Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Không phải chuyện tiền bạc đâu cha. Sắp tới con tính bán mì một thời gian. Không chỉ bán món mì trộn này, con còn định bán cả mì bò hồng thiêu và mì sườn hồng thiêu nữa. Hai món đó là mì nước, phải ninh nước hầm xương. Với lại lượng thịt bò dùng tới cũng sẽ nhiều hơn, nên con muốn nhờ cha với bác cả để dành thịt cho con.” Chu Nghiễn cười nói.
Hắn biết trước đây Chu Miểu không ít lần giúi trộm tiền cho mình, mỗi lần vài đồng. Dù chẳng đáng là bao, nhưng với một người sợ vợ, thì đã là mạo hiểm cực lớn rồi.
“Mỗi ngày con cần dùng bao nhiêu thịt bò với xương bò?” Chu Miểu hỏi.
Chu Nghiễn ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Mới bắt đầu bán nên con tính chuẩn bị nguyên liệu cho 30 bát mỗi ngày trước. Thăn lưng cần một cân, nạm bò một cân, sườn non một cân, thêm mười cân xương bò nữa.”
“Xương bò thì không đáng tiền, nhưng mà 30 bát mì lại tốn tận 3 cân thịt cơ à? Con đầu tư vốn liếng thế có cao quá không đấy?” Chu Miểu kinh ngạc hỏi: “Con định bán bao nhiêu tiền một bát? Có lời không?”
“Chi phí thịt tính 2 đồng một cân, 3 cân là 6 đồng; bột mì 0.17 đồng một cân, một cân bột làm ra 1.2 cân sợi mì. Một bát mì dùng ba lạng sợi, cần 7.5 cân bột, tính ra là 1.3 đồng. Ngoài ra còn phải tính chi phí dầu mỡ, rau dưa ăn kèm, gia vị, củi lửa nữa. Con nhẩm sơ qua, tính tròn 2 đồng là thừa sức. Tổng chi phí rơi vào khoảng 9.3 đồng.” Chu Nghiễn từ tốn phân tích: “Con định bán 0.6 đồng một bát. Bán hết 30 bát thu về 18 đồng, trừ vốn đi, kiếm được 8.7 đồng. Sau này bán được nhiều hơn thì kiếm lời càng nhiều.”
Chu Miểu nghe xong liền nghiêm túc tính toán trong lòng. Tuy ông không được học hành nhiều, nhưng quanh năm mổ bò bán thịt, mấy khoản sổ sách này vẫn tính toán cực kỳ tường tận.
Bây giờ mua thịt bò bằng tem phiếu giá 1.2 đồng một cân, nhưng có phiếu cũng khó mà kiếm được hàng. Nạm bò còn trông chờ vào vận may, chứ thăn lưng thì đừng mơ dùng tem phiếu mà mua nổi. Còn giá thịt bò bán ngoài chợ tự do tăng gấp đôi ngay, khởi điểm từ 2.5 đồng một cân. Sườn heo giá cả cũng xấp xỉ thế, phải có người quen giữ hộ, mới mua được.
Nhưng bát mì giá 6 hào, ngay cả người như ông lúc gọi món cũng phải đắn đo một phen. Quán mì ngoài đường một bát mì hầm xương chỉ bán 3 hào, quán con trai bán giá gấp đôi rồi.
Có điều mì ngoài quán dạo đâu có ngon bằng Chu Nghiễn làm, thịt bên trên lại càng ít đến thảm thương, bới mãi chẳng ra nổi vài vụn thịt. Trong khi Chu Nghiễn định mỗi bát cho hẳn một lạng thịt. Ai mà từng ăn mì Chu Nghiễn nấu, những khách hàng mê món mì chắc chắn sẵn sàng bỏ thêm chút tiền.
“Con tính toán rành mạch ra phết đấy.” Chu Miểu cười hài lòng, bảo: “Hai cân thịt bò thì chưa cần làm phiền tới bác cả con đâu, cha để dành cho. Lát nữa về, cha rẽ qua đầu cầu dặn Chương lão tam một tiếng, bảo lão ngày nào cũng để cho con một cân sườn non. Con đi lấy thịt bò, tiện đường ghé qua lấy luôn.”
“Dạ được!” Chu Nghiễn cười tươi rói, đây đúng là mối quan hệ người nhà tuyệt vời. Hắn lại bổ sung: “Cha, nhưng chúng ta nói trước rồi nhé. Thịt bò con mua chỗ cha là cha phải lấy tiền đấy.”
“Có vài cân thịt bò, hai cha con mình...”
“Không được, nếu không con sang hàng khác mua.” Vẻ mặt Chu Nghiễn kiên quyết. Nếu mỗi ngày cha hắn biếu không hai cân thịt bò, thì làm cả tháng chẳng những cha làm công cốc, mà còn bị thâm hụt vốn.
Chốt được nguồn cung cấp thịt bò ổn định, trong lòng hắn vững tâm hẳn.
Chu Nghiễn từng làm blogger ẩm thực ba năm, lại chuẩn bị mở quán mất một năm trời. Việc kinh doanh quán ăn lúc này đúng là sở trường của hắn.
Lập nghiệp phiền phức nhất là kiếm thùng vàng đầu tiên. Đi từ 0 đến 1 khó hơn đi từ 1 đến 10 nhiều lắm.
Nguyên chủ Tiểu Chu đã dựa vào bản lĩnh để vay cho hắn thùng vàng đầu tiên, lại để lại cho hắn nhà cung cấp nguyên liệu ổn định. Như thế đã tốt hơn tay trắng dựng nghiệp biết bao nhiêu rồi.
“Thế thì cha chỉ lấy giá vốn thôi, làm cha đời nào lại đi kiếm lời từ tiền của con trai.” Chu Miểu rút tay ra khỏi túi, dúi mấy tờ tiền 1 đồng nhàu nát vào tay Chu Nghiễn, hạ giọng dặn: “Đừng có để mẹ con biết.”
“Cha...” Chu Nghiễn nhìn số tiền trong tay, lòng chợt dâng lên cảm xúc bồi hồi khó tả. Kiếp trước từng đồng tiền hắn có được đều phải liều mạng mới kiếm ra, đã bao giờ được trải nghiệm cảm giác có người giúi tiền cho thế này đâu.
“Anh hai, em cũng có tiền nè! Em cho anh hết luôn.” Chu Mạt Mạt sán lại gần, bàn tay nhỏ loay hoay móc trong túi áo lúc lâu mới lôi ra được tờ 5 xu nhăn nhúm, trịnh trọng đặt vào tay Chu Nghiễn: “Lần sau em lại muốn ăn mì anh làm nữa!”
“Được chứ.” Chu Nghiễn mỉm cười nắm lấy tờ tiền, đưa tay xoa nhẹ đầu em gái.
Triệu Thiết Anh dọn dẹp phòng bếp xong đi ra, tay vẫn cầm nửa bát thịt bò băm xào khi nãy: “Chu Nghiễn, con xem bát thịt băm này cất ở đâu?”
“Mạt Mạt thích ăn, mẹ cứ mang về cho em trộn cơm đi ạ. Sáng mai con sẽ làm mẻ thịt mới.” Chu Nghiễn nói.
“Thịt băm ngon thế này cơ mà.” Triệu Thiết Anh lộ vẻ do dự.