Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thảo nào khi thím Sáu nhìn thấy mặt nạ Na hí, biểu cảm lại phức tạp đến vậy! Chiếc mặt nạ này tuy uy lực cường hãn, nhưng độ an toàn làm sao sánh bằng chiếc trống da cừu của thím Sáu. Quỷ nhãn dương thần tuyệt nhiên chẳng hề có ý định cướp đoạt thân xác bà.
Nhiễm Thanh hít một hơi thật sâu, kéo lê cơ thể rã rời nhìn bao quát căn phòng khách trước mặt.
Cảnh tượng hoang tàn bừa bãi. Hai cái xác quái vật nằm vắt ngang vũng máu tanh tưởi, thứ vật chất đỏ trắng trong cái đầu khô đét vỡ nát vương vãi khắp mặt sàn.
Tiếp theo đây, hai cái xác này phải xử lý ra sao...
Đầu Nhiễm Thanh ong ong, trong lòng ngập tràn hoang mang.
Lúc đối diện với cơn nguy kịch sinh tử ban nãy, y chỉ biết dốc mạng mà giành giật sự sống.
Đến giờ, khi đã hạ sát hai con quái vật, đối mặt với bãi chiến trường ngổn ngang trong phòng khách, Nhiễm Thanh lại có phần luống cuống, chẳng biết phải thu dọn tàn cuộc thế nào.
Vốn dĩ y chỉ định lấy cớ đến thăm hỏi bố mẹ Lý Hồng Diệp, tìm cơ hội thó một món đồ trong nhà rồi đánh bài chuồn. Nào ngờ hai người sống sờ sờ trong căn nhà này, vậy mà đã hóa thành quái vật.
Nếu hai cái xác này bị người khác phát hiện, y phải giải thích ra sao?
Phải hủy thi diệt tích ư?
Nhưng hai cái xác to tướng thế này, hủy thi diệt tích kiểu gì?
Chuyện này khác hẳn con lão quỷ đêm qua. Lão quỷ đó có thể dùng bạo lực nhồi nhét thẳng vào trong hũ.
Nhưng hai con quái vật này thì...
Giữa lúc đang vò đầu bứt tai suy tính, thứ mùi hôi thối trên người Nhiễm Thanh lại càng bốc lên gay gắt. Mùi tanh tưởi nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến Nhiễm Thanh buồn nôn dữ dội.
Y chẳng màng đoái hoài gì đến mấy cái xác ngoài phòng khách nữa, bám tường lảo đảo bước nhanh vào nhà vệ sinh. Vặn tung vòi nước, y liên tục vã nước lên mặt.
Dòng nước lạnh buốt cuốn trôi vệt máu đen ngòm, rửa trôi những vụn thịt nhầy nhụa đỏ trắng trên mặt Nhiễm Thanh. Nương theo lớp chất thải tanh hôi bị nước cuốn đi, mùi xú uế trên người y cũng dịu bớt phần nào. Đầu óc Nhiễm Thanh dưới sự kích thích của dòng nước lạnh cũng dần dà tỉnh táo trở lại.
Giây phút này, cái đầu vốn đang mụ mẫm, trì trệ vì kiệt sức của y rốt cuộc cũng vớt vát lại được đôi chút minh mẫn.
"...Trong thành phố không những có quái vật, mà quái vật còn có khả năng ngụy trang thành người sống."
"Gọi là Biến bà sao..."
Lúc đeo mặt nạ Na hí, những tiếng gào rít hỗn loạn bên tai, dẫu chỉ là hồi tưởng lại cũng đủ khiến Nhiễm Thanh nhức buốt cả đầu.
Nhưng đám ác quỷ lúc gầm rú, rành rành đã gọi hai con quái vật này bằng cái tên ấy.
Biến bà...
Nhiễm Thanh ngẩng đầu, nhìn hình bóng mình phản chiếu trong gương. Khóe miệng y giật giật, nặn ra một nụ cười thảm hại, cứng đờ còn khó coi hơn cả mếu.
"Hóa ra trên đời này thực sự tồn tại Biến bà..."
Lão Biến bà, tuyệt đối là một trong những câu chuyện ma truyền miệng phổ biến nhất vùng Tường Kha miền Tây Nam.
Chẳng biết đã có bao nhiêu đứa trẻ từng bị cái câu chuyện do người lớn kể dọa cho khiếp vía đến mức đêm về gặp ác mộng.
Hồi nhỏ lúc còn sống trong bản, Nhiễm Thanh cũng từng được bà nội kể cho nghe câu chuyện ma này.
Đây là một câu chuyện ma mang tính ngụ ngôn, chỉ nhuốm chút màu sắc rùng rợn, dọa dẫm. Nhiễm Thanh vẫn luôn đinh ninh đó chỉ là chuyện người già bịa ra để dọa trẻ con.
Câu chuyện kể về một cặp chị em nhỏ tuổi trông nhà. Người lớn trong nhà ra đồng làm ruộng, trước khi đi dặn dò hai đứa trẻ tuyệt đối không được mở cửa cho bất kỳ ai, lão Biến bà sẽ hóa thành bà lão vào làng ăn thịt người.
Nhưng người lớn vừa đi khuất chẳng bao lâu, lão Biến bà quả thực đã mò tới. Mụ hóa thành một bà lão hiền từ gõ cửa, rắp tâm lừa hai chị em mở cửa.
Người chị rất cảnh giác, không chịu mở. Nhưng đứa em trai ngây dại lại mắc bẫy, mở toang cánh cửa lớn. Lão Biến bà vào nhà, cười mỉm hiền từ xin ngụm nước uống.
Người chị hết cách, chỉ đành múc nước cho lão Biến bà uống. Nhưng uống xong, lão Biến bà lại bảo mình mệt quá, muốn ngồi nghỉ ngơi một lát.
Người chị không dám chọc giận Biến bà, chỉ giữ rịt lấy em trai không cho chạy lại gần, để Biến bà ngồi nghỉ, định bụng đợi người lớn về sẽ đuổi mụ đi.
Thế nhưng lão Biến bà lại tỏ ra vô cùng hiền từ, dỗ dành một chốc đã khiến đứa em trai cười khanh khách. Đứa em vùng khỏi tay chị chạy đến chơi đùa cùng Biến bà, chơi vô cùng vui vẻ.
Trời tối sầm lại, người lớn trong nhà vẫn chưa thấy về. Người chị muốn đuổi Biến bà đi, nhưng lão Biến bà lại bảo trời tối mù mịt mụ không nhìn rõ đường, muốn xin ngủ lại một đêm.
Lúc múc nước rửa chân, Biến bà vô cùng tỉ mỉ kỳ cọ đôi bàn chân đứa em trai cho sạch bong kin kít, ánh mắt cứ hau háu nhìn chằm chằm đôi bàn chân trắng nõn nà của thằng bé mà chảy dãi ròng ròng.