Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phòng bên cạnh cũng phát ra tiếng chân giường cọ xát trên sàn nhà, đám học sinh bắt đầu rời giường, ra ngoài xách nước đánh răng rửa mặt, chuẩn bị đi học.

Nhiễm Thanh thức trắng một đêm lại đang mệt mỏi rã rời, y chỉ muốn ngã vật xuống ngủ một giấc.

Là một học sinh xuất sắc, y chưa từng xin nghỉ cúp học bao giờ. Nếu nhờ Đinh Dũng đi xin nghỉ phép giùm, thầy Cận chắc chắn sẽ đồng ý.

Nhưng Nhiễm Thanh lại chẳng dám ở lại căn phòng trọ này một mình.

Âm thanh náo động ngoài cửa khiến y cảm thấy vô cùng an tâm. Ngay lúc này, y chỉ muốn đến nơi đông người, càng đông càng tốt.

Cho dù là đi ngủ, thì cũng chỉ có ở trường học mới có thể an tâm nhắm mắt.

Thứ đó có đáng sợ đến mức nào, cũng chẳng thể xuất hiện vào giữa ban ngày ban mặt, ở một ngôi trường tấp nập người qua lại được nhỉ?

Mang theo cặp mắt thâm quầng ra khỏi cửa, Nhiễm Thanh xếp hàng hứng nước bên bồn rửa ngoài hành lang tầng hai.

Đinh Dũng đang ngồi xổm đánh răng bên cạnh vô cùng kinh ngạc: "Ây? Nhiễm Thanh, mắt cậu sao thâm như gấu trúc thế kia? Đêm qua thức trắng à?"

Bạn cùng phòng của Đinh Dũng là Ngô Việt lên tiếng: "Tối qua thằng bé Nhị Oa dưới nhà gào cả đêm, tớ cũng bị đánh thức mấy lần. Chắc Nhiễm Thanh cũng bị ồn không ngủ được."

Mọi người bắt đầu bàn tán về tiếng khóc của Nhị Oa, dù sao thì đứa trẻ nháo nhác cả một đêm, thật sự quá ồn ào.

Nhiễm Thanh lại không tham gia vào cuộc trò chuyện của bọn họ, y lặng lẽ rửa mặt, đánh răng xong xuôi, sau đó quay về phòng thu dọn.

Sau khi vã nước sạch lên mặt, nhiệt độ buốt giá kích thích lỗ chân lông cùng làn da, Nhiễm Thanh cảm thấy hơi lành lạnh và tỉnh táo được đôi chút.

Nhưng lúc y bước trên đường tới trường, đầu óc vẫn lờ đờ, thậm chí bước chân cũng có phần loạng choạng.

Cứ thế cố gồng mình chống lại cơn buồn ngủ để lết đến trường, giờ tự học buổi sáng còn chưa bắt đầu, Nhiễm Thanh đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Giấc này ngủ mê mệt vô cùng, y vừa nằm gục xuống là đã mất đi ý thức.

Theo lý mà nói, chỉ thức đêm một lần, không thể nào mệt mỏi đến mức độ này.

Trước đây Nhiễm Thanh cũng từng thức trắng mấy lần, nhưng những lần đó căn bản không buồn ngủ đến thế. Nhiễm Thanh lúc này mỏi mệt hệt như bị rút cạn tinh lực, não bộ căng cứng như sắp nổ tung.

Trong cơn mê man, Nhiễm Thanh chẳng biết mình đã ngủ bao lâu, bên tai mang máng vang lên tiếng đọc bài dõng dạc và đều tắp.

Đó là giờ truy bài buổi sáng của lớp.

Với bản năng của một học sinh, Nhiễm Thanh theo tiềm thức muốn bò dậy đọc sách.

Thế nhưng cơn buồn ngủ nặng nề đã bóp chặt lấy y, Nhiễm Thanh cuối cùng lại bị kéo về phía bóng tối.

Cứ mê man say giấc chẳng rõ bao lâu, khi ý thức Nhiễm Thanh khôi phục lại lần nữa, xung quanh y im ắng không một tiếng động.

Hoàn cảnh tĩnh lặng nhường này khiến Nhiễm Thanh giật thót kinh hãi —— Đã xảy ra chuyện gì? Sao mọi người đều bặt vô âm tín thế này?

Một nỗi hoảng loạn mãnh liệt dâng lên trong lòng, Nhiễm Thanh hoảng hốt ngẩng phắt đầu lên, đập vào mắt là tấm bảng đen chi chít chữ phấn, cùng với thầy Vật lý đang khom người chép bài lên đó.

Còn bên cạnh Nhiễm Thanh, trong phòng học tĩnh mịch, tất cả mọi người đều đang chăm chú chép bài, ngoại trừ tiếng ngòi bút sột soạt lướt trên mặt giấy, cả lớp học này chẳng còn âm thanh nào khác.

Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc gần gũi này, lắng nghe những thanh âm sột soạt êm tai kia, sự hoảng sợ trong lòng Nhiễm Thanh dần tan biến. Y không nhịn được thở hắt ra một hơi dài, thả lỏng toàn thân.

—— Thật may, mọi người chỉ đang chép bài, không có bỏ đi.

Cậu bạn cùng bàn ở cạnh bên chợt dùng cùi chỏ huých nhẹ y một cái, hạ thấp giọng nói: "Tối qua cậu đi trộm chó đấy à? Sao một giấc ngủ liền ba tiết thế, lúc tiết một thầy Cận gọi cậu, cậu cũng chẳng phản ứng gì."

Cậu bạn cùng bàn tỏ vẻ tò mò, đây là lần đầu tiên thấy cái tên Nhiễm Thanh này ngủ gật trong giờ học.

Nhiễm Thanh thì sửng sốt, vội vàng ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường lớp học.

Kim đồng hồ đang chỉ mười một giờ mười lăm phút, thế mà đã sắp đến trưa rồi.

Y vậy mà lại ngủ say đến thế, đánh một giấc suốt ba tiếng đồng hồ ngay trong lớp học.

Nhiễm Thanh định lên tiếng, nhưng một cảm giác tê rần dữ dội chợt lan tỏa khắp cánh tay. Duy trì một tư thế gục trên bàn quá lâu khiến máu huyết ở tay y không lưu thông được.

Đôi tay giờ phút này hệt như bị điện giật, Nhiễm Thanh đau đến mức nhăn nhó mặt mày, hít ngược mấy ngụm khí lạnh.

"... Tối qua hơi mất ngủ, chợp mắt không được ngon."

Nhiễm Thanh vừa xoa bóp cánh tay cứng đờ, vừa hạ thấp giọng đáp lại một câu ngắn gọn.

Sau đó lấy bút ra bắt đầu chép bài trên bảng.

Cậu bạn cũng thôi không nói chuyện nữa, lớp học lại một lần nữa chìm vào sự im lặng.