Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Y vậy mà đã thoát khỏi trạng thái lờ đờ u ám ấy, khôi phục lại sự tỉnh táo.
Thế nhưng căn phòng trước mắt, đã thay hình đổi dạng.
Nhang nến bày la liệt khắp gian nhà chính, gần như chẳng còn chừa lại chỗ đặt chân. Ánh nến cháy rực ken đặc, khiến không khí bỗng chốc trở nên nóng ran ngột ngạt, ép người ta thở chẳng ra hơi.
Chẳng biết từ đâu ra nhiều nhang đèn đến vậy, rõ ràng ban nãy không hề có.
Mà dưới ánh nến lờ mờ, trước bài vị Thiên Địa Quân Thân Sư, chiếc chum lớn kia cắm đầy những cây nhang đang cháy, mùi khói sặc sụa lấp kín khoang mũi.
Thím Sáu ngồi trước bài vị biến mất rồi, thậm chí cả những khuôn mặt người chết trong chum cũng không thấy đâu nữa.
Trong căn phòng nồng nặc mùi nhang khói, chỉ còn sót lại một mình Nhiễm Thanh.
Nhưng xúc cảm lạnh lẽo trên người lại càng thêm buốt giá. Rõ ràng cả căn phòng đều là ngọn lửa bốc cao, thế nhưng ngọn lửa cháy từ đám nhang nến này lại lạnh ngắt hệt như những khối băng, chẳng có mảy may chút hơi nóng nào.
Nhiễm Thanh không kìm được run cằm cặp.
Nơi này chính là Ô Giang Quỷ Giới mà thím Sáu nói sao...
Nhiễm Thanh ngoảnh đầu, nhìn về phía cửa chính của căn nhà.
Hơi chần chừ một chút, y nắm chặt tấm gương đồng trong tay, hít sâu một hơi, cẩn thận bước qua những cây nhang nến đang cháy, hướng về phía cửa đi tới.
Khoảnh khắc đẩy cửa chính ra, căn phòng phía sau Nhiễm Thanh cuộn lên một cơn gió nóng. Trận gió này cuốn theo những đốm lửa li ti bay về phía trước y, tạt vào màn đêm u tối bên ngoài.
Đồng thời, mớ âm thanh i a ồn ào sau lưng y bắt đầu áp sát.
Y cúi đầu, trông thấy từng sợi dây đỏ từ trong nhà luồn lách bò ra, từng hình nhân tí hon kéo theo sợi dây vọt ra ngoài, vây chặt lấy y.
"Chí chóe! Chí chóe!"
"Chí chóe! Chí chóe!"
Đám hình nhân dây đỏ xấu xí vây quanh Nhiễm Thanh không ngừng tru tréo, thúc giục y đi mau ra ngoài.
Nhưng ngoài cửa tối đen như mực, chẳng nhìn thấy cái gì cả.
Nhiễm Thanh thoáng do dự, nhưng cuối cùng vẫn dưới sự giục giã của đám hình nhân này mà cất bước ra khỏi nhà.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, bóng tối tựa như thủy triều rút đi khỏi tầm mắt y.
Cảnh tượng trước mắt y, là một ranh giới xa lạ chưa từng đặt chân tới.
Ngoài cửa không còn là khoảng sân xi măng trước nhà thím Sáu nữa, mà là một con đường đất vàng nhão nhoét âm u. Hai bên đường là cánh rừng già với những cành cây đâm tua tủa.
Phía cuối con đường đất vắt ngược lên dốc, giữa những bụi cỏ dại và cành lá rậm rạp có một khoảng đất trống.
Từng cơn gió âm lãnh thổi tới, trên cánh tay Nhiễm Thanh nổi một tầng da gà lạnh toát.
Y căng thẳng nhìn ngó xung quanh, nhưng chẳng thấy bất cứ thứ tà môn nào.
Trong rừng trống huơ trống hoác, không có quỷ hoang hung tợn, hoàn toàn chẳng có gì.
Đúng lúc này, giọng nói của thím Sáu lại lởn vởn lúc có lúc không, cực kỳ yếu ớt vang lên từ sau lưng Nhiễm Thanh, dường như cách rất xa.
Yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
"... Cứ đi tới trước! Đừng dừng lại, đi thẳng về phía trước, sẽ nhìn thấy hồn của cha mày!"
"Trên đường bất kể nhìn thấy cái gì, nghe thấy cái gì, cũng tuyệt đối cấm không được phát ra âm thanh!"
Giọng thím Sáu vụt tắt, Nhiễm Thanh chợt cảm thấy tầm nhìn có phần rõ ràng hơn đôi chút.
Nắm nhang siết chặt trong tay y, chẳng biết đã bốc cháy từ bao giờ.
Làn khói từ đám nhang đang cháy cuộn lên, không ngừng trôi dạt về phía trước, tựa như đang chỉ đường dẫn lối cho y.
Nhiễm Thanh căng thẳng nắm chặt bó nhang, cất bước đi về phía khu rừng âm u phía trước.
Thân cây cành lá rậm rạp, đâm chồi sinh trưởng điên cuồng khắp khu rừng.
Gió lạnh buốt xương, thỉnh thoảng lại vùn vụt quét qua những tán lá.
Nhưng ở trong cái Ô Giang Quỷ Giới mà thím Sáu bảo là nhan nhản vật chết cùng quỷ hoang này, Nhiễm Thanh lại chẳng nhìn thấy gì sất.
Trong khu rừng trống vắng, chỉ có mình y giơ bó nhang đang cháy, dè dặt cẩn trọng mà rảo bước.
Đám hình nhân dây đỏ nhảy nhót loi choi xúm xít chen lấn phía trước y. Từng dải dây mảnh khảnh trải dọc trên mặt đất, lót thành một con đường trông như tấm thảm đỏ dẫn lối cho Nhiễm Thanh.
Chẳng có ác quỷ, chẳng có du hồn, vắng ngắt vắng tơ.
Nhiễm Thanh thui thủi đơn độc dạo bước giữa cánh rừng u ám đầy quỷ dị này.
Nếu nói trong khu rừng này có thứ gì khiến y cảm thấy bất an, thì đó chỉ có thể là những nấm mồ thấp thoáng ẩn hiện giữa những cành cây đâm ngang bủa dọc.
—— Giữa chốn rừng rậm này, từng nấm mồ rải rác chìm lấp trong bóng tối.
Gió lạnh từng chặp tạt qua, mang theo sự rờn rợn sởn gai ốc. Trong thoáng mụ mị, Nhiễm Thanh cảm giác sâu trong màn đêm dường như có vô vàn cặp mắt đang chằm chằm rình rập y.
…
Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, Nhiễm Thanh rốt cuộc cũng bước ra khỏi khu rừng rùng rợn âm u này, đập vào mắt là một cái đèo hẹp hình thành giữa hai ngọn núi lớn phía trước.