veo rồi. Đống nội tạng tôi ném cho thằng Chu Kiệt đem bán. Nó mở quán lẩu nên tiêu thụ lẹ lắm." Chu Miểu và vội ngụm cơm trắng.
"Thế cũng được. Thà bán rẻ còn hơn vứt xó để ôi thiu lỗ vốn." Triệu Thiết Anh gật gù tán thành.
Chu Nghiễn vểnh tai nghe ngóng cuộc trò chuyện, trong lòng liền nảy ra ý định: "Anh Kiệt bên đó bán bò nhúng Kiều Cước có khấm khá không ạ?"
"Cũng túc tắc đắp đổi qua ngày. Trời sắp chuyển rét rồi, doanh thu chắc nhích lên đôi chút." Chu Miểu vừa nhai vừa đáp.
"Hay là nhà mình cũng thử bán bò nhúng Kiều Cước xem sao?" Chu Nghiễn nhân cơ hội khơi mào.
"Con muốn làm thì... cứ thử vài hôm xem sao." Chu Miểu chưa dứt lời thì Triệu Thiết Anh đã lên tiếng.
"Cái quán mì của con mới vừa khởi sắc một chút, giờ lại định bày vẽ rước thêm nồi lẩu vào à?" Triệu Thiết Anh nhíu mày. "Trời trở lạnh đúng là lẩu có bán chạy hơn một chút, nhưng những người thích ăn nội tạng bò đa phần là cánh phu phen bốc vác bên bến đò. Hai mùa đông trước mẹ cũng ra bày sạp bán, bói chẳng ra một mống công nhân xưởng dệt nào tới ăn."
"Chí lý." Chu Miểu lập tức hùa theo. "Quán thằng Kiệt cũng chỉ lấy công làm lãi, kiếm tiền lẻ. Có hôm ế ẩm còn phải cắn răng chịu lỗ."
Chu Nghiễn đã đoán trước được cái thái độ gắt gao của hai người. Hắn vẫn cười tủm tỉm tung chiêu. "Hồi còn làm ở nhà ăn của xưởng, con có học lỏm được một bài thuốc thực dưỡng. Con đang tính kết hợp yếu tố thực dưỡng này vào nồi lẩu bò. Như vậy, nước dùng làm ra không chỉ ngọt dịu đậm đà hơn mà còn có công dụng bồi bổ thân thể. Hơn nữa, sau này chúng ta không gọi là lẩu bò nữa, quán mình sẽ treo biển bò nhúng Kiều Cước. Dù gì thì thôn Chu bọn mình cũng là nơi sáng chế ra món này từ hàng trăm năm nay. Lịch sử còn ghi nhận có một lão trung y từng bày sạp bán bò nhúng, nhân tiện cải tiến lại phương thuốc. Cứ thế vin vào cái danh truyền thừa di sản, thêu dệt thêm câu chuyện cho ly kỳ là xong."
"Làm thế mà cũng thành công à?" Triệu Thiết Anh và Chu Miểu trố mắt nhìn nhau. Nghe có vẻ mông lung quá.
"Chứ sao nữa. Muốn đôn giá lên, đánh vào tâm lý để đám công nhân phải mê mẩn món này thì bắt buộc phải gắn cho nó một kịch bản thật hoành tráng. Góp nhặt từ nguồn cội lịch sử, tích cổ kỳ bí cho đến công thức bí truyền các đời." Chu Nghiễn tự tin gật đầu khẳng định.