Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Người đó dẫu sao vẫn là bố cháu, cháu đừng mang lòng oán hận."

Bà nội thuở ấy, có lẽ đã dự liệu được cớ sự ngày hôm nay.

Việc mẹ mất đi nhưng chẳng thể tìm thấy tăm hơi sau cái chết, quả thực có uẩn khúc sao?

Nhiễm Thanh siết chặt ống nghe, ruột gan thắt lại từng cơn, cuống họng cũng đâm ra khô khốc.

Còn người đàn ông ở đầu dây bên kia, dùng chất giọng trĩu nặng từ tốn cất lời.

"Con có thể kể lại, tình cảnh con đang gặp phải lúc này không? Làm sao con nhìn thấy mẹ?"

Đôi mắt có thể thấu thị tử vật của Nhiễm Thanh, cha y dĩ nhiên tường tận.

Điều này giúp y đỡ tốn kha khá công sức giải thích.

Nhiễm Thanh lẳng lặng ngước mắt liếc nhìn cả nhà lão Trần đang mải miết tranh cãi, thấy chẳng ai để tâm tới mình, bấy giờ y mới ghì chặt ống nghe, dìm thấp giọng tường thuật lại rành rọt chuyện xảy ra đêm nay.

Từ lão già quỷ dị xuất hiện trước cổng, cô nữ sinh mặc đồng phục, cho đến tận căn phòng trọ đâm tủa đầy dây leo cỏ dại nọ, và cả cỗ thi thể chết treo của mẹ...

Giọng Nhiễm Thanh cực kỳ nhỏ, nhưng nhịp điệu lại rất nhanh.

Sự kiện ập đến đêm nay quá nhiều, quá phức tạp, quá rối rắm, khiến lòng Nhiễm Thanh rối như tơ vò. Thế nhưng năng lực diễn đạt của kẻ từ nhỏ luôn đạt điểm cao môn văn lúc này đã phát huy tác dụng, dẫu cho y chỉ trần thuật theo bản năng, chưa mảy may đào sâu suy nghĩ, song vẫn đủ sức kể lại ngọn nguồn mọi chuyện vô cùng rành mạch.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia, đã nắm rõ ngọn ngành.

Giọng điệu ông ấy càng lúc càng trĩu nặng, nghe chừng thậm chí còn mang theo tia vội vã.

"Lát nữa cúp máy xong, con phải lập tức quay về phòng mình, khóa trái cửa nẻo lại. Bất luận nghe thấy âm thanh gì cũng tuyệt đối không được mở, cũng không được thò mặt ra ngoài."

Trong thanh âm gấp gáp của ông, vẳng theo tiếng sột soạt mặc quần áo.

Người đàn ông vừa cầm ống nghe, vừa cuống cuồng vận đồ.

Cùng lúc đó, trong điện thoại lọt vào chất giọng mệt nhọc của người đồng nghiệp: "Đêm hôm khuya khoắt anh mặc đồ đi đâu đấy? Trời sáng rồi à?"

Người đàn ông đáp lời: "Nhà tôi có biến, tôi phải hối hả về ngay."

Trả lời qua loa với người đồng nghiệp xong, thanh âm của cha lại truyền vào ống nghe.

Nhưng lần này giọng điệu đã dìm xuống rất trầm.

"... Nếu con còn nhìn thấy thi thể mẹ, tuyệt đối không được đụng vào! Càng không được mon men lại gần!"

"Con lảng đi là đúng, bắt buộc phải lảng đi!"

"Những thứ đó sau khi tắt thở, đã chẳng còn là người thân của chúng ta nữa rồi. Bất cứ động tác va chạm hay tiếp cận nào, cũng thảy chuốc lấy hiểm nguy."

"Giờ bố xuất phát ngay, ra bắt chuyến tàu hỏa sớm nhất về Nguyệt Chiếu, trưa mai chắc là tới nơi, chiều bố sẽ qua ngay cổng trường đón con."

"Còn đêm nay, thứ đó dạo qua một lần rồi, hẳn sẽ không vòng lại lần hai đâu."

"Nhưng tốt nhất con vẫn không được ra khỏi cửa, chớ có chạy lung tung, giữ chặt tấm gương, đêm nay không được nhắm mắt ngủ."

"Nhớ cho kỹ, trong phòng phải bật điện sáng tỏ, không được ngủ, nhất thiết phải giữ tỉnh táo, tuyệt đối không được ngủ gục!"

"Nếu có đèn pin, hãy thủ sẵn một cái bên người, phòng hờ cúp điện."

"Còn lão già dưới lầu kia, bỏ mặc lão. Lão ta không nhắm vào con, chỉ cần con không trêu chọc thì sẽ bình an vô sự!"

Người đàn ông tuôn một tràng dặn dò đầy dồn dập, hoàn toàn chẳng chừa kẽ hở cho Nhiễm Thanh cất lời dò hỏi.

Chờ bố dứt lời, Nhiễm Thanh vừa toan mở miệng, người đàn ông lại một lần nữa gắt gỏng cắt ngang lời y đầy độc đoán: "Mấy chuyện bố vừa nói, con nghe rõ chưa? Nhắc lại cho bố nghe thử coi!"

Thái độ chuyên quyền ấy, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Nhiễm Thanh.

Người cha trong ký ức của y là một kẻ lầm lì, cô độc, khép kín, chỉ biết âm thầm vùi đầu vào việc của mình, chưa từng lời qua tiếng lại hay xô xát với ai bao giờ.

Gã đàn ông lầm lì tựa hũ nút ấy, chiếm một sự tồn tại vô cùng mờ nhạt trong chuỗi ký ức tuổi thơ Nhiễm Thanh. Y chưa từng giáp mặt một người cha nào như thế, đây là lần đầu tiên y bị gắt gỏng và nạt nộ thô bạo đến vậy.

Tim Nhiễm Thanh đánh thót, y phục tùng mệnh lệnh của cha theo bản năng, ngoan ngoãn lặp lại răm rắp những lời dặn dò ban nãy.

Nghe xong lời Nhiễm Thanh nhẩm lại, người đàn ông đầu dây bên kia quả quyết: "Được rồi! Con cứ khắc cốt ghi tâm những chuyện này là được! Giờ dập máy ngay, hối hả quay lên lầu đi."

"Căn nhà dưới lầu này, con chớ có nán lại lâu!" "Khóa chặt cửa nẻo, tuyệt đối không được ngủ, chiều mai bố đón con!"

Dứt lời, chẳng chừa cho Nhiễm Thanh kẽ hở thắc mắc thêm lần nào nữa, người đàn ông cuống cuồng dập máy.

Lắng tai nghe tiếng tút — tút — tút — nặng trịch vọng ra từ ống nghe.

Nhiễm Thanh chìm trong khoảng lặng câm nín mất một lúc lâu, tay vô thức nhúch nhích, muốn gọi lại truy vấn cho ra nhẽ.