Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chương 3: Cả Thế Giới Đều Có Hiệu Ứng, Ngoại Trừ Ta? (3)
Khi bước qua cánh cổng khổng lồ, hiện ra trước mắt hắn là một con đường lớn chín màu rực rỡ như cầu vồng, dẫn thẳng tới quảng trường lớn của học cung, nơi đang có đám người đông đúc nhộn nhịp tụ tập.
Lục Phàm phát hiện ra một hiện tượng cực kỳ thú vị.
Bất kể là những thứ hình thù kỳ quái đến mức nào, hễ đặt chân lên con đường màu sắc đó là đều sẽ hóa thành hình người.
Chỉ có điều, hình người của một số kẻ thì cũng chỉ gọi là có cái khung người mà thôi.
Chẳng hạn như có kẻ toàn thân mọc đầy lông đỏ, trông như một con quái vật không rõ lai lịch, chẳng thể nhìn rõ dung mạo.
Có kẻ lại toàn thân bán trong suốt, cứ như một hồn ma lơ lửng giữa không trung, bay tới bay lui còn tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Lại có kẻ như được đúc bằng vàng ròng, toàn thân toát lên vẻ phú quý sang trọng của một người bằng vàng chính hiệu.
Bọn họ đều mang hình người, nhưng tuyệt đối không phải là người bình thường.
Với Lục Phàm mà nói, nhìn được thế này thôi là đã đủ thấy mãn nguyện lắm rồi.
Nhìn những sinh linh từ quái vật khổng lồ hóa thành sinh vật dạng người, cảm quan của hắn thấy thuận mắt hơn hẳn.
Quả nhiên, dù ở bất cứ đâu thì diện mạo nhân loại vẫn luôn là đỉnh cấp.
Chỉ là ai nấy đều tự mang dị tượng và hiệu ứng riêng, rốt cuộc hắn vẫn chẳng thể tìm thấy một cô gái nào đơn giản, mộc mạc như Vân Sanh.
“Chao ôi, sao những người này ai nhìn cũng đặc biệt thế nhỉ?” Lục Phàm hâm mộ thốt lên.
“Thì đều là những học sinh ưu tú đến từ vạn giới cả mà, người thường như chúng ta sao mà so được.” Vân Sanh lắc đầu.
Lục Phàm có chút tò mò quay sang nhìn nàng: “Vân Sanh đồng học, ngươi cũng là người thường sao?”
Vân Sanh khiêm tốn gật đầu: “Bình phàm, bình thường chính là châm ngôn sống của ta.”
Lục Phàm cảm thấy Vân Sanh lại thân thiết thêm vài phần.
Đây chắc hẳn là sự đồng cảm, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã giữa những tên học dở với nhau rồi.
Giữa chốn đông người thế này, chỉ có hai người bọn họ là không có hiệu ứng, không có bối cảnh gì đặc biệt, trông chẳng có gì nổi bật.
Nếu chỉ có mình Lục Phàm lạc lõng như vậy, hắn chắc chắn sẽ thấy vô cùng ngượng ngùng.
Cái cảm giác đó cứ như kiểu tất cả mọi người đều lén lút tu tiên rồi phi thăng hết, chỉ trừ mỗi mình mình bị bỏ lại vậy.
Nhưng giờ đã có một thiếu nữ cùng chung cảnh ngộ, hắn liền thấy bớt lúng túng hơn hẳn.
Ít nhất ở nơi này, hắn không phải là trường hợp cá biệt duy nhất.
Lục Phàm đi tới quảng trường, phát hiện ra một tấm bia đá khổng lồ sừng sững đứng ở chính giữa.
Mọi người đều vây quanh tấm bia đá, bàn tán vô cùng sôi nổi và kích động.
“Đó là thứ gì vậy?” Lục Phàm tò mò hỏi.
“Đó là bia đá Toàn Tri Hỗn Độn dùng để báo danh mà, chẳng lẽ ngươi không biết sao?”
Vân Sanh có chút kinh ngạc nhìn hắn rồi giải thích tiếp:
“Tấm bia này có thể thấu thị toàn bộ căn cơ và thực lực của học sinh, sau đó phân chia vào các lớp từ 1 đến 100 theo thứ tự từ mạnh đến yếu. Tân sinh chúng ta ai nhập học cũng đều phải qua đây làm một bài kiểm tra đầu vào cả.”
Lục Phàm nghe vậy thì cảm thấy được mở mang tầm mắt, nhưng ngay sau đó lòng lại dâng lên nỗi lo âu.
Với cái thân phận đặc biệt như hắn, bước vào nơi này liệu có xảy ra vấn đề gì không đây?
“Lý Nguyên Bá.”
Bên cạnh bia đá Toàn Tri Hỗn Độn, một vị giáo viên mặc đạo bào, khí chất phiêu miểu như tiên cao giọng gọi tên.
“Có.”
Một nam tử vạm vỡ, quanh thân có từng đạo long ảnh quấn quýt, khí thế cực kỳ đáng sợ bước lên phía trước, một tay ấn mạnh vào bia đá.
Xoạt.
Tấm bia đá tỏa ra hào quang rực rỡ.
Từng dòng văn tự kỳ lạ hiện lên trên mặt bia.
Rất kỳ quái là Lục Phàm rõ ràng chưa từng học qua những chữ đó, nhưng lại có thể hiểu rõ mồn một ý nghĩa của chúng:
Lý Nguyên Bá: 25 tuổi, Bẩm Sinh Bá Thể, mang huyết mạch Thái Cổ Thương Long, là con cháu dòng chính của gia tộc bất hủ Lý gia tại Vạn Long Giới. Tu vi Cửu Trọng Thiên Vương Cảnh. Từng tay không đánh nhừ tử Cửu Thiên Giao Long, từng một chân trấn áp Xích Huyết Thần Hoàng, từng lấy sức một người san phẳng Bách Long Ma Quật. Được xưng tụng là đệ nhất thiên kiêu Vạn Long Giới, nam nhân có tiềm lực nhục thân mạnh nhất Vạn Long Giới.
Lục Phàm nhìn một chuỗi danh hiệu nghịch thiên trên bia đá, kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Hắn không hiểu rõ thế giới này, nhưng hắn từng đọc qua tiểu thuyết, cái loại vừa đồ long vừa trấn áp Thần Hoàng này...
Mịa kiếp, các ngươi gọi cái thứ này là học sinh mới đấy à?
Hắn đã bá đạo đến mức nổ trời rồi còn gì!
Thế này mà còn cần phải đi học tiếp sao?
Nhưng đúng lúc này, Vân Sanh đứng bên cạnh lại thản nhiên buông một câu: “Yếu xìu.”
Lục Phàm: “?”
Ngay lúc đó, vị giáo viên kia lớn tiếng tuyên bố: “Lý Nguyên Bá, vào lớp 90.”
Lý Nguyên Bá gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy thất vọng lủi thủi đi về phía các lớp xếp hạng bét.