"Bao giờ cho mấy anh em uống rượu mừng đây? Tới hôm đó, anh ba đi rước dâu phụ mày. Một mình anh tiếp rượu, uống gục cả bàn luôn!" Chu Kiệt cũng cười hì hì thật thà.

Anh ta thấp hơn Chu Hải nửa cái đầu nhưng thân hình cũng lực lưỡng chẳng kém. Khuôn mặt tròn vành vạnh, gây chú ý nhất là đôi dái tai to, nhìn qua đã thấy hiền lành dễ gần.

"Hả?"

Σ(⊙▽⊙"

Chu Nghiễn nghệch mặt ra, trong đầu đầy rẫy dấu chấm hỏi. Cái tin vịt tào lao này chui từ xó nào ra thế?

Đám thợ mổ bò xung quanh nghe vậy đồng loạt chậm tay lại. Ai nấy đều ngoái cổ nhìn Chu Nghiễn, trên mặt lộ rõ vẻ tò mò hóng hớt.

Đây đích thị là chủ đề nóng hổi nhất thôn Chu suốt hai ngày qua. Chỗ mấy tảng đá buôn chuyện đầu thôn, ngày nào người ta cũng mổ xẻ rôm rả. Họ kháo nhau Chu Nghiễn vớ được cành cao, cả nhà sắp được gà chó thăng thiên. Chiều chạng vạng hôm qua, Triệu Thiết Anh về nhà, trên tay ôm khư khư đống kem dưỡng da Hữu Nghị, kem lạnh Bách Tước Linh và cả thuốc lá. Bà oang oang khoe là do cô gái thành phố kia tặng. Thế là càng đổ thêm dầu vào lửa, biến thành bằng chứng thép cho lời đồn. Chuyện này làm đám đàn bà đầu thôn ghen tị nổ đom đóm mắt. Hai ngày nay, bát cháo khoai lang họ húp dường như cũng nhạt nhẽo hẳn đi.

Ngược lại, anh em nhà họ Chu lại mừng ra mặt. Nếu không phải dạo này công việc ngập đầu, họ đã sớm kéo nhau lên trấn tìm Chu Nghiễn hỏi han cho ra nhẽ. Hôm nay Chu Hải và Chu Kiệt xắn tay phụ mổ bò. Lúc nãy nghe thím tư rỉ tai rằng Chu Nghiễn sẽ tới lấy thịt, hai người bèn ngóng chờ. Vừa thấy Chu Nghiễn lạch cạch đạp xe tới, họ mừng rỡ vội xông thẳng ra đón, quên bẵng việc quẳng con dao bầu còn lăm lăm trên tay xuống.

"Làm gì có chuyện bốc phét đó! Người là do em cứu, nhưng nhà người ta trọng lễ nghĩa, xách xe đạp khung ngang với mớ quà cáp tới cảm ơn là quý lắm rồi. Đào đâu ra cái vụ lấy thân báo đáp chứ." Chu Nghiễn xua tay quầy quậy, nghiêm mặt đính chính. "Em vẫn là trai tân độc thân hàng thật giá thật đây này."

"Chưa đăng ký kết hôn thật à?" Chu Hải và Chu Kiệt lộ rõ vẻ thất vọng tràn trề.

Họ còn đang háo hức chờ ngày được uống rượu mừng. Mấy anh em thậm chí đã chụm đầu bàn bạc xong xuôi xem mừng phong bì bao nhiêu tiền rồi. Chu Nghiễn là cậu em út trong lứa con trai. Cái dạo Chu Mạt Mạt chưa chào đời, hắn đích thị là cục vàng được cả nhà nâng như nâng trứng. Dẫu cho hiện tại ngôi vị ấy đã nhường lại cho Chu Mạt Mạt, các anh lớn vẫn cực kỳ quan tâm bao bọc hắn.

"Thật sự là không có. Con gái nhà người ta danh giá, mấy anh đừng đồn bậy bạ làm mang tiếng người ta." Chu Nghiễn kiên quyết lắc đầu.

"Đúng rồi, đúng rồi." Chu Hải và Chu Kiệt gật gù phụ họa. Chuyện ảnh hưởng danh tiết con gái nhà người ta, không thể lấy ra đùa cợt được.

Đám thợ mổ xung quanh nghe loáng thoáng, ai nấy đều trầm ngâm. Xem ra mấy tin đồn vỉa hè đúng là vẽ chuyện. Thấy Chu Nghiễn không hề trèo lên được cành cao, trong lòng họ ít nhiều cũng cảm thấy cân bằng, xoa dịu đi vài phần ghen tị.

"Đây là con xe mới người ta tặng mày đó hả? Trông bóng lộn, oách phết. Ăn đứt cái con xe đạp cà tàng của anh, trừ cái chuông bị tịt thì chỗ nào cũng kêu loảng xoảng." Chu Kiệt bẻ lái chủ đề, ánh mắt dán chặt vào chiếc xe đạp của Chu Nghiễn.

"Dạ, dòng Phượng Hoàng PA-18, đạp nhẹ lắm." Chu Nghiễn cười tươi gật đầu. "Anh Kiệt có muốn lượn thử hai vòng không?"

"Thế thì anh không khách sáo đâu nhé." Chu Kiệt dúi tọt con dao bầu vào tay Chu Hải, chạy vụt ra lu nước múc vài gáo rửa tay sạch bong. Bấy giờ, anh ta mới trịnh trọng đón lấy ghi đông từ tay Chu Nghiễn, hí hửng đạp xe lượn hai vòng quanh sân. Vừa gạt chân chống dừng lại, anh ta đã chép miệng suýt xoa: "Đạp nhẹ hều, sướng thật! Đợi gom đủ tiền, anh cũng phải sắm một con mới cóng thế này!"

Niềm đam mê bất diệt của cánh đàn ông đối với xe cộ, hóa ra đã bộc lộ rõ mồn một từ cái thời xe đạp này rồi.

"Anh Kiệt, đợt này sạp lẩu bò của mấy anh buôn bán khấm khá không?" Chu Nghiễn ngước nhìn Chu Kiệt, mở lời hỏi han.

Thường ngày, Chu Hải và Chu Kiệt ngoài việc phụ giúp gia đình mổ bò thì còn hùn vốn mở sạp bán lẩu bò nhúng. Chuyện làm ăn này đa phần do Chu Kiệt cáng đáng. Nhờ khuôn mặt hiền lành dễ gần cộng thêm tài ăn nói khéo léo, anh ta làm rất được việc. Chu Hải thì lo phần chân tay phụ bếp. Bốn gia đình nhà họ Chu đều theo nghề mổ bò, lượng nội tạng lặt vặt dư ra hai năm qua đều gom lại giao cho anh em Chu Kiệt dọn sạp bán. Chu Nghiễn đang ấp ủ dự định bán bò nhúng Kiều Cước. Hắn hoàn toàn không có ý giấu giếm, mà phải đánh tiếng rõ ràng với hai người anh trước, tránh để anh em trong nhà sau này nảy sinh xích mích.

"Dạo này trời chuyển rét, buôn bán cũng được. Nội tạng mang ra mỗi ngày bán hết cỡ tám chín phần, hàng ế đọng lại chẳng đáng là bao." Chu Kiệt nhìn Chu Nghiễn, ánh mắt chan chứa vẻ chân thành: "Chu Nghiễn, cái quán của mày làm ăn bết bát lắm đúng không? Hay là dẹp tiệm đi, ra đứng sạp bán lẩu với anh và anh Hải. Một mùa đông chịu khó cày cuốc, bèo lắm cũng nhét túi được đôi ba trăm đồng, lại chẳng phải oằn lưng gánh tiền thuê mặt bằng. Cứ tích cóp dăm ba năm là dư sức cất nhà cưới vợ rồi."