Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhiễm Thanh tiến thêm vài bước nữa, mới nhìn rõ mồn một đó là một chiếc đèn lồng màu trắng. Chiếc đèn lồng không đề chữ, cũng chẳng tỏa sáng, treo lủng lẳng đầy ma mị trước cửa một gian nhà cổ xập xệ, trông như đã bị bỏ hoang từ đời thuở nào.

Ngôi nhà cổ hoang tàn rách nát ấy câm lặng hiện diện giữa màn đêm, bốn bề trống hoác chẳng có lấy một thứ gì. Bức tường rào bằng đất nện đã sụp lở mất quá nửa. Bên trong hàng rào, có thể lờ mờ nhìn thấy một cái giếng mang hình thù kỳ dị.

Lông tơ toàn thân Nhiễm Thanh, trong phút chốc dựng đứng cả lên.

Rõ rành rành khoảng sân vắng tanh vắng ngắt, thế nhưng y lại bất thần cảm thấy rợn tóc gáy, cứ luôn có linh cảm bên trong cái giếng kia đang ẩn chứa một thứ gì đó vô cùng kinh hoàng.

Đăm đăm nhìn chòng chọc vào ngôi nhà cổ xập xệ này, Nhiễm Thanh dè dặt nhích từng bước một về phía trước.

Giác quan đặc biệt của tẩu âm nhân đối với những thứ tử vật, khiến y khi đứng trước cánh cửa ngôi nhà cổ này, lập tức cảm nhận được một luồng ác ý buốt giá, hung tợn tột độ.

Bên trong khoảng sân này tuyệt đối có giấu giếm thứ gì đó!

Hơn nữa lại còn kinh hoàng hơn cả lão quỷ đêm qua và bọn Biến bà hôm nay cộng lại gấp trăm vạn lần!

Nhưng nhìn theo hướng đi của đám người nhỏ bé đeo dây đỏ và Tiểu Miên Hoa, đích đến của y chẳng phải nơi này, Lý Hồng Diệp không ở trong khoảng sân này.

Thứ nằm trong cái sân đó, là một thứ gì đó khác.

Nhiễm Thanh nhìn chòng chọc vào khoảng sân không chớp mắt. Ngay khoảnh khắc đi sượt qua cánh cửa, chiếc đèn lồng trắng treo lủng lẳng trên đó bỗng rung lên bần bật, tựa hồ đã phát giác ra điều gì.

Từ dưới cái giếng âm u, dội lên tiếng nước chảy rào rạt. Có thứ gì đó đang ngoi lên từ đáy giếng, nhung nhúc trườn men theo thành giếng.

Tiếng ma sát sột soạt, sột soạt vọng lại từ dưới giếng, rợn người đến cực điểm.

Nhiễm Thanh trân trân nhìn miệng giếng, đứng chết trân tại chỗ.

Đám người nhỏ bé đeo dây đỏ dưới chân y vẫn tiếp tục ré lên quái gở, vây chặt lấy Nhiễm Thanh ở giữa.

Nơi miệng giếng tối đen như mực, một khuôn mặt trắng bệch thình lình xẹt qua.

Thời gian, tựa hồ ngưng đọng trong tích tắc.

Nhiễm Thanh đứng sững sờ, lại nghe thấy tiếng nước chảy rào rạt vẳng lên từ dưới giếng.

Cái thứ kia, dường như chẳng mảy may nhìn thấy gì, lại lủi xuống dưới...

Chiếc đèn lồng trắng treo trên cửa vốn đang rung bần bật, cũng đã trở lại tĩnh lặng.

Chỉ còn Nhiễm Thanh với sắc mặt trắng bệch, đăm đăm nhìn vào miệng giếng, chầm chậm nhích từng bước lùi ra xa, tiếp tục dấn sâu vào tận cùng Quỷ giới Ô Giang.

Trên con đường núi hoang vu, Nhiễm Thanh với sắc mặt âm u lầm lũi dấn bước vào sâu bên trong.

Cái miệng giếng kỳ quái, tà môn kia đã bị y bỏ lại phía sau lưng, hoàn toàn bị bóng đêm nuốt chửng.

Bóng dáng Tiểu Miên Hoa thoắt ẩn thoắt hiện phía trước, không ngừng dò dẫm tìm đường, thi thoảng lại tỏ ra như đang né tránh một thứ gì đó.

Nhiễm Thanh bám sát theo sau cô bé, lặng lẽ quan sát mọi thứ bày ra trước mắt.

Dọc theo con đường núi hoang vắng, tối đen như mực, chốc chốc y lại bắt gặp vài thứ vô cùng kỳ quặc.

Khi thì là một ngôi nhà cổ bỏ hoang, lúc lại là một bốt điện thoại đứng trơ trọi, cô độc giữa đường núi, hay thậm chí là một đoạn đường nhựa ổ gà lởm chởm, đứt gãy với cột đèn đường đã tắt ngóm từ đời thuở nào.

Nhiễm Thanh thậm chí còn nhìn thấy cả một bến xe buýt đang tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, mờ ảo giữa màn đêm!

Những thứ vật dụng đột ngột xuất hiện giữa đường núi này vô cùng quỷ dị. Vài món là sản phẩm của xã hội hiện đại, nhưng cũng có những thứ thoạt nhìn lại rất đỗi cũ kỹ, tựa hồ là tàn tích của một thời đại đã qua.

Điểm chung duy nhất của bọn chúng, là tất thảy đều đang tản ra thứ ác ý âm u, lạnh lẽo thấu xương, khiến Nhiễm Thanh vừa nhìn đã thấy da đầu tê rần.

Cái bến xe buýt quái gở kia, thậm chí đến cả Tiểu Miên Hoa cũng chẳng dám hó hé lại gần, vội vã dẫn Nhiễm Thanh đi đường vòng né tít ra xa.

Cứ như vậy chẳng rõ đã đi bao lâu, Nhiễm Thanh rốt cuộc cũng dừng chân trên một đoạn đường núi hoang vu.

Nơi này trống huếch trống hoác chẳng có lấy một thứ gì, nhưng Tiểu Miên Hoa lại đột ngột chạy ngược trở lại, nép sát vào chân Nhiễm Thanh.

Đám người nhỏ bé đeo dây đỏ vẫn tiếp tục ré lên the thé tiến về phía trước, còn Tiểu Miên Hoa lại thò đầu ra, dùng cái mũi cọ cọ vào người y.

Dưới ánh sáng lờ mờ, Nhiễm Thanh bắt gặp sự lo âu, bất an hằn rõ trong đôi mắt Tiểu Miên Hoa.

Cô bé cọ cọ vào người Nhiễm Thanh, cuối cùng giơ móng vuốt lên, khẽ khàng chỉ tay về phía trước.

Nhiễm Thanh theo bản năng phóng mắt nhìn theo, trái tim tức thì giật thót.

Trên con đường núi tăm tối phía trước mặt, một bóng dáng quen thuộc đang câm lặng ngồi sững ở đó.