1984 Bắt Đầu Từ Quán Ăn Tứ Xuyên Phá Sản (Dịch)
Chương 34. Khát Vọng Đổi Đời
Căn phòng chật chội vô cùng, chỉ có bóng đèn dây tóc lèo tèo năm watt chiếu ánh sáng lờ mờ. Những tờ báo ố vàng, rách nát dán nham nhở trên bức tường thô ráp, sần sùi. Kính cửa sổ vỡ mất một mảnh, chắp vá qua loa bằng báo cũ và băng keo giờ đã bong tróc, gió cứ men theo khe hở rít từng cơn, thổi không khí lạnh buốt tạt thẳng vào buồng.
Chiếc giường được ghép từ hai băng ghế gỗ, kê thêm mấy tấm ván ép lồi lõm, sứt sẹo. Đệm trải giường là một chiếc chăn bông mỏng quẹt, rách nát, đen ngòm, chẳng biết để lại từ đời nào, lưng ngả xuống vừa khô khốc vừa thô ráp đâm điếng người. Ruột gối là quyển từ điển Tân Hoa nhét vào. Tấm chăn đắp thì mỏng tang, đắp vào người mà vẫn lạnh run bần bật, chẳng cảm nhận được tí hơi ấm nào. Cứ hễ về đêm lại phải lôi áo khoác ra trùm kín mít lên may ra mới ngủ được.
Một thân tre lủng lẳng vắt ngang qua sợi dây thừng coi như chiếc tủ quần áo. Trên đó treo vất vưởng hai cái áo cũ sờn, hai chiếc quần tã tượi. Đó là toàn bộ gia tài của hắn hiện giờ. Dùng bốn chữ nhà trống tứ bề để miêu tả tình cảnh này cũng chẳng sai lệch đi li nào. Đồng chí Tiểu Chu vốn dĩ là người chịu thương chịu khó. Dẫu cho vay mượn nặng lãi khắp nơi thì tiền bạc vẫn tiêu đúng chỗ, bản thân chẳng hưởng thụ chút nào.
Chu Nghiễn kiếp trước chịu cảnh mồ côi, bao phen vất vả nhọc nhằn cũng xem như đã nếm mật nằm gai quen rồi. Ai dè đời trước của mình nuốt đắng nuốt cay chưa xong, nay lại phải hứng trọn mớ hỗn độn của một người khác để lại. Đời đúng là một cú lừa ngoạn mục!
Phải kiếm tiền! Hắn bây giờ nhiệt huyết bừng bừng. Chỉ có điên cuồng kiếm tiền mới thoát khỏi cái mác nghèo kiết xác thảm hại này. Trúng quả rồi thì mua ngay một cái đệm lò xo Simmons về trải! Rinh ngay một cái chăn bông dày cộp ấm áp! Vứt quyển từ điển kia đi, thay bằng gối nhung xịn xò êm ái! Sau cùng tiện tay thay luôn tấm cửa kính cho đỡ gió lùa!
Không không, tư duy như vậy vẫn còn tầm thường quá. Mục tiêu phải là tivi, tủ lạnh, máy giặt cơ! Khao khát một chất lượng sống sung túc thì phải nhắm tới những thứ cao hơn chứ.
Chiếc hộp đựng tiền đặt cạnh đầu giường. Hắn mở nắp, hì hục kiểm kê lại. Doanh thu hôm nay đạt mốc 54 đồng, trừ đi 15 đồng 3 hào tiền thịt bò và rau xanh, cộng thêm khoản tích lũy 35 đồng rưỡi hôm qua, tổng số tiền trong tay hắn đã lên con số 74 đồng 2 hào. Tiền thuê mặt bằng ngày mai coi như đã đủ. Trả xong vẫn còn dư ra một khoản, đủ để lấy tiền đó xây một cái bếp lò bằng gạch ngoài trời chuyên đun bò nhúng Kiều Cước.
Bên cạnh đó là cây bút máy Hạ Dao tặng, ruột bút vẫn đầy mực. Chu Nghiễn vặn nắp, hí hoáy ghi chép sổ sách thu chi hôm nay. Đồ ngoại đắt xắt ra miếng, ngoại hình trau chuốt sang trọng đã đành, nét bút viết ra mực cũng chảy êm ru mượt mà, ăn đứt cây bút vỏ nhựa Vĩnh Sinh 233 giá chín hào cũ kỹ của hắn.
Cơ mà cô gái này nghĩ gì mà lại đi tặng gã đầu bếp một cây bút máy đắt tiền như vậy? Quả thật là suy nghĩ khác người.
Kéo sợi dây công tắc đầu giường, bóng đèn vụt tắt, căn phòng chìm nghỉm trong bóng tối. Chu Nghiễn lập tức thiếp đi. Sự mệt nhọc cày cuốc cả ngày vắt kiệt thể xác, đánh gục mọi dòng suy nghĩ linh tinh. Hắn cảm giác như cạn kiệt sinh lực, mệt đến mức ngất lịm đi.
...
Hừng đông sáng sớm ngày hôm sau, trời còn tối mù tối mịt. Đồng chí Tiểu Chu lại lạch cạch đạp chiếc xe khung ngang đi gom hàng.
Khu lò mổ Yển Khảm Đầu thắp le lói vài bóng đèn soi mờ ảo trên mảnh sân rộng. Vài tốp thợ mổ đang vã mồ hôi hột hì hục mổ bò, thái thịt.
"Chu Nghiễn!"
Bánh xe đạp của Chu Nghiễn vừa phanh két lại chỗ khúc ngoặt, một tiếng gọi ồm ồm vang lên từ sau lưng.
Hắn giật mình quay đầu lại. Hai tay đồ tể vạm vỡ cao to, tay lăm lăm cầm dao bầu đẫm máu đang hùng hổ đi tới.
Chu Nghiễn theo bản năng lùi lại một bước.
Hai gã đàn ông vạm vỡ nhe răng cười, để lộ hai hàm răng trắng bóc trong góc tối. Dưới ánh đèn, khuôn mặt họ cũng hiện ra rõ nét.
"Anh Hải, anh Kiệt." Chu Nghiễn thở phào một hơi, cười cất tiếng chào.
Hai gã đàn ông vạm vỡ này là anh họ của hắn. Một người là Chu Hải, con trai thứ hai của bác cả. Người kia là Chu Kiệt, con trai lớn của bác hai. Cha hắn có bốn anh em trai. Ba người bác bên trên, mỗi người đều sinh được hai cậu con trai. Nhờ làm nghề mổ bò, nhà họ Chu chẳng những không thiếu cái ăn mà còn dư dả thịt thà. Bởi vậy, mấy ông anh họ của hắn ai nấy đều cao hơn mét bảy lăm, tướng tá cực kỳ vạm vỡ.
Ở thôn Chu, bói cũng không ra kẻ nào dám đụng đến người nhà họ Chu. Ngay cả đám du côn ất ơ trên công xã gặp mặt cũng phải cúp đuôi đi đường vòng. Dù sao người nhà họ Chu cũng làm nghề mổ thịt. Ai nấy đều có sức vóc quật ngã được cả con bò mộng, ngang lưng lại thủ sẵn dao róc xương sắc lẻm, dây vào chỉ có thiệt thân.
"Lâu rồi không gặp mày. Dạo này người ta đồn ầm lên chuyện mày nhảy sông cứu cháu gái Phó xưởng trưởng. Nghe bảo cô nàng đòi lấy thân báo đáp, đăng ký kết hôn luôn rồi hả?" Chu Hải toét miệng cười hà hà.
Anh ta cao xấp xỉ Chu Nghiễn, nhưng bề ngang to phải gấp đôi. Làn da đen nhẻm, người ngợm hệt như một con gấu đen, đứng cạnh mang lại cảm giác áp bách nghẹt thở. Thế nhưng lúc cười lên, anh ta lại toát ra vẻ chất phác, đáng tin vô cùng.