Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thâm tâm y vẫn đầy rẫy băn khoăn, chới với.

Y khát khao đến mức cồn cào muốn tường tận chuyện về mẹ, muốn biết cớ sao bản thân lại nhìn thấy mẹ, cớ sao mẹ lại chết treo ngay trên đỉnh đầu y.

Nhưng tíc tắc ngón tay Nhiễm Thanh sờ vào phím bấm, khuôn mặt lầm lì lạnh nhạt của người đàn ông trong ký ức bỗng hiện về mồn một. Ánh mắt thờ ơ mang theo vẻ xa cách nọ, trong chớp mắt đã rút cạn mọi sinh lực của Nhiễm Thanh.

Bàn tay y đờ đẫn giữa không trung một lúc lâu, rốt cuộc đành thõng xuống rã rời.

Nhiễm Thanh chẳng gặng hỏi gì thêm, quay lưng đi tìm vợ lão Trần để thanh toán tiền điện thoại.

"Gọi đường dài ba đồng rưỡi, gọi nội hạt năm hào, vị chi tổng cộng bốn đồng chẵn."

Vợ lão Trần trố mắt ngó thời lượng cuộc gọi rồi chép miệng: "Sao đêm hôm khuya khoắt lại đi gọi đường dài thế? Có chuyện gì à?"

Nhiễm Thanh nặn ra một nụ cười khổ sượng trân, chẳng cách nào trả lời câu hỏi ấy, chỉ đành ậm ừ qua quýt cho xong chuyện.

Móc ví trả khoản cước phí điện thoại đắt đỏ tận bốn đồng xong, y lẳng lặng quay gót bước ra ngoài.

Dưới khoảng sân láng xi măng ngoài cửa, lão già rùng rợn bận bộ áo thọ đang chôn chân lạnh lẽo chốn đó, từ mắt cá chân phải trở xuống trống trơn.

Khi Nhiễm Thanh ló mặt ra, đôi tròng mắt vẩn đục trống rỗng của lão già chợt trừng trừng ngoái lại. Cỗ ác hàn buốt giá chỉ trào dâng khi đối mặt với tử vật ngay tức thì đánh thót sau gáy y.

Thế nhưng Nhiễm Thanh cứ vờ như mù lòa, phớt lờ rảo bước đi thẳng lên cầu thang.

Tia nhìn buốt giá vẫn ghim chặt sau lưng, bắp thịt dưới lớp áo Nhiễm Thanh đã nổi bần bật một tầng gai ốc, khuôn mặt lọt thỏm trong bóng tối cũng sớm tím tái xám xịt, đến cả chân tay bò lên bậc thang cũng đâm ra cứng đờ.

Lão già kia đang soi y.

Hơn nữa cứ soi chằm chằm không dứt!

Lẽ nào lão già này đã ngửi thấy mùi khác thường từ y?

Trái tim Nhiễm Thanh nảy loạn nhịp, ý thức được bản thân rất có thể đã bị lộ tẩy, dự cảm hiểm nguy bùng nổ ập đến, y phút chốc trào dâng khao khát muốn cắm đầu cắm cổ tháo chạy.

May thay chút lý trí tàn dư sót lại, đã níu Nhiễm Thanh cật lực nén xuống nỗi khiếp đảm cuộn trào trong nội tâm, tuyệt nhiên chẳng dám có một động tác dư thừa.

Giờ khắc này mà lòi ra hành động bất thường nào, mới đúng là tự bê đá đập chân, chuốc lấy cái chết!

Cố lết tứ chi rệu rã cứng đờ, rốt cục Nhiễm Thanh cũng trèo được lên tầng hai.

Chớp mắt khi y chui tọt vào dãy hành lang tối mịt, tầm nhìn của lão già dưới lầu bị trần nhà cắt đứt, ánh mắt lạnh lẽo rợn gáy phía sau lưng mới chịu biến tan.

Phút chốc ấy, Nhiễm Thanh đứng bần thần trên hành lang tăm tối mang tâm trạng như kẻ vừa thoát chết trong gang tấc, toàn thân suýt chút nữa đã nhũn ra như bùn.

Lão già khủng khiếp này, còn tà môn hơn những gì y tưởng tượng.

Dãy hành lang tầng hai ngày thường đáng ghét là thế, giờ phút này đến cả thứ mùi khai tanh tao loãng nhạt vương vất trong không khí dường như cũng hóa đỗi thân thương.

Nhiễm Thanh cuống cuồng băng qua lối đi, đẩy bung cánh cửa gỗ ọp ẹp khép hờ nơi cuối dốc, nhốt tịt thân mình vào trong phòng.

Nhìn căn phòng trọ chan chứa ánh đèn, lướt qua tấm ga trải giường, vỏ chăn, bộ bàn ghế thân thuộc... cái cảnh tượng thân thiết quen mắt ấy, đã ban cho Nhiễm Thanh một cỗ cảm giác an tâm như vừa neo đậu vào bến đỗ bình yên.

Y trút ra một hơi thở dài, lúc này rốt cục mới dám rũ liệt xuống giường, tay ôm lồng ngực bồm bộp, cả người há miệng thở dốc ồ ề.

Thể nghiệm mặt đối mặt với cái loại tử vật quỷ dị đó, kinh hoàng hơn sức tưởng tượng vô số lần.

Thứ đồ mà đêm nay y chạm mặt, chiếu theo cách gọi của miệng đời... chính là ma quỷ đúng không?

Vừa chắp nối đến hai chữ này, một luồng ác hàn lại túa ra mơn man.

Nhiễm Thanh hoảng hốt lắc mạnh đầu, vung vãi những mường tượng rùng rợn đó ra khỏi tâm trí, chẳng dám để đầu óc nghĩ ngợi viển vông thêm nữa.

Những chuyện đụng phải đêm nay đã đủ sức làm người ta phát điên rồi, y tuyệt đối không thể tự dọa mình thêm được nữa.

Liệt trên giường thở dốc một hồi lâu, Nhiễm Thanh chẳng dám lề mề sểnh mảng, y lấy đà nhổm người dậy, sửa soạn tươm tất mọi thứ răm rắp theo lời bố đã dặn dò.

Bật toang đèn điện trong phòng, thậm chí với tay bật luôn cả chiếc đèn đọc sách trên bàn, ánh sáng chói lọi phủ ngập cả căn phòng trọ hẹp. Đèn pin và chiếc gương cũng dời sát cạnh bên, đặt hờ ở vị trí đưa tay là vớ được tắp lự, tiếp đó lại kiểm tra then chốt cửa nẻo một lần nữa thật kín kẽ.

Thu xếp xong xuôi những thứ này, Nhiễm Thanh không thả ra lấy một âm thanh cọt kẹt nào. Y lặng lẽ ngồi bó gối bên rìa tấm phản gỗ cứng quèo, trừng mắt chết trân ngó ra bầu đêm tối mịt mờ bên ngoài, bắt đầu chặng đường chờ đợi.