Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giữa màn đêm tăm tối, thím Sáu vậy mà lại định một thân một mình rời đi, ném lại con chó đã cất công nuôi nấng bao năm cho Nhiễm Thanh.

Nghe thấy sự sắp xếp này, Nhiễm Thanh ngớ người, trực giác mách bảo có gì đó không ổn.

Bây giờ y đã nắm trong tay bản lĩnh của tẩu âm nhân, chỉ cần lôi chiếc mặt nạ Na hí ra, dăm ba thứ dơ bẩn vớ vẩn căn bản chẳng có gan bén mảng tới gần.

Ngay cả con lão quỷ quái gở kia cũng đã bị y xử đẹp rồi... liệu còn thứ tà môn nào dám mò đến tìm y gây chuyện nữa sao?

Nhiễm Thanh có phần hoang mang: "Thím Sáu, thím đã điều tra ra ngọn ngành gốc gác của con lão quỷ kia rồi ạ?"

Lẽ nào con lão quỷ đó thực sự là do kẻ thù truyền kiếp của tổ tiên nhà họ Nhiễm cử đến? Liệu sau này bọn chúng có còn tiếp tục xua quỷ đến hãm hại y nữa không?

Thím Sáu trừng mắt lườm y một cái, thủng thẳng đáp: "Làm quái gì có chuyện nhanh thế? Thằng nhãi mày nhát cáy thế cơ à, sợ có đứa vác mặt tới đòi mạng mày đến thế cơ à?"

"Vậy thì mày càng cần con chó cái này đấy, vừa hay nó lẽo đẽo theo mày vui vẻ nhường kia, hai đứa mày gộp lại là đủ thành một cặp trời sinh rồi."

Thím Sáu cười khẩy mỉa mai: "Dẫu chẳng sánh bằng con bạn học của mày, nhưng cứ tạm bợ xài đỡ đi, dẫu sao cũng chẳng ai hay biết đâu."

Nghe những lời móc mỉa sâu cay của thím Sáu, sắc mặt Nhiễm Thanh lập tức trở nên xanh mét, quả thực không tài nào chống đỡ nổi sự đanh đá, chua ngoa của người đàn bà trung niên này.

Những lời này đối với một thằng nhóc tân binh như y quả thực mang tính sát thương quá lớn.

Thím Sáu có gan nói, nhưng y lại đách có gan nghe.

Nhiễm Thanh vốn dĩ vẫn còn vài điều khuất mắc, y nhận thấy thím Sáu hiện tại dường như mới là người cần đến Tiểu Miên Hoa hơn.

Xét cho cùng, sáng sớm nay lúc mò tới nhà thím Sáu, y đã thấy trước cửa nhà ngổn ngang bừa bãi, rành rành đêm qua thím Sáu đã xài đến cơ man nào là tro hương, lại còn vô số đám người nhỏ bé đeo dây đỏ phải bỏ mạng...

Thế nhưng bị thím Sáu xối xả một trận mỉa mai chua ngoa đến vậy, Nhiễm Thanh tức thì câm như hến, cạy miệng cũng chẳng dám ho he phản bác thêm lời nào.

Y lẳng lặng đứng nhìn bóng lưng thím Sáu xa dần, dõi theo dáng hình bà khuất lấp giữa con đường núi tăm tối. Cuối cùng, Nhiễm Thanh mới lầm lũi dắt theo Tiểu Miên Hoa đang hớn hở, rảo bước về phía khu ổ chuột đường Thanh Viên.

Quãng đường trở về vô cùng êm xuôi, chẳng hề xảy ra bất kỳ biến cố nào.

Nhiễm Thanh đội màn đêm đen kịt, rọi đèn pin lầm lũi cuốc bộ về tận đường Thanh Viên, ngót nghét cũng phải mất hơn một tiếng đồng hồ.

Về đến phòng trọ, y chỉ kịp vã vội gáo nước rửa chân rồi đổ ập xuống giường chìm vào giấc ngủ.

Tiểu Miên Hoa thì nằm rạp ngay trước cửa, cuộn tròn trên một chiếc áo cũ rách nát của Nhiễm Thanh ngáy pho pho, ngủ còn say hơn cả chủ.

Nhìn bộ dạng ấy của Tiểu Miên Hoa, Nhiễm Thanh không khỏi một lần nữa hoài nghi cái lý do "Tiểu Miên Hoa đến để gác đêm" của thím Sáu.

Cái con bé Tiểu Miên Hoa này... thực sự có khả năng gác đêm sao?

Đăm đăm nhìn cô bé đang ngủ say sưa ngoài cửa, Nhiễm Thanh khẽ thở hắt ra một hơi, rồi cũng nhanh chóng nhắm nghiền mắt lại, chìm sâu vào giấc mộng.

Một đêm không mộng mị trôi qua. Sáng hôm sau, Nhiễm Thanh lọ mọ thức dậy từ rất sớm.

Dẫu hãy còn cách xa khoảng thời gian tự học buổi sáng, đám Đinh Dũng phòng bên cạnh vẫn đang ngáy vang rền, nhưng Nhiễm Thanh đã sửa soạn quần áo xong xuôi bước xuống lầu.

Y lén lút dắt Tiểu Miên Hoa chuồn khỏi khu trọ, rảo bước ra khỏi ngõ đường Công Viên.

Tiểu Miên Hoa ngáp ngắn ngáp dài, lếch thếch bám gót theo y, bộ dạng ngái ngủ vẫn chưa tỉnh hẳn.

Nhưng Nhiễm Thanh buộc lòng phải cất công dậy sớm thế này.

Y xăm xăm tiến thẳng tới khu chợ Khang Lạc nằm tít gần trường học. Khu chợ lúc tảng sáng ánh đèn vẫn còn lờ mờ, mặt sàn lép nhép rặt những nước vũng và mỡ màng cáu bẩn, trong không khí sực lên thứ mùi tanh tưởi, xú uế xộc thẳng vào mũi.

Đại đa số các sạp hàng trong chợ vẫn chưa dọn dẹp mở cửa, cũng vắng bặt bóng dáng mấy bà mấy thím dân làng quanh đây quảy gánh ra bán rau. Giờ này còn sớm chán, cả khu chợ trống huếch trống hoác chẳng có mống nào, ngoài màn sương mù trắng xóa lẩn khuất trong không trung, chỉ có mấy tay lái buôn thịt lợn đang tất bật xả thịt.

Càng sáp lại gần mấy sạp thịt lợn đó, mùi máu tanh tưởi trong không khí lại càng trở nên đặc quánh.

Nhiễm Thanh tiến đến trước sạp thịt lợn, điệu bộ sành sỏi hỏi giá, chào hỏi rôm rả. Cứ thế lân la hết lượt các sạp thịt, y gom đủ tám cặp mắt lợn tươi rói.

Đây chính là món tế phẩm y bắt buộc phải dâng lên sau khi xài mặt nạ Na hí đêm qua, tám cặp nhãn cầu, chẳng màng là của giống loài nào.