1984 Bắt Đầu Từ Quán Ăn Tứ Xuyên Phá Sản (Dịch)
Chương 42. Tay Nghề Người Một Nhà Chắc Chắn Không Tồi!
Trong những chiếc nồi to bốc khói nghi ngút của mấy sạp mì là những vắt mì và hoành thánh luộc sôi sục. Gian hàng xào nấu kế bên bày biện đủ loại nguyên liệu tươi rói. Nồi đậu hũ ở sạp đậu hũ Tứ Xuyên đã vơi đi quá nửa. Quán đậu hũ Ma Bà rực rỡ treo cờ xí, khách khứa tay xách nách mang dắt theo trẻ nhỏ tới tấp nập.
Bà con nông dân cõng sau lưng lặc lè những gùi trứng gà nhà đẻ, gà mái, ngỗng mập cùng với rau dưa. Đám cá tôm tươi rói vừa vớt dưới sông lên, lươn đồng ngoe nguẩy cũng góp mặt. Cảnh tượng chẳng khác nào một phiên chợ quê sầm uất. Nông sản vừa tươi vừa chất lượng nên dân thị trấn cũng ùn ùn kéo ra bến đò tìm mua. Nhờ vậy mà góc này trở nên ồn ào náo nhiệt vô cùng. Dọc bờ sông kéo dài thành một dải, tiếng rao hàng chèo kéo vang lên liên miên không dứt. Không khí đậm đặc mùi khói lửa nhân gian.
Chu Nghiễn nhàn nhã dắt bộ chiếc xe đạp, thong thả bước đi ngó nghiêng. Ở thời đại này, thực phẩm còn thuần khiết, chưa bị ảnh hưởng bởi hóa chất. Đám gà vịt ngỗng hoàn toàn chưa từng ăn thức ăn tăng trọng, lươn đồng tôm cá đánh bắt tự nhiên, những con thỏ chỉ gặm cỏ non xanh mướt... Toàn là nguyên liệu hảo hạng!
Những sạp bán bò nhúng Kiều Cước rải rác đan xen giữa khu chợ. Đa phần đều chưng biển hiệu bằng gỗ hay treo cờ vải, trên đó viết vài dòng như 'Lẩu bò Chu Tam Oa', 'Lẩu bò thím Chu'... Kể từ khi nhà nước nới lỏng cho phép tư nhân kinh doanh, không ít người thôn Chu đã nối lại nghiệp xưa đi bán lẩu bò, giờ cũng tạo được chút tiếng tăm ở thị trấn. Hễ chạm trán gương mặt quen thuộc thì Chu Nghiễn chào hỏi qua loa, gặp người lạ thì mỉm cười gật đầu xã giao.
Ánh mắt hắn nhanh chóng dừng lại ở một sạp lẩu bò phía trước. Sạp treo tấm biển hiệu 'Lẩu bò Chu Ký'. Tám chiếc bàn chật kín người ngồi. Người đàn ông vạm vỡ đang đứng trước nồi lẩu lớn luộc thịt bò không ai khác chính là Chu Hải. Còn thanh niên đang lăng xăng bưng bê, dọn món thu tiền, khuôn mặt hớn hở chẳng ai vào đây ngoài Chu Kiệt. Độ đắt khách này, đem so với tất thảy các sạp đồ ăn thức uống trên bến đò thì đích thị là đứng đầu rồi. Mấy sạp lẩu bò hàng xóm chỉ lác đác vài ba khách. Kế bên lại còn có sạp 'Lẩu bò Chu Lượng Lượng', le lói trơ trọi một vị khách ngồi ngáp ruồi.
Chu Hải tinh mắt, chỉ liếc một cái đã nhìn thấy Chu Nghiễn. Anh ta gọi to: "Chu Nghiễn! Lại đây."
Chu Nghiễn dắt xe lững thững bước tới. Hắn chưa kịp nói chữ nào thì Chu Kiệt đã mang vẻ mặt đầy tự hào, oang oang giới thiệu với thực khách ở sạp: "Cậu thanh niên này là em trai tôi đấy, tên Chu Nghiễn, anh hùng nhảy xuống sông cứu người. Cấp trên còn đang chuẩn bị trao bằng khen lao động tiên tiến để vinh danh nó nữa đấy!"
"Nó cũng là em của tôi." Chu Hải đứng bên cạnh, ưỡn ngực tự hào, mặt mày hớn hở.
Thực khách nghe tiếng, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Chu Nghiễn.
"Thì ra cậu thanh niên nhảy xuống sông Bạch Lạp Đà cứu cô nữ sinh đại học hôm nọ là cậu đấy à? Quả là hảo hán anh hùng!"
"Cậu thanh niên này vừa khôi ngô tuấn tú, gan dạ lại tài giỏi!"
Được khen ngợi liên tục, mặt Chu Nghiễn bất giác nóng ran xấu hổ.
"Em trai tôi không chỉ đẹp mã, tay nghề bếp núc còn vô cùng xuất sắc. Nó mới mở 'Quán ăn Chu Nhị Oa' ngay trước cổng xưởng dệt đấy. Sắp tới cũng rục rịch chuẩn bị bán lẩu bò. Mấy chú mấy thím ở mạn bên kia cứ ghé sang quán nó ăn cũng giống hệt ăn ở đây thôi." Chu Kiệt vỗ ngực đôm đốp cam đoan. "Tay nghề người một nhà chắc chắn không tồi!"
"Được luôn!" Đám khách cười đáp.
"Anh Kiệt..." Chu Nghiễn mang vẻ mặt phức tạp nhìn Chu Kiệt.
Buôn bán làm gì có ai cứ thế đẩy khách nhà mình sang chỗ người khác cơ chứ? Ông anh này đúng là chẳng coi hắn là người ngoài.
"Dựng xe gọn vào lề đi. Lại chỗ anh Hải của mày mà ngó, anh ấy sẽ chỉ cho mày cách canh lửa và thời gian." Chu Kiệt dặn hắn một câu rồi tươi cười quay sang tính tiền cho khách.
"Chu Nghiễn này, anh mồm mép vụng về. Thằng Kiệt nó bảo sao thì anh cứ rập khuôn làm vậy thôi. Mày cứ đứng xem trước đi. Lát nữa vãn khách, có chỗ nào chưa rõ thì bảo thằng Kiệt nó chỉ cho." Chu Hải nói với Chu Nghiễn.
"Dạ, anh Hải." Chu Nghiễn gật đầu. Hắn đứng nhìn Chu Hải thoăn thoắt vớt một khúc lòng bò ra thái thành từng đoạn ngắn. Dạ dày bò nhúng vài giây vớt ra ngay. Anh lại vớt thêm mấy miếng gân bò hầm mềm rục, vài lát tim bò, lót bắp cải luộc sẵn dưới đáy bát, rồi múc một muôi nước hầm xương đặc sánh dội thẳng vào bát đất nung. Thế là hoàn thành một phần lẩu bò bốc khói nghi ngút.
Đây là khẩu phần một người ăn, giá bốn hào. Trong bát có đủ cả thịt lẫn rau củ, kèm theo một bát nước lèo nấu nội tạng to bự và đĩa muối tiêu ớt khô để chấm. Thêm một hào nữa là gọi được bát cơm trắng.
Giữa mùa đông rét mướt mà được xì xụp một bát nóng hổi, hơi ấm chạy rần rần từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu. Thật sự vô cùng sảng khoái!
Lẩu bò nhà người ta chỉ bán hai, ba hào một bát, nhưng làm ăn vẫn thua xa sạp của Chu Kiệt.
Dân xứ Ba Thục rất coi trọng chuyện ăn uống, tận hứng ngon miệng là điều tất yếu. Về mùi vị, nguyên tắc của họ là quyết không thỏa hiệp! Chỉ cần cuộc sống còn đắp đổi qua ngày, họ tuyệt đối không bao giờ để cái miệng phải chịu thiệt thòi.