Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhà lão Trần có một cái điện thoại bàn, đối với việc hàng xóm láng giềng tạt qua gọi nhờ, cả nhà lão Trần đã quen từ khuya, đều có giá cả định sẵn.

Người đàn bà ngăm đen gật đầu ngay, nhường đường: "Vào mau đi, chân thằng Nhị Oa té sưng vù rồi, tiếng khóc làm phiền mọi người ngủ hả?"

Bà ta xin lỗi với vẻ hơi e ngại.

Trong căn nhà sáng choang ánh đèn, cả nhà lão Trần đều ở đó, đang xoay mòng mòng quanh thằng Nhị Oa với mắt cá chân sưng phù.

Nhiễm Thanh liếc mắt nhìn, vết sưng tấy trên mắt cá chân đứa nhỏ quả thực rất to, thoạt nhìn đã thấy giật mình thon thót.

Nó cứ khóc ngằn ngặt không ngừng, đám người lớn lại hết cách chữa.

Bà nội Nhị Oa nói: "... Để tôi cõng Nhị Oa đi tìm Trần Lão Tam giúp cho."

Trần Lão Tam là một "di lạt", một kiểu thầy cúng rởm ở vùng này, rành ngón nhảy múa gọi hồn, khu trừ tà ma, ngụ ngay cách đường Thanh Viên không xa.

Tuy nhiên Nhiễm Thanh thừa biết, gã đó là phường lừa đảo, chẳng có bản sự gì sất.

Nhưng ông nội Nhị Oa lại xua tay, bảo đêm hôm khuya khoắt đi quấy rầy người ta không hay, đợi trời sáng hẵng đi, cả nhà cứ thế tranh cãi qua lại không dứt.

Nhiễm Thanh chẳng mảy may gây chú ý đi xuyên qua gian nhà chính, lẳng lặng tiến vào góc phòng, nhấc ống nghe điện thoại bàn lên, rà dãy số chưa từng gọi bao giờ.

Tút — tút — tút —

Tiếng tút tút chờ máy trong điện thoại, kéo dài thật lâu.

Ngay lúc Nhiễm Thanh toan dập máy, gọi lại lần nữa, thì đầu dây bên kia rốt cục cũng nhấc.

Ấy nhưng vang lên trong điện thoại, lại chẳng phải giọng của cha Nhiễm Thanh, mà là âm sắc rã rời của một người đàn bà.

"... A lô?"

Nghe thấy thanh âm này, sắc mặt Nhiễm Thanh thoáng chốc sượng sùng.

Sau ba giây im lặng cứng đờ, y mới chậm rãi mở lời: "Dì à, là con, Nhiễm Thanh đây, con tìm bố con."

Nghe giọng Nhiễm Thanh, người đàn bà ở đầu dây bên kia cũng im bặt, dường như chẳng ngờ Nhiễm Thanh lại gọi đến vào lúc nửa đêm nửa hôm thế này.

Hồi lâu sau, bà ta mới cất tiếng: "Bố con đi công tác rồi, hiện giờ không có nhà."

Giọng người đàn bà nhàn nhạt, chẳng bộc lộ vui buồn.

"Nhưng dì có số điện thoại nhà khách chỗ ổng ở, con gọi số này đi..."

Người đàn bà đọc một chuỗi số điện thoại, nhìn vào mã vùng, là đường dài ngoại tỉnh.

Lịch sự nói tiếng cảm ơn với người đàn bà, Nhiễm Thanh dập máy, bấm số gọi đường dài kia.

Lại là một chặng chờ đợi dằng dặc, ông bà nội Nhị Oa bên cạnh đã lao vào cuộc cãi vã kịch liệt, lão Trần kẹt ở giữa bị chặn cả hai đầu.

Còn cuộc gọi của Nhiễm Thanh, lúc này rốt cuộc cũng kết nối.

Ống nghe áp trên tay, vẳng tới giọng nói mệt nhọc ngái ngủ của một người đàn ông trung niên.

"... Ai đấy?"

Trái tim Nhiễm Thanh, bỗng nhiên bị bóp nghẹt.

Bàn tay siết chặt ống nghe, cũng rịn ra vài giọt mồ hôi.

Thanh âm vừa thân thuộc vô vàn, lại vừa xa lạ cùng cực này, đã lâu lắm rồi y không được nghe thấy.

Nay được nghe lại lần nữa, y thế mà lại dâng lên đôi chút hoảng hốt bần thần.

Nửa buổi, Nhiễm Thanh mới chậm rãi lên tiếng.

"Bố, là con..."

Giọng nói của Nhiễm Thanh, khiến người đàn ông trung niên đầu dây bên kia đột ngột câm nín.

Nhất thời Nhiễm Thanh cũng chẳng biết nên nói cái gì cho phải.

Sự tĩnh lặng quỷ dị, cứ thế giáng xuống giữa cặp cha con này.

Cả hai người ôm chặt ống nghe, đồng loạt rơi vào khoảng lặng.

Cuối cùng vẫn là Nhiễm Thanh sau nửa ngày ngập ngừng, mới lúng búng nhả ra một câu chẳng đầu chẳng đuôi.

"Bố, con nhìn thấy mẹ rồi..."

Nhiễm Thanh thốt ra xong lập tức hối hận, lo ngay ngáy liệu bố có hiểu nổi lời y nói hay không.

Câu nói này không đầu không đuôi, căn bản chẳng thể nào hiểu nổi cơ mà!

Nhiễm Thanh vô thức hé miệng muốn bổ sung giải thích.

Nào ngờ y chưa kịp mở lời, người đàn ông trung niên ở đầu dây bên kia, giọng điệu lại sầm xuống nghiêm trọng trong nháy mắt.

"Hả?!"

Dưới ánh đèn vàng ệch, quanh đứa trẻ đang khóc nấc là đám người lớn trong nhà quây tụ.

Hai ông bà lão lớn tiếng ồn ào, rồi đâm ra trách mắng, vợ chồng cậu con trai kẹt ở giữa chỉ biết can ngăn đầy bất lực.

Tiếng trẻ nít gào khóc, tiếng người già trách móc, cùng chất giọng mệt nhọc can ngăn của người đàn ông trung niên... Trong căn nhà huyên náo ồn ã, chẳng một ai bận tâm đến Nhiễm Thanh đang co mình nơi góc khuất.

Giờ phút này, nghe giọng điệu sầm xuống nghiêm trọng của cha truyền tới từ đầu dây bên kia, Nhiễm Thanh thoáng sững sờ.

Cha y, thế mà lại chẳng hề kinh ngạc mảy may trước việc y có thể nhìn thấy thi thể mẹ!

Hơn thế nữa còn có vẻ vô cùng khẩn trương!

Nhiễm Thanh bần thần giây lát, tựa hồ lại trở về bên mép giường khoảnh khắc bà nội lâm chung, nhìn người đàn bà lớn tuổi với đôi tròng mắt đục ngầu, thoi thóp yếu ớt đang thều thào dặn dò...

"... Nếu đụng phải thứ không nên thấy, thực sự hết cách rồi, hãy đi tìm bố cháu."