Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thím Sáu nãy giờ chẳng hề đả động đến chuyện này, Nhiễm Thanh đoán chừng thím đã sớm liệu tính sắp xếp ổn thỏa cả rồi.

Dẫu sao thì trước khi Nhiễm Thanh mò tới bệnh viện, thím Sáu đã đích thân đến phòng bệnh xem xét tình hình, không thể nào không tính toán bề phòng bị.

Nhưng Nhiễm Thanh vẫn kìm lòng không đậu muốn xác nhận lại cho chắc ăn.

Quả nhiên, vừa nghe Nhiễm Thanh hỏi vậy, thím Sáu lập tức cười gằn khùng khục.

Bà vừa thoăn thoắt thu dọn đồ đạc, vừa cúi gầm mặt mỉa mai: "Mày muốn làm con có hiếu thì cứ việc xách đít đến đó mà hầu, can mớ gì đến tao? Chuyện nhà họ Nhiễm chúng mày, đừng có lôi bà đây vào, tao với cái nhà họ Nhiễm chúng mày đách có lấy nửa xu quan hệ."

Buông lời chua ngoa xong xuôi, chẳng đợi Nhiễm Thanh kịp mở miệng phân trần, thím Sáu đã nã đạn liên thanh như súng liên thanh.

"Còn cái chuyện Nhiễm Lão Tam có bị thứ gì xơi tái hay không... cái này mày khỏi phải lo."

"Máu thịt của tẩu âm nhân đúng là cao lương mỹ vị với đám quỷ quái, nhưng Nhiễm Lão Tam đách phải tẩu âm nhân, ổng với chúng ta có chung một ruộc đâu."

"Cái nhà họ Nhiễm chúng mày làm rặt cái trò đào mồ luyện thi táng tận lương tâm, thứ mùi tử thi tởm lợm đó nó ngấm sâu vào từng tấc da tấc thịt ổng rồi."

"Đám tà vật đó đừng nói là ăn thịt ổng, e là đứng từ xa ngửi thấy cái mùi thối rữa tỏa ra từ người ổng đã chạy mất dép rồi, sức mấy mà dám bén mảng lại gần."

Thím Sáu cười khẩy, giọng điệu sặc mùi châm chọc: "Mày chỉ cần nhớ mỗi ngày vác xác đến chỗ tao đúng giờ để bôi thuốc là được, mấy chuyện vặt vãnh khác tao đách quan tâm."

"Tao có phải mẹ mày đâu, mày muốn dở chứng làm gì thì liên quan quái gì đến tao?"

"Mày có ra đường Công Viên ngủ bờ ngủ bụi, cũng đách cần phải báo cáo với tao!"

"Mày có ra đường Công Viên ngủ bờ ngủ bụi, cũng đách cần phải báo cáo với tao!"

Câu mắng nhiếc của thím Sáu quả thực như tiếng sấm nổ bên tai, đanh thép dứt khoát, khiến Nhiễm Thanh – một cậu nhóc đến tay con gái còn chưa từng nắm – phải trố mắt ếch, mồm chữ O, cứ ngỡ lỗ tai mình có vấn đề.

Thím Sáu... quả nhiên là người đàn bà cay nghiệt và đáng sợ đến tận cùng!

Lại còn tuyệt nhiên không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để châm biếm, móc mỉa bố y.

Nhiễm Thanh không khỏi cảm thấy muối mặt.

Lúc mở miệng hỏi, y đã lường trước được sẽ bị thím Sáu mượn cớ chửi cho một trận té tát rồi.

Y như rằng, chẳng sai một ly.

Thím Sáu đúng là... Haizz...

Nhiễm Thanh lúng túng cúi gầm mặt, chẳng dám hé răng đáp lại nửa lời, nơm nớp lo sợ từ miệng thím Sáu lại vọt ra những lời lẽ còn kinh hoàng hơn nữa.

Y rụt cổ cun cút bám theo sau lưng thím Sáu, rất nhanh đã ra khỏi cánh rừng thông. Nhìn về phía bãi đất hoang ngập ngụa ngải cứu khi nãy đi ngang qua, quả nhiên có một ụ tro tàn đen ngòm còn vương lại sau đám cháy.

Đó chính là tàn tích thi thể của Lý Hồng Diệp sau khi bị thiêu rụi. Y hệt như lời thím Sáu kể, cháy sạch bách, chỉ còn sót lại vỏn vẹn một nhúm tro tàn cỏn con.

Dẫu là kẻ mù tịt về hỏa táng, khi nhìn thấy nhúm tro tàn be bé này, cũng sẽ nhận ra ngay thi thể ấy tà môn đến nhường nào.

Nhiễm Thanh đứng thẫn thờ cạnh ụ tro một lúc, rồi lẳng lặng nhấc gót đuổi theo thím Sáu.

Tiểu Miên Hoa lon ton bám sát bên y, chốc chốc lại cọ cọ cái đầu vào bắp chân Nhiễm Thanh.

Thấy Nhiễm Thanh bình an vô sự trở về, cô bé vô cùng hớn hở, cái đuôi cứ ngoáy tít mù đằng sau.

Nhiễm Thanh cũng đưa tay lên xoa xoa đầu cô bé.

Y lẽo đẽo theo gót thím Sáu rảo bước giữa chốn rừng núi hiểm trở, u ám, men theo con đường mòn cũ quay trở về.

Đường về xem chừng nhẹ nhàng hơn lúc đi rất nhiều, cảm giác cũng trôi qua nhanh chóng hơn hẳn.

Vừa lắng nghe những lời dặn dò, căn dặn của thím Sáu, chẳng mấy chốc, Nhiễm Thanh và thím Sáu đã bỏ lại phía sau cánh rừng già u ám, bước ra khỏi bãi tha ma tăm tối, đặt chân trở lại con đường lớn.

Trên con đường rải sỏi nện chặt dẫn lên tỉnh lộ núi Mai Hoa, giờ này hiếm hoi lắm mới thấy bóng dáng một chiếc xe chạy qua.

Từ trên chốn rừng núi tối đen như mực nhìn xuống, có thể lờ mờ nhìn thấy những quầng sáng le lói hắt lên từ rìa thành phố xa tít tắp.

Nhưng lần này, thím Sáu lại không về chung đường với Nhiễm Thanh.

Khi cả hai bước đến ngã ba dưới chân núi, thím Sáu toan rẽ sang hướng khác.

"Mấy đêm nay cứ để Tiểu Miên Hoa sang chỗ mày gác đêm cho. Khỏi cần lo cơm nước cho nó, nó tự biết thân biết phận mò đồ ăn."

Thím Sáu đứng sững ở ngã ba đường, lưng cõng chiếc hòm gỗ nhỏ, tay xách cái giỏ tre trống không cùng một chiếc túi nilon, cất lời: "Mấy hôm nay tao bận tối mắt tối mũi, chẳng còn hơi sức đâu mà hầu hạ nó. Cứ vứt nó bên chỗ mày, rủi có cái thứ tà môn quái gở nào nửa đêm nửa hôm mò tới tìm mày, nó còn biết đường đánh thức mày dậy."