Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Những nhịp trống liên hồi dội lên kia, tựa hồ đã tước đoạt đi chút lý trí cuối cùng của y.

Y đờ đẫn bám rạp trên nắp quan tài, chỉ rập khuôn làm theo lời thím Sáu dặn như một cái máy, cứ lần lượt từng quả, từng quả ném trứng gà trong giỏ tre vào quan tài.

Những tiếng trống trầm đục, vẫn không ngừng dội vang.

Thứ khói nhang sặc sụa, nóng rát trong rừng thông, càng lúc càng trở nên dày đặc.

Giữa cơn mơ màng, Nhiễm Thanh nghe thấy giọng nói của thím Sáu.

Thứ âm thanh ấy tựa hồ dội tới từ một nơi rất đỗi xa xăm, lại tựa hồ đang kề sát bên tai, mờ mịt, quái gở, u ám, hệt như tiếng lảm nhảm của quái vật khiến người ta sởn tóc gáy.

——Y xì đúc như cái âm thanh thím cất lên bận đầu tiên đưa Nhiễm Thanh vào Quỷ giới Ô Giang.

Thế nhưng lần đó, thím Sáu chỉ gõ vỏn vẹn bốn nhịp.

Còn đêm nay, đã gõ tới...

Nhiễm Thanh đờ đẫn nhìn thím Sáu bên mép hố, quên béng cả việc đếm nhịp.

Y chỉ biết nương theo tiếng trống, theo bản năng lần lượt ném từng quả trứng gà vào trong. Trong tầm nhìn nơi không khí đã bị nhiệt độ nung bóp méo, văng vẳng tiếng lẩm bẩm quái gở, tà môn của thím Sáu.

"...Hồng quan cái đỉnh!"

"Tử hậu bất ninh!"

Thím Sáu gầm gừ trầm đục hệt như đang niệm chú. Những âm thanh ấy lọt vào tai khiến da đầu Nhiễm Thanh tựa hồ sắp nứt toác, lông tơ toàn thân dựng đứng hết cả lên.

Y cảm nhận rõ mồn một, bên trong cỗ quan tài ngay dưới thân y, dường như có một luồng khí tức lạnh lẽo âm u đang nương theo tiếng lảm nhảm quái gở của thím Sáu mà dần dần thức tỉnh.

Bàn tay, theo bản năng thò vào giỏ tre.

Nhưng lần này, lại quờ vào khoảng không.

Nhiễm Thanh đờ đẫn cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện cái giỏ đã trống trơn tự lúc nào. Cả một giỏ trứng gà, đã bị y ném sạch sành sanh.

Và chất giọng khàn đặc của thím Sáu, khoảnh khắc này bỗng trở nên rõ ràng, rành rọt, hệt như tiếng thanh la não bạt nổ tung bên tai.

Khiến toàn thân Nhiễm Thanh chấn động bần bật.

"Lật nắp quan tài nhảy vào trong!"

Thím Sáu gào lên khản đặc.

Nghe thấy tiếng gầm của thím Sáu, Nhiễm Thanh theo bản năng nhảy phịch xuống hố bùn, xô mạnh nắp quan tài đỏ ối ra.

Dưới ánh đèn nhờ nhờ trắng ởn, nằm lọt thỏm giữa cỗ quan tài là một thiếu nữ với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền.

Cô lẳng lặng nằm đó, tựa hồ đang chìm trong giấc ngủ say.

Bắt gặp cảnh tượng này, Nhiễm Thanh đứng chết trân...

Thế nhưng một lực đẩy bất thần thốc tới từ phía sau lưng, Nhiễm Thanh bị đánh úp bất ngờ liền lảo đảo một chao, mất đà ngã nhào thẳng vào trong quan tài.

Nắp quan tài nặng trịch lập tức sập lại cái rầm. Nhiễm Thanh rơi tuột vào bóng tối vô tận, cơ thể lao vút xuống dưới bỗng chạm phải một thứ xúc cảm vô cùng lạnh lẽo, cứng đờ.

Đó chính là...

Thi thể của Lý Hồng Diệp!

Lông tơ toàn thân Nhiễm Thanh, trong tích tắc dựng ngược.

Một luồng ác hàn sâu thẳm, buốt giá âm u, thình lình lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng.

Y ngã tọt vào trong cỗ quan tài, rồi rớt rầm lên ngay thi thể của Lý Hồng Diệp!

Nhưng giây tiếp theo, Nhiễm Thanh lại bàng hoàng nhận ra bản thân vẫn đang tiếp tục rơi tự do.

Rõ rành rành cỗ quan tài chỉ rộng chừng ấy, thế mà sau khi lọt vào trong, y lại có cảm giác như mình bị ném xuống một cái hố sâu không đáy, cơ thể không ngừng lao vút xuống dưới.

Cảm giác hẫng hụt chao đảo ập đến, Nhiễm Thanh kinh ngạc cảm nhận cơ thể mình đang rơi tuột giữa màn đêm đặc quánh.

Bên tai, vọng đến một tiếng gào thét dồn dập.

"...Kéo dài được bao lâu hay bấy lâu!"

"Nếu sức cùng lực kiệt, không chống đỡ nổi nữa thì nhổ ngay thứ đang ngậm trong miệng ra!"

Tiếng gào thét khản đặc, dồn dập ấy, chính là của thím Sáu.

Bà gào lên the thé: "Giữ mạng là trên hết..."

Thế nhưng cơ thể Nhiễm Thanh đột ngột khựng lại, hai bàn chân vậy mà đã vững chãi đạp lên một nền đất cứng cáp.

Trong chớp mắt, tiếng gào thét của thím Sáu, cánh rừng thông ẩm ướt, cỗ quan tài lạnh lẽo... tất thảy những thứ đó đều lùi xa tít tắp.

Trước mắt Nhiễm Thanh lúc này, chỉ còn lại một mảng rừng già đen ngòm, buốt giá, cùng với con đường mòn đất đỏ ngoằn ngoèo vắt ngang qua cánh rừng âm u.

Chốn này, chính là nơi y đã đặt chân đến bận trước.

Y lại quay trở về Quỷ giới Ô Giang rồi!

Tim Nhiễm Thanh giật thót, lập tức ngoái đầu nhìn quanh quất.

Lần này, phía sau lưng y chẳng hề có cánh cửa chính nhà thím Sáu. Trước sau chỉ đặc quánh một mảng rừng rậm u linh, tăm tối, cùng con đường mòn đất đỏ dốc ngược lên trên.

Trong cánh rừng âm u, len lỏi giữa những thân cây khô gầy cong queo, là chi chít những nhành cây, dây leo xoắn xuýt vươn dài.

Giữa không trung lẩn khuất luồng hàn khí lạnh lẽo, thế nhưng những nấm mồ hoang từng la liệt khắp nơi trong bận trước, lúc này lại bặt vô âm tín.

Khu rừng già tăm tối mịt mùng trống huếch trống hoác, chẳng có lấy một thứ gì.