Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Kiếp nạn mà thằng nhãi nhà mày đang gánh chịu hôm nay, không chừng chính là món nợ oan trái do Nhiễm Lão Tam gây ra thời trẻ dội xuống đấy!"
Đối với Nhiễm Thanh, thím Sáu luôn chẳng tiếc buông những lời cay độc, tuyệt nhiên không hề che giấu sự chán ghét và ghẻ lạnh tột độ dành cho y.
Nhưng người đàn bà này, lại đang dốc hết sức lực để giữ mạng cho Nhiễm Thanh... Thái độ vặn vẹo đầy mâu thuẫn ấy, khiến Nhiễm Thanh nhất thời chẳng thể phân định rõ ràng, vị trưởng bối này rốt cuộc là căm hận bố mình, hay là có mối giao tình sâu đậm với ông.
…
Cõng chiếc hũ sành đen ngòm trống rỗng, dắt theo con chó già ốm yếu, Nhiễm Thanh bám gót thím Sáu trở về nhà bà.
Chiểu theo lời căn dặn của thím Sáu, Nhiễm Thanh đặt chiếc hũ sành đen dưới bài vị Thiên Địa Quân Thân Sư trong gian nhà chính, xếp hàng song song với cái vại lớn chứa đầy tro hương kia, sau đó đem con chó già ốm yếu xích lại trước cửa.
Con chó già ốm yếu này có vẻ đã quen hơi Nhiễm Thanh. Lúc Nhiễm Thanh cẩn thận tròng dây xích qua cổ nó, nó chỉ uể oải nhìn y, mặc cho y thao tác.
Xích chó xong xuôi, Nhiễm Thanh thấy thím Sáu vẫn đang thu dọn đồ đạc trong buồng trong, chưa bước ra ngoài, y bèn cầm chổi quét tước sạch sẽ bụi bặm và rác rưởi trên khoảng sân xi măng trước cửa.
Trên nền sân xi măng trước cửa vương vãi rất nhiều vết bùn đất, còn có cả những mảnh vụn xương xẩu bị nhai nát bét, chắc mẩm là kiệt tác của bầy cóc nhái đêm qua.
Quét dọn trước cửa sạch sẽ xong, thấy thím Sáu vẫn chưa ra, Nhiễm Thanh lại lúi húi đi gom mớ vỏ hộp giấy mà bà tiện tay vứt bừa bãi cạnh ổ chó lúc rời nhà, xếp gọn gàng rồi buộc lại đâu ra đấy.
Lo liệu xong xuôi mọi thứ, Nhiễm Thanh ngẩng đầu lên, mới sực phát hiện bóng dáng thím Sáu chẳng biết từ lúc nào đã đứng lù lù trong góc khuất sau cánh cửa chính. Bà đang nhìn y bằng ánh mắt âm u lạnh lẽo, cũng chẳng rõ đã đứng nhìn bao lâu rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, trong cặp mắt cá chết của thím Sáu khó hiểu lóe lên một tia bực dọc.
"...Chân tay cũng lanh lẹ gớm."
Bà hừ lạnh mỉa mai, rõ ràng là lời khen ngợi, nhưng lại nặc mùi châm chọc quái gở.
Bước ra khỏi gian nhà chính, thím Sáu lấy một chiếc túi vải đưa cho Nhiễm Thanh, cất giọng: "Người già thường bảo sư phụ dẫn nhập môn, tu hành cốt ở bản thân."
"Nhưng tao ở đây cũng chẳng có gì nhiều để dạy mày, mày nhập môn được là đủ rồi."
"Cầm mấy thứ này về, tóm cổ con lão quỷ đó lại, hừng đông ngày mai mang tới gặp tao. Nếu mày bắt được nó, tao sẽ dẫn mày đi tìm xác. Vừa hay ngày mai lớp mười một tụi mày được nghỉ học."
Dứt lời, thím Sáu dùng cặp mắt cá chết ngước nhìn sắc trời, gắt: "Không còn chuyện gì nữa, mày cút được rồi."
"Tất nhiên, nếu đêm nay mày chết nghẻo, thì càng tốt, coi như xong chuyện, tao cũng đỡ phải chuốc lấy phiền phức từ cái nhà họ Nhiễm chúng mày."
Trên đường đi tới đây, thím Sáu đã nói thẳng tuột với Nhiễm Thanh, đêm nay đối phó với con lão quỷ kia bà sẽ không nhúng tay vào, y phải tự mình ra trận.
Nếu Nhiễm Thanh ngay cả một lão quỷ quèn cũng không xử lý nổi, thì đừng mơ mộng đến chuyện lội vào Quỷ giới Ô Giang cứu người.
Bắt Nhiễm Thanh một mình đi tróc quỷ đêm nay, rành rành là một màn thử lửa, nhằm kiểm chứng xem y rốt cuộc có chút bản lĩnh nào không.
Về việc này, Nhiễm Thanh không có nửa lời oán thán.
Nếu đến con lão quỷ lảng vảng trước cửa nhà lão Trần mà y cũng chẳng giải quyết xong, thì y quả thực không có tư cách đi gặp Lý Hồng Diệp.
Chiếc túi vải này đựng rặt những món đồ lặt vặt, lúc bắt quỷ sẽ cần dùng tới, trên đường tới đây thím Sáu đã chỉ điểm qua cho y rồi.
Nhiễm Thanh mở túi vải ra, liếc thấy đồ đạc đã tề chỉnh, bèn vắt chéo quai túi lên vai, quay lưng cất bước.
Khu đô thị Nguyệt Chiếu lúc đêm sâu, gió sương buốt giá.
Lớp mù sương dày đặc cuồn cuộn giăng kín cả thành phố ban ngày, đến đêm vậy mà lại tan biến sạch bách.
Lúc này trong thành phố Nguyệt Chiếu gần như chẳng còn bóng dáng sương mù, tầm nhìn hoàn toàn không bị cản trở.
Nhiễm Thanh lủi thủi độc hành trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo dưới chân núi Chung Sơn. Chẳng bao lâu sau khi rời khỏi căn nhà trệt của thím Sáu, y nhanh chóng nhận ra giữa bóng tối sau lưng đang có thứ gì đó bám theo.
Những ánh mắt nhuốm đầy ác ý, đang lượn lờ chòng chọc phía sau y.
Dưới bức màn đêm, những thứ vất vưởng trôi dạt trong thành phố Nguyệt Chiếu đã bị y thu hút mà tụ tập kéo tới.
Tẩu âm nhân quẩn quanh giữa lằn ranh âm dương, nắm trong tay bản lĩnh đối phó với ma quỷ, nhưng đồng thời cũng là thứ mồi nhử dễ câu dụ đám tà vật âm u này nhất.
Những ánh mắt độc địa kia, cùng với chuỗi âm thanh sột soạt sầm sì mang theo lai ý bất thiện, đang đuổi sát sau lưng Nhiễm Thanh ngày một gần.