Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Thím Sáu..."
Nhiễm Thanh dắt chó bước tới trước mặt thím Sáu. Chợt phát hiện tay trái thím Sáu xách một cái giỏ tre, còn tay phải vậy mà lại đang dắt theo một con khỉ. Con khỉ này bận một chiếc áo gile màu đen xíu xiu, mõm nhọn hoắt, ánh mắt hung ác, Nhiễm Thanh nhìn mà nhíu chặt mày, cứ thấy rờ rợn quen mắt.
Còn thím Sáu thì cau mày đánh giá Nhiễm Thanh từ đầu đến chân, gắt.
"Thằng nhãi ranh nhà mày sợ người ta không biết mày là con ngoan trò giỏi trường số Ba chắc? Đi đến cái xó xỉnh nào cũng khoác bộ đồng phục này? Mặc cái khác vào thì đứt ruột chết à?"
Thím Sáu tỏ ra vô cùng ngứa mắt với bộ đồng phục Nhiễm Thanh đang mặc trên người.
Nhiễm Thanh cúi đầu nhìn chiếc áo khoác đồng phục đang mặc, chần chừ cởi ra, đáp: "Vậy để cháu cởi ra..."
Bên dưới lớp áo khoác, là chiếc áo cộc tay màu xám mỏng manh.
Thím Sáu trừng mắt nhìn y, mắng xơi xơi: "Về nhà mà thay! Cởi cởi cái quái gì? Đêm hôm khuya khoắt mà mặc mỗi cái áo may ô, mày không sợ chết cóng à?"
Giọng điệu thím Sáu hung dữ tột độ. Giây phút này, bà lại hóa thân thành người đàn bà mãn kinh hung thần ác sát quen thuộc.
Nhiễm Thanh gãi đầu gãi tai, phân bua: "Cháu không có cái áo khoác nào khác, mùa hè cháu chỉ có mỗi áo đồng phục để khoác thôi..."
Nhiễm Thanh chỉ có đúng một chiếc áo bông cũ kỹ làm áo khoác, nhưng đó là đồ mặc mùa đông. Mùa hè y toàn khoác áo đồng phục, dù sao thì trường phát cho hai bộ, thay đổi qua lại cũng đủ mặc.
Thắt lưng buộc bụng, là gam màu chủ đạo trong cuộc sống của Nhiễm Thanh mấy năm nay. Chỉ có như vậy, y mới không phải hạ mình ngửa tay xin tiền người khác, chỉ dựa vào học bổng và khoản tiền mồ hôi nước mắt chắt bóp từ việc đi bán than tổ ong dịp nghỉ hè, nghỉ đông cũng đủ để duy trì cuộc sống.
Nhiễm Thanh vẫn luôn sống cảnh bần hàn, nhưng y chẳng bao giờ cảm thấy điều đó có gì đáng xấu hổ.
Bởi lẽ y luôn vững tin sự bần hàn của bản thân chỉ là nhất thời.
Thế nhưng thím Sáu nghe y trả lời xong lại ngớ người, khó tin vặn hỏi: "Bà mẹ kế đối xử với mày hà khắc đến thế cơ à? Đến cái áo cũng không sắm cho mày? Bố mày Nhiễm Lão Tam cũng vứt xó mày luôn à?"
Phút chốc này, Nhiễm Thanh vậy mà lại nhìn thấy ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong cặp mắt cá chết của thím Sáu.
Rất rõ ràng, thím Sáu đã hiểu lầm về hoàn cảnh gia đình của Nhiễm Thanh.
Nhìn thấy vẻ tức giận của thím Sáu, Nhiễm Thanh hơi chần chừ, cuối cùng vẫn quyết định giải thích: "Cháu sống với bà nội, không ở chung với họ, cũng không xài đến tiền của họ."
Nhiễm Thanh nói rất lấp lửng, không muốn kể lể quá nhiều chuyện trong nhà với người ngoài.
Dẫu sao thì mấy chuyện này cũng chẳng có gì vang dội để mà rêu rao, y không muốn đem chuyện nhà mình ra đàm tiếu với bất kỳ ai.
Dù là sự đồng cảm hay lòng thương hại, Nhiễm Thanh đều không cần.
Nhưng nghe Nhiễm Thanh dứt lời, thím Sáu lại đăm đăm nhìn y chằm chằm một lúc lâu, chẳng rõ đang suy tính điều gì.
Rốt cuộc, thím Sáu bật ra một tiếng cười gằn, cất giọng.
"Thằng oắt con nhà mày cũng có cốt khí phết nhỉ."
Câu nói tưởng chừng như khen ngợi này, nghe lọt lỗ tai lại chẳng có chút xíu nào là ý tứ tán dương, mà càng giống với giọng điệu châm chọc mỉa mai quái gở. Chẳng rõ bà ấy hiểu mối quan hệ gia đình của Nhiễm Thanh theo chiều hướng nào.
Nhiễm Thanh cũng chẳng buồn đính chính thêm, mà dời mắt nhìn sang con khỉ thím Sáu đang dắt.
"Thím Sáu, con khỉ này hình như là của cái ông..."
"Đúng rồi, của Mông Lão Thất đấy," Thím Sáu dắt con khỉ, đáp: "Hôm nay tao đi mượn của lão về. Con khỉ này lão huấn luyện khéo lắm. Lát nữa đi tìm xác con bạn học của mày, phải trông cậy cả vào cái thứ ranh ma này đấy."
Ngay khoảnh khắc thím Sáu vừa dứt lời, con khỉ này thế mà lại lặng lẽ không một tiếng động mon men đến sát chân Nhiễm Thanh, toác miệng nhe nanh. Giây phút lông tơ trên người Nhiễm Thanh dựng đứng hết cả lên, thím Sáu đã tung ngay một cước, đạp thẳng vào đầu con khỉ.
Con khỉ rú lên thảm thiết, bị đá văng tít ra xa, nhưng lại bị sợi xích trên cổ giật ngược trở lại. Kế đó bị thím Sáu giẫm chân lên đầu đè nghiến xuống đất, đau đớn kêu la inh ỏi.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Nhiễm Thanh, trong đôi mắt cá chết của thím Sáu lóe lên những tia nhìn sắc lạnh.
"Đừng có đưa lưng về phía cái thứ ranh ma này, đồ do Mông Lão Thất nuôi dạy, chẳng có thứ gì tốt đẹp đâu."
Thím Sáu lạnh lùng nhắc nhở Nhiễm Thanh: "Lát nữa liệu hồn mà đề phòng!"
Nói xong, bà thẳng tay ném sợi xích đang cầm cho Nhiễm Thanh.
Thế mà lại bắt Nhiễm Thanh dắt.
"Đi thôi, chúng ta đi tìm con bạn học của mày."
…
Cây cầu vượt nơi đoàn tàu hỏa vừa xình xịch lướt qua nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng. Chỉ có vài ngọn đèn đường le lói xa xa hắt lại chút ánh sáng yếu ớt, nhưng căn bản chẳng đủ sức rọi tới chốn này.