Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhiễm Thanh dắt con khỉ đứng trên cây cầu vượt âm u, rọi thẳng đèn pin về phía trước. Thím Sáu thò tay vào túi áo mò mẫm một hồi, lôi ra hai chiếc tất chưa giặt của Lý Hồng Diệp.

Sau đó bà dùng một tay bóp nghẹt cổ con khỉ, thô bạo nhồi nhét cả hai chiếc tất vào mồm nó.

Chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt Nhiễm Thanh tái mét, cổ họng ngứa ngáy buồn nôn.

Con khỉ rành rành vô cùng khiếp sợ thím Sáu, chẳng dám hé răng phản kháng nửa lời, chỉ đành trợn trừng mắt ráng sức nuốt chửng hai chiếc tất vào bụng.

Nhìn con khỉ nghẹn ứ đến mức nhãn cầu lồi cả ra ngoài, Nhiễm Thanh thực sự lo nó sẽ chết nghẹn mất.

Thoáng chốc, con khỉ đã nuốt trôi hai chiếc tất. Nó rít lên những tiếng the thé quái gở rồi cắm đầu chạy thục mạng về phía xa.

Tuy vóc dáng nhỏ thó, nhưng sức lực bứt tốc của nó lại vượt xa sức tưởng tượng của Nhiễm Thanh.

Nắm chặt sợi xích sắt, Nhiễm Thanh có cảm giác như mình đang ghìm cương một con chó điên đứt xích. Lực kéo giật truyền lại từ sợi xích lôi tuột y chạy băng băng dưới những ngọn đèn đường lúc đêm khuya.

Nhiễm Thanh ngoái đầu nhìn lại, thấy thím Sáu lưng đeo hòm gỗ, tay xách giỏ tre đang lững thững bám theo, bộ dạng nhẩn nha tựa hồ chẳng hề sợ bị cắt đuôi.

Chẳng mấy chốc, Nhiễm Thanh đã bị con khỉ lôi xềnh xệch chạy xa hàng trăm mét, bỏ lại thím Sáu và Tiểu Miên Hoa tít tắp phía sau.

Đường Thanh Viên vốn dĩ nằm ngay sát rìa khu đô thị. Sau khi bị con khỉ kéo chạy một quãng, xung quanh rất nhanh chỉ còn lác đác những dãy nhà xi măng xập xệ, thấp lúp xúp, ánh đèn đường cũng bặt tăm bặt tích.

Trên con đường rải sỏi lồi lõm tối om như mực, Nhiễm Thanh giơ cao đèn pin, dắt theo con khỉ.

Chợt phát hiện con khỉ này bỗng dưng phanh kịt lại.

Dưới luồng sáng từ chiếc đèn pin, con khỉ ngoắt đầu nhìn Nhiễm Thanh, toác miệng nhe ra một hàm nanh nhọn hoắt.

Một người một khỉ sáu mắt nhìn nhau, Nhiễm Thanh bắt gặp hung quang sắc lẹm lóe lên trong đôi mắt con vật.

"...Cái thứ khỉ đột quái quỷ này," Sắc mặt Nhiễm Thanh khẽ biến, y đột nhiên mường tượng ra nguyên cớ tại sao con khỉ này lại lôi y chạy thục mạng đến vậy.

Hóa ra là để cắt đuôi thím Sáu!

Nhiễm Thanh chẳng hề do dự lấy nửa giây, lập tức thò tay vào túi áo, vung mạnh một vốc tro hương ném thẳng ra trước mặt.

Trải qua trận tập kích của Biến bà, Nhiễm Thanh đã đúc kết được kinh nghiệm xương máu, tuyệt đối không chừa cho đối phương cơ hội ra đòn trước.

Tro hương vừa tung ra, con khỉ tức thì ôm rịt lấy mắt và đầu kêu gào thảm thiết. Nó vừa điên cuồng dùng móng vuốt cào cấu lớp tro hương bám dính trên mặt, vừa nháo nhào nhảy loi choi tại chỗ giãy giụa kịch liệt.

Thế nhưng cổ nó đã bị sợi xích sắt trong tay Nhiễm Thanh siết chặt, liều mạng vùng vẫy nửa ngày trời vẫn chẳng tài nào thoát ra nổi.

Nhiễm Thanh lạnh lùng đứng nhìn con khỉ tru tréo, tuyệt nhiên chẳng mảy may động lòng thương xót.

Y lôi cây búa xương cán gỗ kia ra, nắm chặt trong tay.

Con khỉ đang nhảy loi choi gào rống vừa nhìn thấy cây búa xương này, tức thì khiếp đảm đến mức lông tơ dựng đứng, rít lên từng hồi kinh hoàng.

Ngay sau đó, con khỉ với hình thù gớm ghiếc, hung ác này vậy mà lại rập đầu quỳ mạp xuống đất. Nó vừa cào cấu lớp tro trên mặt, vừa dập đầu lạy Nhiễm Thanh như tế sao, phát ra những tiếng kêu la the thé thảm thiết.

Bộ dạng thê thảm nhường này, nào còn sót lại chút hung hãn, dữ tợn nào ban nãy.

Thế nhưng Nhiễm Thanh chẳng hề rủ lòng thương hại, mà thẳng chân giẫm đạp lên đầu con khỉ, đè nghiến nó xuống đất, lạnh giọng quát: "Dẫn đường!"

Bị giẫm đạp đến mức kêu la thảm thiết, con khỉ vùng vẫy không ngừng, hai cái móng vuốt vung vẩy điên cuồng nhưng tuyệt nhiên chẳng dám cào cấu Nhiễm Thanh đang đứng ngay sát rạt.

Mãi đến khi Nhiễm Thanh nới lỏng chân ra, con khỉ mới khúm núm cụp đuôi, rụt cổ, rón rén bước tới trước.

Lúc này, tốc độ di chuyển của nó rành rành đã chậm lại hẳn, lực kéo giật từ sợi xích truyền tới gần như chẳng còn.

Đăm đăm nhìn bóng lưng khúm núm, e dè của con khỉ, Nhiễm Thanh khẽ nhíu mày.

Phút chốc này, rốt cuộc y cũng thấu hiểu tại sao thím Sáu lúc nào cũng mang bộ mặt hung thần ác sát như vậy.

Giao du với rặt những thứ tà môn, gớm ghiếc này, chỉ cần tỏ ra lương thiện một chút thôi, là bọn chúng đã chực chờ nhảy lên đầu lên cổ mày ngồi rồi!

Một người một khỉ tiếp tục lầm lũi tiến bước. Chẳng rõ đã đi bao lâu, thím Sáu dắt theo Tiểu Miên Hoa cũng bám gót đuổi kịp.

Nhưng giữa màn đêm đen kịt, cả hai đều giữ thái độ im lặng như tờ.

Chỉ còn tiếng con khỉ thỉnh thoảng chúi mũi xuống đất hít hà, rồi lại dò dẫm trườn về phía trước, phát ra những tiếng sột soạt, sột soạt.

Vùng Tường Kha lắm núi non trùng điệp, trong khu vực này hoàn toàn chẳng tìm đâu ra một tấc đất đồng bằng. Cổ nhân từng có câu "Trời không ba ngày tạnh, đất không ba thước bằng".