Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thím Sáu xách cái âu sắt hầm hầm tức giận bước tới, sắc mặt âm u, hung tợn tột độ. Nửa khuôn mặt dữ dằn dưới góc khuất của ánh đèn, trông kinh hoàng hệt như một con ác quỷ vươn mình từ địa ngục.
Thấy điệu bộ này của thím Sáu, đừng nói là chó, ngay cả Nhiễm Thanh cũng thấy da đầu tê rần.
Thím Sáu còn đáng sợ hơn cả quỷ!
Toàn thân y nhũn như bùn, sức cùng lực kiệt chẳng thể nhúc nhích.
Còn con chó đang nằm rạp cạnh sô-pha thì càng khiếp đảm cụp chặt đuôi, sợ hãi đến mức toàn thân run lên bần bật.
Thím Sáu phẫn nộ ấn ghì đầu con chó xuống, vung cái âu sắt nện chát chát lên đầu nó: "Tao cho mày ăn này! Cho mày ăn này!"
"Nói rát cả họng bao nhiêu lần rồi mà mày vẫn chứng nào tật nấy, tham ăn háu đói y như một con chó! Mày làm chó lâu quá, tưởng mình là chó thật rồi hả!"
"Cái mỏ cũng không quản nổi!"
"Tao cho mày ăn này! Cho mày ăn này!"
Thím Sáu với khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn giương cao cái âu sắt, điên tiết nện liên hồi lên đầu con chó.
Tiếng va đập binh boong vang lên khiến Nhiễm Thanh sởn cả gai ốc.
Nhưng điều khiến Nhiễm Thanh kinh hãi tột đỉnh, lại là những lời thím Sáu vừa thốt ra.
Làm chó lâu quá... Thím Sáu đang nói cái quái gì vậy!
Đây chẳng phải là một con chó sao?
Nhiễm Thanh bàng hoàng nhìn con chó già ốm yếu kia, đang bị thím Sáu nện cho run lẩy bẩy.
Rốt cuộc, con chó bật ra tiếng khóc khiếp đảm.
Tiếng gào khóc của một bé gái, vỡ òa giữa không gian phòng khách.
"Thím ơi cháu biết lỗi rồi! Cháu xin thím đừng đánh nữa! Huhu..."
…
Tiếng khóc của một bé gái vỡ òa giữa phòng khách, trong tích tắc khiến Nhiễm Thanh đang nằm liệt trên sô-pha sởn hết cả gai ốc.
——Con chó thím Sáu nuôi này, vậy mà lại biết nói tiếng người?!
Y kinh ngạc tột độ nhìn chòng chọc vào con chó, bắt đầu hoài nghi cả mắt và tai của chính mình.
Tại sao chó lại biết nói tiếng người cơ chứ!
Lẽ nào con chó này cũng là quái vật?
Thế nhưng Nhiễm Thanh đã ở chung với con chó này lâu như vậy, lại chưa từng mảy may cảm nhận được bất kỳ mối nguy hiểm nào.
——Lúc y bị con Biến bà tóm chặt, toàn thân y rành rành đã lạnh toát đổ mồ hôi hột cơ mà!
Nhiễm Thanh bàng hoàng khó tin, nhưng thím Sáu lại hoàn toàn dửng dưng trước tiếng khóc lóc van xin của "con chó".
Sắc mặt bà âm u, giương cao cái âu sắt, không ngừng nện rầm rầm xuống đầu con chó. Giữa những tiếng binh boong dội lại liên hồi, chiếc âu sắt rất nhanh đã bị đập cho móp méo biến dạng.
Mãi đến khi xả được hòm hòm cơn giận, thím Sáu mới hậm hực buông tha cho con chó, tung một cước đá phăng nó lăn lông lốc đến sát chân Nhiễm Thanh.
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, bảo mày phải quản chặt cái mồm vào! Đừng có bạ cái gì cũng đớp!"
"Bà đây mới nới lỏng cho mày có mấy ngày, mày đã coi lời tao như gió thoảng bên tai rồi hả!"
"Hai con Biến bà đấy! Khốn kiếp! Nếu không nhờ Nhiễm Thanh có mặt nạ Na hí, thì cả mày lẫn nó đều đi chầu diêm vương hết rồi!"
"Hai cái con Biến bà này, đến ngay cả tao chạm trán cũng có phần nguy hiểm! Thế mà mày to gan lớn mật dám xơi cả đồ bọn chúng cho!"
"Nếu mày đã ương bướng không chịu nghe lời tao, thì cút xéo ngay cho khuất mắt! Xéo đi cho xa! Đỡ để bà đây nhìn thấy con ranh con cãi lời mày lại chướng tai gai mắt!"
Thím Sáu phẫn nộ mắng nhiếc con chó. Ngọn lửa giận dữ và sự sợ hãi dư âm rành rành không phải đồ giả, hoàn toàn hệt như cơn thịnh nộ của bậc phụ huynh dành cho đứa con bất trị trong nhà.
Con chó bị đá văng nằm rạp run bần bật bên mép ghế sô-pha, bật ra tiếng thút thít nấc lên từng hồi, y hệt tiếng khóc của một bé gái.
"Huhu... Cháu biết lỗi rồi, thím ơi."
"Thím đừng giận nữa mà, huhu... Từ nay cháu không dám thế nữa, sau này cháu sẽ ngoan ngoãn vâng lời."
"Huhu... Cháu thề sau này nhất định sẽ nghe lời mà! Thím đừng đuổi cháu đi, huhu..."
Tiếng khóc của bé gái vô cùng khẩn thiết, nghe mà khiến lòng người nảy sinh niềm thương cảm.
Thím Sáu lúc này đang thở hổn hển dồn dập. Xả xong một trận lôi đình, rõ ràng bà cũng đã thấm mệt.
Vứt toẹt cái âu sắt đã móp méo dúm dó trong tay xuống đất, thím Sáu bước lại gần Nhiễm Thanh.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn hoang mang của y, thím Sáu lạnh lùng cất giọng: "Con nhãi ranh này là do tao nhặt về mấy năm trước. Vốn dĩ nó là người, bị một gã sư hổ mang trọc đầu từ Nam Dương sang dùng tà thuật Thái sinh chiết cát hành hạ tàn độc, biến thành thế này để gã dắt theo bên người làm đồng tử."
"Sau khi tao tự tay kết liễu gã trọc đó, thì giữ con nhãi này lại nuôi bên mình. Vốn trông mong lúc gặp nguy nan, nó có thể giúp mày một tay, nào ngờ cái mỏ nó lại tham ăn đến thế, đồ Biến bà cho mà cũng có gan đớp vào miệng."