Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ có những bóng hình nhỏ thó gớm ghiếc, kéo lê theo những sợi dây đỏ, vừa ré lên the thé chói tai vừa chạy lăng xăng quanh Nhiễm Thanh. Bọn chúng hè nhau ủn vào giày y, rắp tâm đẩy Nhiễm Thanh cất bước tiến tới.

Còn dưới chân Nhiễm Thanh, từng khuôn mặt người chết hung tợn đang nhung nhúc bò trườn.

Đám mặt người chết bán trong suốt này điên cuồng cắn xé lẫn nhau, lúc nhúc quẩn quanh trong vòng bán kính hai mét quanh y, trông hệt như một khối thạch sương sáo khổng lồ.

Nhiễm Thanh bước tới một bước, lũ mặt người chết hung tợn ấy cũng nhung nhúc trườn theo một bước.

"Lại quay về đây rồi..."

Nhiễm Thanh cúi đầu nhìn mớ mặt người chết đang lúc nhúc kia, răng cắn chặt khúc xương trong miệng, trong lòng lẩm bẩm.

Bàn tay phải y siết chặt cây búa xương cán gỗ, tay trái thọc sâu vào túi áo, chậm rãi sải bước về phía trước.

Chiếc mặt nạ Na hí lạnh lẽo, được buộc lủng lẳng bằng một sợi dây đeo trước ngực.

Thím Sáu đã đưa y vào tận đây, quãng đường tiếp theo chỉ còn nước tự lực cánh sinh mà thôi.

Đám người nhỏ bé đeo dây đỏ và bầy mặt người chết này, chắc hẳn là toàn bộ sự trợ giúp mà thím Sáu có thể dốc túi trao cho y.

Nhiễm Thanh lẳng lặng chằm chằm nhìn về phía trước, bước chân trầm ổn, tuyệt nhiên chẳng gợn chút do dự hay rụt rè, cứ thế tiến sâu vào rốn rừng già.

Đám người nhỏ bé đeo dây đỏ chạy lăng xăng quẩn quanh y. Từng sợi dây đỏ nảy lên bần bật kết lại dưới chân y thành một tấm thảm đỏ rực, trải dài tít tắp vào sâu trong con đường đất.

Nhiễm Thanh chẳng mấy chốc đã xuyên qua cánh rừng u tối, từ đằng xa đã lờ mờ nhìn thấy cái ải âm u nằm lọt thỏm giữa hai quả núi trọc lốc.

Ải Ô Trại, lối vào nước Cổ La trong truyền thuyết, cũng là cánh cổng dẫn vào Quỷ giới Ô Giang...

Nhưng lần này, ải Ô Trại lại trống không, vắng tanh vắng ngắt, chẳng hề có lấy một bóng quỷ nào lảng vảng.

Cũng trống vắng y hệt như cánh rừng sau lưng Nhiễm Thanh vậy.

Nhiễm Thanh xách cây búa người chết chầm chậm tiến tới. Khi vừa sáp lại gần, y kinh ngạc phát hiện dưới khoảng tối của ải Ô Trại, vậy mà lại có một con chó già ốm yếu đang nằm phủ phục.

Nhìn thấy Nhiễm Thanh lù lù xuất hiện, con chó già lúp xúp dưới bóng râm lập tức lồm cồm bò dậy, vẫy đuôi mừng rỡ với y, tựa hồ đã chực chờ ở đây từ lâu.

Nhiễm Thanh bàng hoàng khó tin.

"...Tiểu Miên Hoa?" Y theo bản năng lùi lại một bước, cây búa người chết trong tay sẵn sàng giáng xuống.

Con chó bán trong suốt này y xì đúc Tiểu Miên Hoa. Thế nhưng chốn này là Quỷ giới Ô Giang cơ mà! Nó chui vào đây bằng cách nào?

Nhiễm Thanh kinh nghi bất định.

Tiểu Miên Hoa lại chẳng hề để tâm đến dáng vẻ cảnh giác của y. Cô bé mừng rỡ ngoáy tít cái đuôi, rồi quay ngoắt đầu chạy tọt vào cánh rừng tối mịt phía sau ải Ô Trại, điệu bộ như muốn dẫn đường cho Nhiễm Thanh.

Đám người nhỏ bé đeo dây đỏ dưới chân Nhiễm Thanh cũng không ngừng nảy lên liên hồi, ùn đẩy y tiến tới. Hướng di chuyển của đám người nhỏ bé này, vậy mà lại trùng khớp hoàn toàn với Tiểu Miên Hoa.

Cho nên, Tiểu Miên Hoa cũng là do thím Sáu tống vào đây để tiếp ứng sao?

Nhiễm Thanh sực nhớ ra thím Sáu từng bảo, Tiểu Miên Hoa từng là đồng tử của gã trọc đầu đến từ Nam Dương kia.

Tuy rằng chẳng hiểu mô tê gì về cái danh xưng đồng tử này...

Nhiễm Thanh hít một hơi thật sâu, bám gót Tiểu Miên Hoa bước qua ải Ô Trại, dấn thân vào cánh rừng âm u.

Bận trước y chính tại nơi này mà chạm trán Lý Hồng Diệp. Lúc bấy giờ khu rừng này rặt những nấm mồ quái gở. Lý Hồng Diệp sừng sững đứng ở đây, suýt chút nữa đã đoạt mạng y.

Thế nhưng lần này bước qua ải Ô Trại, những nấm mồ trong rừng già tăm tối ấy đã biến mất sạch sành sanh.

Con đường mòn đất đỏ gập ghềnh lồi lõm, lạnh lẽo hoang lương. Trong không khí lẩn khuất thứ khí tức điềm gở, u ám rợn người.

Càng dấn sâu vào trong, thứ khí tức lạnh lẽo ấy lại càng trở nên mãnh liệt.

Một thứ bóng tối sâu thẳm nào đó đã hoàn toàn nuốt chửng thế giới. Nhiễm Thanh chỉ còn có thể nhìn rõ được đoạn đường sơn cước quanh quẩn dưới chân, xa hơn chút nữa là mù tịt.

Nhưng bóng dáng Tiểu Miên Hoa lại thoắt ẩn thoắt hiện giữa màn đêm, bền bỉ soi đường dẫn lối cho Nhiễm Thanh.

Rõ rành rành trong này tối đen như mực, vậy mà cô bé lại chẳng hề bị ảnh hưởng.

Đám người nhỏ bé đeo dây đỏ dưới chân Nhiễm Thanh cũng ré lên những tiếng the thé quái gở, không ngừng cắm cúi chạy về phía trước.

Cứ như vậy chẳng rõ đã đi bao lâu, Nhiễm Thanh đột nhiên lờ mờ nhìn thấy có thứ gì đó đang lẩn khuất giữa bóng tối phía trước.

Một vật thể trắng bệch âm u, đang vô thanh vô tức nhúc nhích trong bóng tối, thoạt nhìn hệt như một cái nhãn cầu cá chết vừa trắng dã vừa gớm ghiếc.