Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhiễm Thanh kinh ngạc đưa mắt đánh giá căn nhà trước mặt. Trong căn phòng ánh sáng lờ mờ, từ trên trần nhà rủ xuống vô vàn những sợi dây đỏ nhỏ xíu, thon dài.

Mỗi đầu dây đỏ đều treo một đoạn xương mảnh, hàng vạn sợi dây đỏ nhỏ xíu rủ xuống từ trần nhà, khẽ khàng đu đưa trong không trung, trông hệt như một bầy đỉa đỏ chen chúc nhung nhúc dưới nước.

Thím Sáu lách qua đám đỉa đỏ kia, châm ba nén nhang trước bài vị ở gian nhà trong.

Thứ mùi nhang khói luẩn quẩn trong phòng lại càng trở nên gay gắt hơn.

Dường như trong căn phòng kín mít này quanh năm suốt tháng đều thắp nhang, nên mới có thứ mùi khói lẹt xộc mũi đến vậy.

"Tao làm nghề nhặt ve chai, trong nhà hơi nặng mùi, mày tự lấy ghế mà ngồi."

Sau khi thắp nhang xong, thím Sáu đi thẳng vào một gian phòng khác tối om om, bên trong vọng ra tiếng lục lọi đồ đạc.

Gian nhà chính treo lủng lẳng đầy dây đỏ, chỉ còn lại Nhiễm Thanh trơ trọi một mình.

Y đứng nép vào góc, cẩn trọng quan sát căn nhà trước mắt.

Rõ ràng căn phòng trống huơ trống hoác, thế nhưng chẳng hiểu sao, đứng dưới đống dây đỏ rợp trời này, Nhiễm Thanh lại có cảm giác như gai đâm sau lưng, tựa hồ đang bị vô vàn ánh mắt soi mói.

Sự khó chịu ấy chỉ biến mất khi thím Sáu bưng một chiếc hộp gỗ nhỏ bước ra. "Bắt đầu được rồi." Thím Sáu ôm chiếc hộp nhỏ ngồi phịch xuống trước bài vị Thiên Địa Quân Thân Sư, lôi từng thứ trong hộp ra.

Vài đoạn nến gãy, mấy bó nhang cột chặt, một tấm gương đồng phản chiếu ánh sáng bàng bạc, cùng dăm ba thứ lặt vặt như bút lông, lọ mực, đồng bạc cũ, cục pin lớn.

Thím Sáu bới tìm trong đống đồ lặt vặt, vừa sắp xếp vừa nói.

"Gương soi vào mấy thứ dơ bẩn đó có thể thiêu đốt tụi nó, khiến tụi nó không dám bén mảng lại gần. Tất nhiên, lắm lúc cũng sẽ chọc điên tụi nó, dùng thế nào thì tùy vào mày thôi."

"Với lại gương thủy tinh dễ vỡ lắm, cái gương đồng này xịn hơn, cho mày mượn."

Thím Sáu nói đoạn, chìa tấm gương đồng cỡ bàn tay về phía Nhiễm Thanh.

Mặt gương hoàn toàn bằng đồng được mài nhẵn thín, tuy không rõ nét bằng gương thủy tinh, nhưng cũng đủ phản chiếu khuôn mặt Nhiễm Thanh.

Thím Sáu lại dúi cho y một nắm nhang rẻ tiền: "Mày không biết hút thuốc, trông bộ dạng cũng chẳng ưa gì mùi khói, lát nữa cứ cầm đống nhang này mà đi vào, mùi của mớ nhang này tụi quỷ cũng ớn lắm, ít nhiều cũng có tác dụng."

Vừa dứt lời, thím Sáu lôi ra một ấm nước lớn, sau đó mở nắp, dội thẳng một mạch từ trên đầu Nhiễm Thanh xuống.

Dòng nước lạnh buốt dội từ đỉnh đầu xuống chân, Nhiễm Thanh chốc lát đã ướt sũng nhẹp.

Cũng may bây giờ đang là mùa hè, nên không lạnh cho cam.

Nhiễm Thanh thoáng ngỡ ngàng, chỉ thấy thím Sáu đặt ấm nước xuống, bảo: "Phần lớn quỷ đều sợ nước lạnh, nước còn có thể át mùi. Mày cứ làm ướt sũng người rồi vào trong, khối con quỷ sẽ chẳng đánh hơi thấy mày đâu."

Nhìn Nhiễm Thanh đưa tay lên ngửi mùi nước trên người, thím Sáu chép miệng: "Khỏi ngửi, nước máy hứng từ vòi thôi, chẳng có vị gì sất."

Vừa nói, thím Sáu lôi từ trong đống lặt vặt của chiếc hộp nhỏ ra một cái trống nhỏ hình vuông.

Chẳng biết chiếc trống nhỏ được làm từ vật liệu gì, trên mặt trống vẽ những họa tiết quái dị, nhìn hệt như vô vàn con mắt lộn xộn, rối rắm. Nhưng những con mắt rối rắm ấy, thấp thoáng lại xếp thành một khuôn mặt gớm ghiếc.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc trống nhỏ, tim Nhiễm Thanh nảy lên thon thót, một nỗi sợ hãi âm lãnh khó hiểu trỗi dậy. Những con mắt phác họa bằng những đường nét thô kệch ấy, rõ ràng vẽ rất qua loa, nhưng nhìn kỹ lại tựa như đang sống dậy. Trong thoáng chốc, những con mắt ấy thậm chí còn như đang ngoe nguẩy quan sát Nhiễm Thanh.

Hơi lạnh buốt lan ra dọc sống lưng, Nhiễm Thanh dường như đang thực sự bị vô số nhãn cầu lúc nhúc đánh giá, cảm giác rợn tóc gáy.

Thím Sáu lại như chẳng mảy may nhận ra sự khác thường của Nhiễm Thanh. Bà đặt chiếc trống nhỏ lên đầu gối, giơ chiếc dùi trống bé xíu lên, nói với Nhiễm Thanh.

"Lát nữa tao gõ bốn nhịp trống xong, sẽ tiễn mày vào đó."

"Sau khi vào trỏng, mày tự mình bước ra khỏi cửa, đi ra ngoài tìm cha mày."

"Ra ngoài rồi, bất kể nhìn thấy gì, nghe thấy gì, tuyệt đối không được phát ra tiếng động. Cho đến khi mày tìm thấy hồn của cha mày, thì dẫn lão về đây."

"Việc mày phải làm rất đơn giản, cấm đụng chạm vào bất cứ thứ gì, cấm mở miệng nói chuyện."

"Phần còn lại, cứ để tao lo..."

Thím Sáu vừa dặn dò, vừa lấy hai cây nến đỏ từ trong chiếc hộp nhỏ ra đặt dưới chân, quẹt diêm thắp sáng.

Sau đó bà lôi ra một nhúm tóc vụn, hơ cháy trên ngọn lửa của cây nến gãy.

Bà ta thế mà chẳng biết từ lúc nào đã cắt được tóc của cha Nhiễm Thanh.

Kéo theo cái mùi khen khét của tóc cháy khét lẹt tỏa ra khắp phòng, Nhiễm Thanh loáng thoáng cảm thấy những sợi dây đỏ rủ xuống trên đầu đang khẽ rung lên bần bật, dường như có vô vàn những âm thanh xào xạc ồn ã phát ra.