Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sẽ chuốc lấy những rắc rối chẳng đâu vào đâu.

Trong phòng trọ, Nhiễm Thanh dùng nước sôi úp một tô mì gói.

Ở những căn phòng trọ kế bên, đám học trò vẫn chưa ai yên giấc, tất cả đều đang cắm cúi đọc sách, giải đề trong căn phòng của riêng mình.

Đã thi đỗ vào trường số Ba, lại còn là học sinh nghèo, thì chẳng có đứa nào dám lơi lỏng dẫu chỉ một phút giây.

Chốt chặt cửa phòng xong xuôi, Nhiễm Thanh thấy Tiểu Miên Hoa cứ nhìn tô mì gói của y mà thèm thuồng rỏ dãi, bèn lôi ra một cái bát lớn, định bụng úp cho cô bé một tô.

"Em muốn ăn loại cay hay không cay?" Nhiễm Thanh giơ mấy gói mì mang hương vị khác nhau lên hỏi han.

Cô bé khoác da chó nhìn chòng chọc vào vỏ gói mì trong tay Nhiễm Thanh đầy phấn khích, cái đuôi ngoáy tít mù mừng rỡ, nhưng tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.

Nhiễm Thanh thì thầm hỏi lại vài tiếng vẫn chẳng thấy tăm hơi phản hồi, lúc này mới sực phát hiện cô bé này đã trở nên vô cùng kỳ quái.

Cô bé chỉ vui sướng nhìn Nhiễm Thanh, mừng rỡ vẫy đuôi. Thế nhưng dáng vẻ, điệu bộ này lại khác xa một trời một vực so với lúc mới đến. Tựa hồ cô bé đã quên béng mất việc bản thân biết nói tiếng người...

Sắc mặt Nhiễm Thanh thoáng chốc sượng cứng.

Y trầm mặc vài giây, rồi thả hai gói mì xuống sàn nhà, để cô bé tự mình lựa chọn.

Tiểu Miên Hoa lại chẳng hề mảy may phát giác ra nét mặt phức tạp của Nhiễm Thanh. Nó chỉ hớn hở thò chân trước bên phải ra, đè lên gói mì tôm chua cay bên trái. Sau đó lại vui vẻ ngẩng đầu lên, nghểnh cổ nhìn Nhiễm Thanh, cái đuôi vẫn ngoáy tít mù đầy phấn khích.

Khoảnh khắc này, cô bé đã thực sự biến thành một con chó, trên người chẳng còn sót lại mảy may dấu vết nào của con người.

Nhiễm Thanh ném cho cô bé một ánh nhìn ngổn ngang trăm mối, lặng lẽ bóc vỏ, úp cho cô bé một tô mì.

Sau đó y đặt tô mì xuống sàn, trân trân nhìn cô bé cúi gầm mặt, vui sướng thè lưỡi ra liếm láp thưởng thức.

Nhiễm Thanh ngồi sụp bên cạnh ngẩn ngơ nhìn hồi lâu, mới chậm rãi buông một tiếng thở dài.

"...Bản thân mình còn đang ngập ngụa trong vũng bùn lầy, thế mà vẫn còn rảnh rỗi đi xót thương cho kẻ khác."

Nhiễm Thanh tự giễu, khóe môi nhếch lên một nụ cười khổ sở. Y lắc đầu với tâm trạng ngổn ngang, bắt đầu lùa tô mì của chính mình.

Vừa ăn mì, Nhiễm Thanh vừa lật mở cuốn sổ từ vựng, lẩm nhẩm học thuộc những từ tiếng Anh ghi chép trên đó.

Đã mấy ngày ròng y chẳng được học hành tử tế, kỳ thi cuối kỳ lại đang kề cận ngay trước mắt. Y bắt buộc phải chắt mót mọi khoảng thời gian rảnh rỗi để đuổi kịp tiến độ bài vở.

Kế hoạch học tập vạch sẵn đã bị gác lại mấy ngày liền, tuyệt đối không thể lãng phí thêm chút thời gian quý báu nào nữa.

Nhiễm Thanh lúc này chỉ mong mỏi giải quyết cho xong chuyện của Lý Hồng Diệp càng sớm càng tốt, để quỹ đạo cuộc sống của bản thân quay về nhịp độ bình thường.

Bây giờ cách giờ hẹn mười một rưỡi vẫn còn một khoảng, Nhiễm Thanh vẫn có thể tranh thủ học thuộc thêm vài từ vựng, giải thêm vài bài tập.

Húp cạn nước mì, rửa sạch bong hai cái bát, Nhiễm Thanh lại ngồi vào bàn học, trải tờ đề thi ra bắt đầu giải bài.

Chiếc bàn học quen thuộc, tờ đề thi quen thuộc, tư thế cầm bút quen thuộc... Những khung cảnh thân thương gần gũi này giúp Nhiễm Thanh rất nhanh chìm đắm vào việc học, quăng sạch sành sanh mớ ma quỷ ám muội rùng rợn kia ra khỏi đầu.

Chỉ khi dồn toàn bộ tâm trí vào việc giải đề, Nhiễm Thanh mới có thể tạm thời lãng quên mọi phiền muộn, bi thương.

Mãi cho đến khi cô bé đang nằm phủ phục dưới chân y đột nhiên đứng dậy, dùng móng vuốt cọ cọ vào chân Nhiễm Thanh. Lúc này Nhiễm Thanh đang mải mê giải đề mới sực ngẩng đầu lên, nhận ra đã 23:25 rồi.

Chỉ còn vỏn vẹn năm phút nữa là đến giờ hẹn với thím Sáu.

Nhiễm Thanh bấy giờ mới cuống cuồng vơ vội quần áo mặc vào, dắt theo Tiểu Miên Hoa ra khỏi cửa.

Lúc đi xuống lầu, vừa khéo đụng mặt Đinh Dũng phòng bên cạnh chạy ra ngoài đi tè. Chạm mặt Nhiễm Thanh dắt theo chó ngoài hành lang, Đinh Dũng giật nảy mình.

"Mày đào đâu ra con chó này thế?"

Nhiễm Thanh vội vã đưa tay lên miệng "suỵt" một tiếng, đáp nhỏ: "Của bạn tao, tao mang đi trả ngay đây."

Y nơm nớp lo sợ tiếng của Đinh Dũng sẽ kinh động đến lão Trần chủ trọ, đến lúc đó y lại bị ông lão mắng cho một trận té tát.

Lén lút dắt Tiểu Miên Hoa xuống lầu, Nhiễm Thanh hộc tốc chạy ra khỏi khu ổ chuột đường Thanh Viên.

Trên cây cầu vượt ngay ngã tư đường Thanh Viên, Nhiễm Thanh đã thấy bóng dáng thím Sáu.

Cây cầu vượt tối om thoắt ẩn thoắt hiện giữa màn đêm, bóng thím Sáu gần như hòa làm một với bóng tối. Một đoàn tàu hỏa chở đầy than đá xình xịch chạy qua ngay dưới chân cầu, chấn động kịch liệt lúc đoàn tàu lướt qua truyền thẳng lên mặt cầu, Nhiễm Thanh có cảm giác đến cả lòng bàn chân mình cũng đang rung bần bật.