Ban Ngày Ảo Tưởng Tiên

Chương 2.  Cả Thế Giới Đều Có Hiệu Ứng, Ngoại Trừ Ta? (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chương 2:  Cả Thế Giới Đều Có Hiệu Ứng, Ngoại Trừ Ta?

Thế là hắn hướng về phía ông cụ ước nguyện, hy vọng thế giới sau này của mình không có áp bức, không có thống khổ, cũng không có công việc. Hắn chỉ muốn tự do tự tại làm một kẻ rảnh rang, thoải mái nằm ườn hưởng thụ cuộc đời.

Ông cụ mỉm cười, bảo rằng muốn thực hiện nguyện vọng này rất đơn giản, chỉ cần đổi một thế giới khác mà sống là được.

Tiếp đó là một trận trời đất quay cuồng ập đến bất ngờ.

Đến khi Lục Phàm định thần lại thì hắn đã đặt chân tới cái thế giới kỳ quái này rồi.

Lục Phàm dùng sức nhéo mạnh vào ngón tay, kinh hoàng nhận ra đây đếch phải là mơ, hắn thực sự đã xuyên không rồi.

Chính ông cụ thần bí kia đã đưa hắn xuyên không tới một thế giới như thế này.

Ông cụ Aladdin đó hóa ra là hàng thật giá thật.

Lục Phàm hoàn toàn sững sờ.

Nhưng mà ông cụ kia có phải là có chút hiểu lầm về cách thực hiện nguyện vọng của hắn không nhỉ? 

Trực tiếp cho hắn một trăm tỷ không phải tốt hơn sao, hà cớ gì cứ nhất thiết phải đưa hắn xuyên không cơ chứ?

Lục Phàm mất một lúc lâu mới có thể chấp nhận được thực tế này.

Dù sao hắn cũng chẳng cha chẳng mẹ, không có gì vướng bận, đổi sang một thế giới khác mà sống cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát.

Nhưng chẳng mấy chốc, hắn lại bắt đầu cảm thấy buồn bực.

Tại sao cái thế giới mà hắn xuyên không tới, ai ai cũng tự mang hiệu ứng đặc biệt vậy?

Tại sao chỉ có mỗi mình hắn là không có lấy một chút hiệu ứng nào chứ?

Bàn tay vàng của ta đâu?

Giờ thì hay rồi, không những chẳng có hack, mà cả thế giới này dường như chỉ có mình hắn là đồ nhà quê chính hiệu.

Tâm trạng Lục Phàm vô cùng chán nản, hắn lặng lẽ quan sát xung quanh, vẫn chưa thể nào chấp nhận nổi cục diện này.

“Chào đạo hữu.”

Một giọng nói trong trẻo, dễ nghe vang lên bên tai.

Lục Phàm giật mình quay đầu lại, thấy một thiếu nữ mặc y phục tố nhã, đang mỉm cười đi về phía mình.

“Thật khéo quá, ta vừa liếc nhìn qua đã thấy ngươi và ta cực kỳ có duyên nha!”

Ngữ điệu của thiếu nữ vô cùng thân thiết.

Thứ ngôn ngữ nàng nói ra có âm tiết khá cổ quái, Lục Phàm chưa từng nghe qua bao giờ, nhưng lạ thay hắn vẫn có thể hiểu được ý nghĩa.

Nhìn thiếu nữ đang tiến lại gần, Lục Phàm bỗng dưng có cảm giác muốn phát khóc.

“Đúng vậy, chúng ta thực sự rất có duyên.”

Thứ ngôn ngữ cổ quái kia không hiểu sao hắn cứ thế thốt ra khỏi miệng một cách tự nhiên, kích động đáp lại nàng.

Cũng chẳng trách hắn lại xúc động đến thế, thiếu nữ trước mắt tuy mắt phượng mày ngài, thanh thuần khả ái, dù là một đại mỹ nhân đạt điểm 99 đi chăng nữa, nhưng hoàn toàn không hề thấy dấu vết của hiệu ứng hay lớp bóng mờ đặc thù nào cả.

Nàng cũng giống như hắn, chỉ là một con người bình thường phổ thông.

Nhìn thấy nàng, Lục Phàm cứ như gặp được đồng hương, cảm thấy thân thiết vô cùng.

Thiếu nữ thấy vẻ mặt của Lục Phàm thì mỉm cười ý nhị: “Ừm, xem ra chúng ta là người cùng hội cùng thuyền rồi.”

“Đúng đúng đúng! Chúng ta chính là người cùng một phe!” Lục Phàm thầm cảm thán trong lòng vì cuối cùng cũng gặp được đồng loại.

“Vậy thì đi thôi, chúng ta cùng đi nhập học báo danh nào.” Thiếu nữ lại nói.

“Nhập học báo danh?” Lục Phàm ngẩn người, ánh mắt trong veo lộ rõ vẻ mờ mịt.

Hắn đã tốt nghiệp rồi mà, hắn đã đi làm được hai năm rưỡi rồi, tại sao giờ này còn phải đi học nữa?

Thiếu nữ vỗ trán một cái: “Biểu cảm này của ngươi là sao đây? Đừng bảo là ngươi không phải học sinh của Học Viện Đệ Nhất Vạn Giới nhé! Ở đây ngoài học sinh ra thì chỉ có giáo viên thôi, chẳng lẽ ngươi là giáo viên?”

“Giáo viên? Không phải, không phải!”

Lục Phàm liên tục xua tay.

“Vậy thì là học sinh rồi! Làm ơn đi, chúng ta đều là những người có đẳng cấp cả, đừng có giả bộ nữa.”

Thiếu nữ đi đến trước mặt Lục Phàm, vẫy vẫy tay nhắc nhở.

“Đi thôi, chúng ta cùng đi báo danh nào.”

“Đúng rồi, ta tên là Vân Sanh, còn ngươi tên gì?”

Có thể thấy rõ thiếu nữ này khá hứng thú với Lục Phàm, chủ động muốn kết bạn.

“À, ta là Lục Phàm.” Lục Phàm đáp lại.

Lúc này hắn vẫn chưa biết mình nên làm gì, chỉ có thể ôm tâm trạng thấp thỏm mà đi theo thiếu nữ đi báo danh.

Hiện tại, Lục Phàm đã chấp nhận chuyện mình xuyên không được phân nửa rồi.

Có lẽ ông cụ thần bí kia nói thật?

Cách mà lão thực hiện nguyện vọng của hắn chính là đưa hắn đến nơi này sao?

Chẳng lẽ nói, chỉ cần tới đây là có thể nằm ườn hưởng thụ, làm một con cá mặn vui vẻ?

Nhưng cái nơi gọi là Học Viện Đệ Nhất Vạn Giới này, nghe thế nào cũng không giống một nơi có thể ăn không ngồi rồi được.

Lục Phàm vừa lo lắng, lại vừa có chút mong chờ.