Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người chị nhìn thấy cảnh tượng ấy vô cùng sợ hãi, biết tỏng Biến bà thích ăn thịt những đứa trẻ sạch sẽ. Thế là thừa lúc Biến bà không để ý, cô bé lén bốc một nắm tro bôi bẩn lên chân em trai. Đứa em trai lại chẳng hiểu nổi ý tốt của chị, khóc lóc mách lẻo với lão Biến bà.
Lão Biến bà lại thay chậu nước khác, kỳ cọ lại đôi chân đứa em trai cho sạch sẽ thơm tho.
Người chị thấy chẳng thể ngăn cản nổi, đành viện cớ muốn ôm em trai ngủ, định dẫn em đi trốn. Nhưng đứa em trai lại nằng nặc đòi ngủ chung với người bà hiền từ.
Thế là Biến bà hiền từ liền bế đứa em trai vào buồng trong, ngủ trên chiếc giường của người lớn.
Nửa đêm, Biến bà ra gọi người chị vào ngủ cùng, nhưng người chị đã trốn biệt tăm, không hề ở trên giường.
Biến bà lục sục tìm kiếm khắp nhà nhưng chẳng thấy người chị đâu, đành quay lại buồng trong tìm đứa em trai. Mụ chẳng thể ngờ, người chị nãy giờ vẫn đang nấp kín dưới gầm giường của mụ.
Người chị nằm rạp dưới gầm giường cuộn tròn người lại, chẳng dám nhúc nhích, lắng tai nghe tiếng em trai nói chuyện với lão Biến bà trên đầu.
"Bà ơi bà, sao móng tay bà dài thế ạ?"
Lão Biến bà đáp: "Bà già rồi, móng tay mọc dài ra đấy."
Một lát sau, đứa em lại hỏi: "Bà ơi bà, sao răng bà nhọn hoắt thế."
Lão Biến bà cười khùng khục: "Bà nhai hạt óc chó nhiều quá, nên răng mới bị mài nhọn hoắt đi đấy."
Lát sau nữa, đứa em lại hỏi tiếp: "Bà ơi bà, sao bà cứ mút ngón tay cháu thế."
Giọng lão Biến bà trở nên vô cùng khàn đục: "Bởi vì bà thích ngón tay cháu mà!"
Giữa màn đêm đen đặc, trên chiếc giường trên đầu vẳng xuống tiếng nhai xương ngón tay rau ráu "rắc rắc".
Thế nhưng đứa bé trai lại chỉ tò mò, tuyệt nhiên chẳng cảm thấy đau đớn chút nào: "Bà ơi bà, sao bà lại cởi quần áo cháu ra."
"Bởi vì bà thích trái tim bé nhỏ của cháu mà!"
Từng giọt máu tươi đặc quánh rỉ rả men theo khe hở của vạt giường trên đầu nhiễu xuống, tí tách rơi thẳng lên khuôn mặt khiếp đảm tột cùng của người chị...
…
Hồi tưởng lại câu chuyện kinh dị từng nghe thuở ấu thơ, biểu cảm trên gương mặt Nhiễm Thanh lúc này quả thực khó mà diễn tả thành lời.
Có ai ngờ được câu chuyện ngụ ngôn nhuốm màu rùng rợn do người già bịa ra để dọa dẫm trẻ con, vậy mà lại là sự thật cơ chứ.
Trên đời này, thực sự tồn tại loài Biến bà.
Hơn nữa, lúc Biến bà ăn thịt người, quả thực nạn nhân không hề cảm thấy đau đớn!
Bắp chân phải của Nhiễm Thanh bị cắn thủng một lỗ, nhưng mãi cho đến tận bây giờ, y vẫn chưa hề cảm nhận được bất kỳ cảm giác đau đớn nào.
Đứng trước tấm gương hít vào một hơi thật sâu, Nhiễm Thanh chuẩn bị rời khỏi nhà vệ sinh, ra ngoài phòng khách để dọn dẹp xác của hai con Biến bà kia.
Hai cái xác đó tuy máu chảy không nhiều, nhưng thứ mùi hôi thối tỏa ra thì quá đỗi nồng nặc.
Nhiễm Thanh lo sợ mùi xú uế bay ra ngoài, sẽ kinh động đến hàng xóm láng giềng xung quanh.
Đến lúc đó, người ta xúm lại thấy y toàn thân bê bết máu me đứng lù lù trong nhà Lý Hồng Diệp, còn bố mẹ Lý Hồng Diệp thì đã biến thành hai cái xác vô hồn...
Nhưng khoảnh khắc vặn đóng vòi nước toan bước đi, Nhiễm Thanh chợt nhận ra bóng dáng mình phản chiếu trong gương tuyệt nhiên không hề nhúc nhích.
Kẻ trong gương đang dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chòng chọc vào y, hệt như một người hoàn toàn xa lạ.
Một người một bóng cách nhau tấm gương lạnh ngắt đăm đăm nhìn nhau. Cảnh tượng quỷ dị này khiến Nhiễm Thanh đứng sững lại.
Bàn tay y, chậm rãi chùi bớt nước vào quần áo, rồi thò dần vào túi áo.
Chỗ tro hương xúc từ nhà thím Sáu mang theo, vẫn còn.
Thế nhưng chứng kiến động tác của Nhiễm Thanh, cái bóng trong gương lại chẳng hề e sợ. Nó trái lại còn toác miệng cười gằn, để lộ một hàm răng cưa nhọn hoắt như nanh thú.
Nó cười khùng khục: "Mày trúng độc rồi, Nhiễm Thanh."
"Đồ ăn Biến bà đưa mà mày cũng có gan nuốt!"
Cái bóng trong gương lại cất lên tràng cười gằn lạnh lẽo.
Sắc mặt Nhiễm Thanh kịch liệt biến đổi: "Mày là quỷ!"
Nhưng cái bóng trong gương chỉ toác miệng cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ châm chọc: "Mày trúng độc rồi!"
"Mau tìm chỗ nào nằm xuống đi!"
"Sàn nhà vệ sinh lạnh lẽo lắm đấy!"
Kẻ trong gương vừa dứt lời, đầu óc Nhiễm Thanh đột ngột trở nên mụ mẫm, một trận chóng mặt buồn nôn thốc thẳng lên não.
Y theo bản năng đưa tay quệt ngang miệng, bấy giờ mới sực nhận ra bên trong khoang miệng mình vẫn còn vương vấn chút vụn thịt của viên sủi cảo, chính là thứ mà con quái vật ban nãy cố sống cố chết tọng vào miệng y.
Lẽ nào trong lúc mất đi ý thức, y đã vô tình nuốt mớ thịt vụn ấy vào bụng rồi sao?
Cơn choáng váng càng lúc càng trở nên mãnh liệt, Nhiễm Thanh chẳng còn tâm trí đâu mà đoái hoài đến thứ quỷ quái trong gương nữa. Y hoảng hốt xô cửa nhà vệ sinh lảo đảo bước ra. Nhưng mới lết được hai bước, thứ cảm giác trời đất quay cuồng đã ập đến như bão táp.