Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Bố mày không truyền ngón nghề luyện thi cho mày thì đã đành, đến cả thuật phong thủy gia truyền cũng giấu nhẹm không thèm dạy cho mày luôn à?"
Nhiễm Thanh trầm mặc cúi gầm mặt.
Giữa cánh rừng thông, không gian quanh miệng hố bùn chìm vào sự tĩnh mịch chết chóc mất vài giây.
Nhìn Nhiễm Thanh cúi đầu nín thinh, thím Sáu dường như cũng đã hiểu ra ngọn ngành sự việc.
Bà lạnh nhạt buông lời mỉa mai: "Xem ra mày vớ được một ông bố tốt gớm nhỉ, cái gì cũng không dạy... cái gì cũng đách thèm đoái hoài... Hừ..."
Tiếng hừ lạnh của thím Sáu khiến bầu không khí quanh hố bùn càng thêm phần quái gở.
Nhiễm Thanh cúi gầm mặt, ký ức tựa hồ lại trôi ngược về một buổi sáng mùa đông mười năm trước. Giữa màn sương mù trắng xóa mịt mùng, y đứng chơ vơ trên bờ ruộng, đăm đăm nhìn bóng người đàn ông kia vác hành trang, một đi không ngoảnh đầu nhìn lại...
Nhiễm Thanh khẽ thở hắt ra một hơi, cất tiếng: "Thím Sáu, nếu chúng ta trực tiếp cậy nắp quan tài hỏa thiêu cái xác luôn, thì liệu có hiểm nguy gì rình rập không ạ?"
Nhiễm Thanh chẳng muốn dây dưa thêm về chủ đề liên quan đến con người ấy nữa.
Giờ phút này, cũng chẳng phải là lúc để lôi chuyện nhà ra mà đàm đạo.
Trong cánh rừng thông lạnh lẽo u ám, nương theo việc cỗ quan tài được bới lên khỏi mặt đất, Nhiễm Thanh lờ mờ cảm nhận được luồng khí lạnh trong không gian đang chầm chậm leo thang.
Khu rừng này, dường như càng lúc càng trở nên buốt giá, rợn ngợp hơn.
Y lo sợ cứ kéo dài thêm nữa, sẽ xảy ra chuyện gì đó vô cùng khủng khiếp.
Bên mép hố, thím Sáu nhìn xoáy vào thiếu niên một cái thật sâu, rồi thủng thẳng đáp: "Trực tiếp cậy nắp quan, sẽ chẳng có nguy hiểm gì. Nhưng một khi đã động vào cái xác bên trong, thì hiểm nguy sẽ ập đến ngay."
"Thế nên tao mới cần mày đi cầm chân con bạn học của mày, tuyệt đối không được để nó phát giác ra chuyện có người đang thiêu xác nó ở đây."
"Thằng nhãi, tiếp theo đây chính là bước mấu chốt cuối cùng rồi."
"Chúng ta sẽ mở nắp quan tài ra, mày đi vào trong đó gặp con bạn học của mày, dắt mũi nó chạy vòng quanh. Chuyện này vô cùng hung hiểm, tao cũng chẳng nắm chắc mày sẽ cầm cự được bao lâu đâu."
Nơi rìa luồng sáng của đèn pin, khuôn mặt thím Sáu ẩn hiện mờ ảo giữa màn đêm.
Bà lạnh lùng dán mắt vào Nhiễm Thanh, gằn giọng: "Bố mày Nhiễm Lão Tam sống chẳng ra con người, thực ra mày hoàn toàn có thể mặc xác ổng."
"Chắc mẩm ổng cũng đách mong muốn mày dính líu vào đâu."
"Dù sao thì cuộc đời ổng cũng đến mức ấy là cùng, vợ chết, con ruột thì mặc xác đách thèm nuôi, một mình mò lên thành phố rước vợ mới về sống những tháng ngày tiêu diêu tự tại, đúng là cái ngữ lang tâm cẩu phế."
"Lần này ổng cứu mạng mày, hoàn toàn là do ổng nợ mày. Thậm chí cái việc mày bị đám quỷ quái này ám lấy, không chừng cũng rặt là món nợ oan trái do ổng chuốc lấy truyền lại cho mày đấy."
"Là ổng hại mày, chứ đách phải mày hại ổng."
"Mày căn bản chẳng có lý do gì phải vì ổng mà đâm đầu vào chỗ chết. Giờ quay đầu lại vẫn còn kịp, chúng ta lấp đất chôn cỗ quan tài này xuống, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mọi thứ vẫn còn vớt vát được."
"Đây là cơ hội hối hận cuối cùng rồi đấy, mày nhất định phải suy nghĩ cho kỹ."
Thím Sáu nhìn xoáy vào đôi mắt Nhiễm Thanh, vô cùng nghiêm túc khuyên nhủ: "Thằng nhãi nhà mày học hành giỏi giang, lại chịu thương chịu khó, sống cũng chừng mực, sau này tương lai sẽ chẳng đến nỗi nào đâu."
"Chẳng đáng để mày phải bán mạng vì một cái thứ lang tâm cẩu phế như thế!"
…
Giọng điệu thím Sáu vô cùng nghiêm túc khuyên nhủ Nhiễm Thanh.
Người thím Sáu lúc nào cũng mang bộ dạng hung thần ác sát, hiếm hoi lắm mới chịu bình tâm lý trí, đứng trên lập trường của Nhiễm Thanh mà phân tích lợi hại, nói ròng rã một tràng dài đằng đẵng.
Người vẫn luôn quen thói mỉa mai, móc mỉa Nhiễm Thanh như bà, khoảnh khắc này vậy mà lại vô cùng nghiêm túc buông lời khen ngợi, đánh giá y rất cao.
Thím Sáu lúc này, hoàn toàn khác hẳn với người đàn bà cay nghiệt, dữ dằn thường ngày.
Thế nhưng Nhiễm Thanh lẳng lặng nghe hết những lời thím Sáu nói, lại chỉ khẽ lắc đầu.
"Chúng ta bắt đầu thôi, thím Sáu."
Nhiễm Thanh chẳng hề đắn đo, cũng tuyệt nhiên không chút do dự.
Trước khi bước chân đến nơi này, những mối lợi hại ấy y sớm đã tự mình cân nhắc, suy tính kỹ càng vô số lần rồi.
Những đạo lý thím Sáu nói y đều thấu suốt, nhưng y cũng hiểu rõ hơn ai hết, bản thân tuyệt đối không thể nợ cái ân tình này. Đồng thời, y cũng khao khát muốn biết chân tướng rốt cuộc thi thể mẹ mình đã xảy ra chuyện gì.
Y đến đây cứu bố chẳng phải với tư cách là con trai của gã đàn ông kia, mà là với tư cách của một kẻ trưởng thành đến để hoàn trả món nợ ân tình, cũng như đòi lại những sự thật mà y đáng được biết.