Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhiễm Thanh chỉ thấy trước mắt tối sầm lại, cả người đổ rầm xuống mặt sàn.

Bóng tối, trong chớp mắt đã hoàn toàn nhấn chìm Nhiễm Thanh.

Giữa cơn mê man tăm tối mụ mẫm ấy, Nhiễm Thanh tựa hồ đã rời khỏi nhà Lý Hồng Diệp, lạc bước đến một cõi xa lạ nào đó. Xung quanh y nhung nhúc những bóng người chạy lăng xăng qua lại.

Những bóng người đó còn chỉ trỏ về phía y, gào rít bằng những âm thanh chói tai quái gở, xì xào bàn tán không ngớt.

Nhưng Nhiễm Thanh nằm liệt giữa bóng đêm lại cảm thấy cơ thể nặng trĩu tựa đeo đá, đến việc nhấc một ngón tay lên cũng là điều không tưởng.

Cứ như vậy chẳng rõ thời gian trôi qua bao lâu, bộ não đang trong trạng thái đình trệ, đờ đẫn của Nhiễm Thanh bỗng bắt được tiếng chìa khóa lạch cạch xoay trong ổ khóa.

Thứ âm thanh vụn vặt ấy tuy rất khẽ khàng, nhưng lại ngay tắp lự đánh thức Nhiễm Thanh. Y thảng thốt mở bừng mắt, nhận ra bản thân vẫn đang nằm sóng soài trên mặt sàn lạnh ngắt nhà Lý Hồng Diệp.

Phòng khách chìm trong bóng tối mù mịt, bên ngoài cửa sổ cũng là một mảng đen đặc chẳng có lấy một tia sáng. Y vậy mà đã ngất lịm từ sáng sớm cho tới tận lúc trời tối mịt.

Còn phía cánh cửa chính nhà Lý Hồng Diệp, từ khe ổ khóa lại truyền đến tiếng vặn chìa lạch cạch, vang lên the thé đinh tai giữa màn đêm tĩnh mịch chết chóc.

Nhiễm Thanh hoảng hốt tột độ.

Lẽ nào trong nhà Lý Hồng Diệp vẫn còn người khác? Bây giờ trời tối mới mò về nhà sao?

Y cố gượng nhổm dậy, nhưng lại phát hiện toàn thân rã rời, mềm nhũn, đến việc nhấc nổi cánh tay cũng vô vàn chật vật.

Chỉ đành trơ mắt ếch nhìn tiếng vặn chìa khóa ngoài cửa chính im bặt, ngay sau đó, cánh cửa hé mở.

Ánh đèn vàng vọt, tù mù ngoài hành lang hắt vào khoảng huyền quan. Một con chó già ốm yếu lách qua khe cửa chui tọt vào trong. Nối gót theo sau là một người phụ nữ trung niên với sắc mặt âm u, đầu quấn khăn, mặc chiếc váy sáp nhuộm cáu bẩn.

Thím Sáu...

Khoảnh khắc nhìn thấy thím Sáu, Nhiễm Thanh đứng sững lại.

Y theo bản năng muốn lồm cồm bò dậy.

Thế nhưng cơ thể vừa dồn sức nhấc lên, cái đầu đã mất kiểm soát nện rầm xuống đất, phát ra một tiếng "uỳnh" trầm đục.

Bắt gặp cảnh tượng này, thím Sáu vội vã chạy xộc tới, bước chân dồn dập nhảy tót qua hai cái xác quái vật.

"Nhãi ranh, mày không sao chứ?!"

Thím Sáu vươn tay đỡ lấy khuôn mặt Nhiễm Thanh, ánh mắt căng thẳng nhìn xoáy vào mắt y: "Có nhìn rõ không?"

Thím giơ ba ngón tay lên: "Đây là mấy?"

Nhiễm Thanh ngớ người một thoáng, thều thào đáp: "Ba..."

Lúc này thím Sáu mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà bước ra huyền quan đóng chặt cửa lại, bật công tắc đèn phòng khách, bấy giờ mới quay trở lại chỗ Nhiễm Thanh.

Xốc Nhiễm Thanh đang nhũn như bún lên ghế sô-pha nằm nghỉ, thím Sáu ngồi chồm hổm bên cạnh, cẩn thận kiểm tra vết thương cho y.

"Vậy mà lại là hai con Biến bà... Thằng nhãi nhà mày mạng lớn thật đấy," Thím Sáu vừa kiểm tra vết thương cho Nhiễm Thanh, vừa lẩm bẩm một mình.

Người phụ nữ trung niên vốn dĩ luôn tỏ ra hung thần ác sát, khoảnh khắc này, biểu cảm trên khuôn mặt bà vậy mà lại đong đầy sự nhẹ nhõm và sợ hãi dư âm.

Nhiễm Thanh nằm bẹp trên sô-pha ngây ngẩn nhìn bà. Bắt gặp vẻ căng thẳng trên khuôn mặt sạm đen, thô ráp của thím Sáu, trong cơn hoảng hốt, y bỗng có cảm giác như mình đang nằm mơ.

Người thím Sáu hung thần ác sát kia, thế mà lại đang lo lắng cho y...

Y vẫn luôn đinh ninh thím Sáu chỉ mang lòng chán ghét và ghẻ lạnh đối với mình.

Nhiễm Thanh chẳng dám hó hé nửa lời, nhưng trong lòng lại ngập tràn hơi ấm.

Một luồng hơi ấm và sự bùi ngùi xa lạ, đang âm thầm lan tỏa khắp cơ thể y.

Từ ngày bà nội qua đời, đã bao năm ròng rã trôi qua, chẳng còn ai quan tâm y chân thành đến vậy nữa...

Đợi đến khi kiểm tra kỹ lưỡng một lượt, thím Sáu mới vuốt ống quần Nhiễm Thanh xuống, lên tiếng: "Không có gì đáng ngại đâu, vết thương không sâu, chỉ là trúng độc của Biến bà thôi, nằm nghỉ thêm một lát là khỏe."

Nói đoạn, thím Sáu bước tới góc phòng khách, ngồi chồm hổm cạnh cái âu sắt nhỏ dùng để cho chó ăn, nhặt lên xem xét cẩn thận.

Thấy thím Sáu đi kiểm tra cái âu sắt, con chó đang canh chừng cạnh sô-pha lập tức run bần bật, cụp đuôi lại, khiếp sợ nằm rạp xuống sàn.

Điệu bộ hệt như trời sắp sập đến nơi.

Nhiễm Thanh nhìn mà ngớ người, chẳng hiểu sao con chó này tự dưng lại hoảng sợ đến mức ấy.

Còn thím Sáu lúc này đã xách cái âu sắt đứng thẳng lên, lạnh lùng dán mắt vào con chó.

"Tao bảo mày đi theo Nhiễm Thanh, gặp lúc nguy nan thì để mắt trông chừng nó một chút. Mày thì hay rồi, thấy đồ ăn là tươm tướp sáp lại. Đồ Biến bà cho mà cũng có gan đớp!"

"Mày chán sống rồi phải không? Không cần cái mạng này nữa chứ gì? Nết không phải Nhiễm Thanh có bản lĩnh, thì đêm nay mày đã hóa thành cục cứt trong bụng Biến bà rồi!"